Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 9


trước sau

Chương 9: Anh không thích nhìn thấy cô sống tốt

Khi Hạ Nhược Vũ đến phòng tạm giam
và nhìn thấy Hàn Công Danh bị nhốt trong
đó, hai tay bị còng dáng người cao ráo và
mảnh khảnh đang ngồi trên chiếc giường
đơn với vẻ mặt u ám.

Trong phòng thẩm vấn bên ngoài có một
cô gái đang ngồi, trông dáng vẻ mới mười
bảy mười tám tuổi đang ngồi, hai má đỏ ửng
trên người mặc một chiếc áo phông cộc tay
và phía dưới là một chiếc quần bò, trên cánh
tay lộ ra có một chút máu trông có vẻ như là
bị cọ sát mới dẫn đến bị thương.

Cô lặng lẽ quan sát cả hai rồi nhìn về
phía Hàn Công Danh và thản nhiên nói: “Lần

này là vì sao?”

Một người đàn ông đã hai mươi năm hai
mươi sáu tuổi đầu còn đi đánh nhau với một
cô bé mười bảy mười tám tuổi?

Điều này vẻ vang lắm sao?

Nghe thấy giọng nói của cô, Hàn Công
Danh ngước mắt lên và ngó về phía cô, khi
thấy cô khuôn mặt tuấn tú mới dịu đi một
chút rồi nhìn cô lên tiếng: “Em đến rồi à?”

Hạ Nhược Vũ không muốn để ý đến anh
ta nên đi thẳng đến chỗ cô bé kia rồi ngồi
xổm bên cạnh cô bé đó và nói: “Anh ta đã ra

tay đánh em chưa?”

Cô bé trông rất xinh đẹp đôi mắt to tròn
ngấn nước cực kỳ lanh lợi, khi cô bé nhìn
thấy cô khẽ mím môi lại mở miệng nói: “Anh
†a… muