Nếu Yêu Anh Là Sai, Em Nguyện Vì Anh Sai Cả Đời

Chúc Anh Hạnh Phúc


trước sau


Phong Đình Quân chằm chằm nhìn cô vài giây, từ đầu đến cuối không hề rời ánh mắt khỏi cô: “Nhưng tôi bây giờ không quan tâm đến việc kiếm tiền nữa”
Thời Ngọc Minh hơi cau mày: “Không quan tâm? Tổng giám đốc Phong là có ý gì?
Tôi không hiểu.”
“Cô không hiểu cũng không sao, Thời Ngọc Minh, tôi chỉ hỏi cô, cô có thực sự muốn tôi ra tay giúp công ty vượt qua cửa ải khó khăn không?” Phong Đình Quân nhắc nhở: “Cô nên biết rõ hiện tại, công ty đã không còn là của nhà họ Thời như ban đầu.


Ngọc Minh hiểu lời anh ta, Trương Huệ cũng nghe rõ.

Một khi vấn đề của dự án này được giải quyết, công ty sẽ được cải từ hoàn sinh, Tôn Bảo sẽ không cần phải trốn tránh nữa.

Thời Ngọc Minh sẽ không còn con bài mặc cả để uy hiếp Tôn Bảo, muốn lấy lại công ty lại càng khó khăn hơn.

Nghe đến đây, Trương Hui hông nhịn được, nóng lòng muốn nhảy vào: “Đình Quân, cậu nói cái gì vậy, dù công ty là họ Thời hay họ Tôn, tất cả ban đầu vốn cũng là của nhà họ Phong mà.

Cậu giúp đỡ chúng tôi, chẳng phải cũng là giúp bố mẹ cậu giữ được tài sản thừa kế sao? Hơn nữa cậu và Quân Nhi phải lập tức cử hành hôn lễ, người một nhà không nói hai lời…”
“Tôi và Cố Quân Nhi sẽ không phải là người một nhà, bác cũng vậy” Phong Đình Quân ngắt lời bà ta: “Mục đích hôm nay tôi đến là để ở đây nói ra lời này, trừ khi Cố Quân Nhi tình nguyện hiến phổi của mình cho Ngọc Minh, nếu không tôi sẽ không ra tay.

Chuyện công ty sống hay chết tôi cũng không quan tâm.


“Nhưng Đình Quân, ngay cả gia sản bố mẹ mình để lại cậu cũng không muốn giữ sao?
Họ trên trời có linh thiêng sẽ rất đau lòng…”
Phong Nghiêu lạnh lùng cong khóe môi: “Nếu không phải bố mẹ tôi tâm huyết, cố gắng nửa đời người để giữ gìn công ty này, bác nghĩ nó có thể tồn tại đến bây giờ sao?”
Khuôn mặt của Trương Huệ hoàn toàn tái mét.

“Còn nữa? Phong Đình Quân nói: “Công lý đã rõ ràng, cái gì tới sẽ tới, cứ chờ đi, sẽ không còn xa nữa”
Trương Huệ hoàn toàn thay đổi sắc mặt, “Ý của cậu là gì?”
“Theo đúng nghĩa của nó Phong Đình Quân nói: “Bố mẹ tôi bị tai nạn ô tô, cái chết của mẹ Phúc, còn có con gái Viên Nguyệt của tôi suýt bị ngộ độc rượu.

Con trai Thời Dương mới sinh ra đã suýt nưa bị bác vứt bỏ.

Tôi đều nhớ hết”
“Chứng cớ “À đúng rồi, bäng chứng; Phong Đình Quân nói, “Tôi đã thu thập xong hết rồi, thời gian cũng không còn nhiều lắm.


Đã đến lúc chấm dứt mọi chuyện.”
Phong Đình Quân quay người và rời khỏi văn phòng chủ tịch.

Cố Quân Nhi vẫn muốn đuổi theo, “Đình Quân…”
Trương Huệ hét lêi “Nhưng mẹ..”Cập nhật chương mới nhất tại nh ayho.

com |Nh ả y hố truyện*miễn phí
“Con còn chưa thấy sao? Con bên cạnh bọn họ sáu năm, ngoài mặt bọn họ dụ lừa gạt muốn cùng con kết hôn, nhưng thực tế đã lén điều tra con rồi!”
‘Đừng đuổi theo!”
Thần sắc của Cố Quân Nhi vô cùng phức tạp, lo âu càng nhiều hơn: “Mẹ, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Khuôn mặt của Trương Huệ trầm lặng, bà ta không lên tiếng.

Chờ khi Ngọc Minh theo bước chân của Phong Đình Quân rời đi, ánh mắt ba ta đột nhiên trở nên hung ác: “Quân Nhi, chúng ta phải đi một bước cuối cùng”
Phong Đình Quân bước ra, Minh Kiệt đang đợi bên ngoài.

“Tổng giám đốc Phong”
“Ừ, đi thôi”
Minh Kiệt nhìn lại, “Ông chủ, cô Thời cũng đã đi ra, anh không đợi cô ấy một chút sao?”
Phong Đình Quân ngước mắt lên, ánh mắt có chút mệt mỏi, “Chờ cô ấy làm cái gì, chờ cô ấy tới chỉ thẳng mặt tôi mà mắng sao?”
“Tổng giám đốc Phong…”
“Được rồi, như vậy đi, dù sao cũng sắp kết thúc rồi.

Phía Kiên có tin tức gì không?”
Minh Kiệt gật đầu: “Tôi đang định báo cáo với anh, đội giám định do Kiên dẫn đầu đã tiến hành giám định chỉ tiết vụ tai nạn của hai chiếc xe đã xảy ra.

Mặc dù điều kiện của hai chiếc xe đã rất tồi tệ nhưng anh ấy đã tìm ra bột Talc trong chiếc xe của bác trai.

“bột Talc?”
“Đúng vậy, theo Kiên, mạch điện của hệ thống phanh còn nguyên vẹn, nhưng chiếc xe vẫn có dấu hiệu mất kiểm soát.

Sau khi kiểm tra kỹ càng bộ ly hợp và má phanh, đã tìm thấy dấu vết của bột Talc.

Thứ này có thể sẽ khiến cho phanh xe không ăn, hơn nữa rất khó để tìm ra bằng chứng.


Và cũng không có bằng chứng.

Và cũng không có bằng chứng nào cho thấy bột Tac này là lỗi của cửa hàng 4s, nên cửa hàng 4s không có một chút trách nhiệm nào trong vụ tai nạn ô tô này.”
Phong Đình Quân đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khi nghĩ rằng một chút bộ Talc lại có thể cướp đi tính mạng bố mẹ mình, trong lòng vẫn vô cùng hỗn độn.

Ba sinh mạng bị cướp đi chỉ bằng một chút bột Talc như vậy cũng thật đáng buồn và nực cười.

Chỉ trách lòng dạ Trương Huệ quá độc ác, vận mệnh Cố Quân Nhi thật quá tốt.

“Để cho Kiên xuất một báo cáo thẩm định hoàn chỉnh gửi cho tôi.”
“Vâng”
Trong khi họ đang nói chuyện, Thời Ngọc.

Minh từ phía sau bước nhanh tới Minh Kiệt tự giác rút lui về phía sau.

“Gái đó…Phong Đình Quân” Thời Ngọc.

Minh gọi anh lại: “Anh vừa mới nói, chuyện lúc trước, anh tìm được hai chiếc xe phải không?
Cô vẫn như lúc chia tay sáng nay, mặc một chiếc váy hoa rộng thùng thình, tóc đen xõa chấm vai, vẫn là Ngọc Minh xinh đẹp sáng ngời trong trí nhớ của anh.Cập nhật chương mới nhất tại nh ayho.

com |Nh ả y hố truyện*miễn

phí
Phong Đình Quân thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng nở một nụ cười trên khuôn mặt Ngọc Minh bé bỏng, chờ anh một chút, anh đã làm xong 90% rồi, chỉ còn thiếu một chút xíu nữa là đến cuối cùng thôi.

Chờ anh một lát Chúng ta sẽ rời khỏi đây cùng nhau.

Trên đời này sẽ không có Phong Đình Quân, chỉ có Tiên Sinh thôi.

Anh gật đầu: “Tìm được.”
“Làm thế nào anh tìm được?”
“Là mộ… người rất lợi hại, anh ấy nói cho tôi”
“Hắn trực tiếp nói cho anh biết sao? Hai người gặp mặt?”
“Chúng tôi không gặp nhau, anh ấy đã tìm thấy hai chiếc xe và tiết lộ địa chỉ cho Minh Kiệt”

Thời Ngọc Minh gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.

Không gặp mặt thì thì thật là tốt.

Phương pháp này thực sự nên được tiên sinh viết tay lại.

“Còn có chuyện của Thời Dương và Viên Nguyệt, còn có mẹ Phúc, cũng là chứng cứ mà anh ta tìm được sao?”
“Ngọc Minh; Phong Đình Quân hít một hơi dài: “Tôi đã biết bộ mặt thật của Cố Quân Nhi Tôi không thể cưới cô ta.”
Thời Ngọc Minh nói: “Đây là chuyện riêng tư của anh.

Chúng ta bây giờ đã không còn quan hệ gì.

Anh tự quyết định đi, không cần nói với tôi”.

“Cho dù chúng ta đã ly hôn, nhưng dù Sao… nhau nhiều năm như vậy, chúng ta không thể làm bạn sao?”
Thời Ngọc Minh cười gượng: “Cần gì chứ, không cần thiết nữa rồi, Phong Đình Quân, tôi không hận anh nữa, không có nghĩa là tôi tha thứ cho anh.

Tổn thương mà anh gây ra cho tôi vẫn còn đó, nó sẽ không vì anh thức tỉnh mà biến mất.Chúng ta coi như người xa lạ đi.

Như vậy tốt vô cùng.


Hôm nay thái độ của cô không có dứt khoát như vậy.

Một mặt, là bởi vì anh nói rằng anh có bằng chứng về vụ tai nạn xe hơi, có thể giúp.

bố cô chứng minh sự trong sạch của mình, mặt khác…Cô phải thừa nhận rằng nó có liên quan đến khuôn mặt của anh ta.

Anh ta có khuôn mặt giống hệt tiên sinh.

Càng ngày cô càng không nói ra được.

“Tóm lại, liên quan đến vụ tai nạn xe hơi, thương tích của Thời Dương và Viên Nguyệt, còn có cái chết của mẹ Phúc, nếu có gì cần sự giúp đỡ của tôi, hãy nói cho tôi biết.

Những người này là những người thân yêu nhất của tôi, tôi hy vọng tôi có thể làm được điều gì đó cho họ.


Đôi mắt hy vọng của Phong Đình Quân từ từ chuyển sang thất vọng, anh cười nói: “Tôi sẽ làm tất cả”“
“Vậy thì…Anh sau này tính thế nào?
“Yên tâm, tôi cũng có cô gái mà tôi thích”

Phong Đình Quân nhếch miệng cười, “Tôi sẽ không dây dưa đến cô nữa”
Vẻ mặt của Thời Ngọc Minh thoáng chốc trở nên thoải mái hơn rất nhiều: ‘…Tốt rồi, lần này anh phải đối xử tốt với cô gái đó, quan trọng nhất chính là anh phải tin tưởng cô ấy”
“Cô không hỏi cô ấy là ai sao?”
“Không hỏi, chỉ cần anh thích là được.

Không cần lo lảng về phía ông nội.

Nếu cô gái đó hợp với anh, cô ấy yêu anh như vậy, nhất định sẽ đồng ý”
Phong Đình Quân cười gật đầu: “Đúng vậy, ông nội nhất định sẽ thích cô ấy”
“Ừ! “Cuối tuần này, cô vẫn đưa các con đi thăm ông nội chứ?”
“Đúng vậy, tôi đã hứa với ông nội.

Nhưng chờ tôi giải quyết xong những chuyện này, tôi sẽ ra nước ngoài định cư.

Khi đó, tôi không thể đưa các con đi gặp ông nội mỗi tuần được, nhưng miễn là ông nôi nhớ hai đứa bé thì có thể gọi điện video với bọn trẻ.

Cô dừng lại một chút và nói:” Anh cũng có thể như vậy.

Phong Đình Quân nở một nụ cười lớn: “Được rồi, cuối tuần gặp lại”
“Cuối tuần anh cũng về nhà cũ sao?”
“Đúng vậy, ta cũng phải.

đến hỏi thăm ông nội, hơn nữa… tôi phải năm chặt thời gian bên bọn trẻ con thêm vài lần nữa, e rằng sau này không có nhiều cơ hội.”
Thời Ngọc Minh nói: “Sau này anh và cô gái ở bên nhau, hai người sẽ có con.

Còn về Thời Dương và Viên Nguyệt… tôi sẽ chăm sóc chúng.

Chúng là con của anh, đây là sự thật.

Tôi sẽ không có bất kỳ sự giấu giếm nào.

Chuyện ân oán giữa tôi và anh là chuyện của người lớn và không liên quan gì đến bọn trẻ.


“Vậy thì tốt”
“Vậy thì…chúc anh hạnh phúc.”
“Ngọc Minh, cô cũng vậy, hãy quên hết mọi chuyện đã xảy ra ở thành phố Hoa Vân đi, quên hết tất cả đau thương, tất cả hận thù, sống thật tốt nửa đời còn lại, nhất định phải hạnh phúc”
Đọc truyện ngôn tình hay trên nhayho.com Nhảy hố truyện miễn phí.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện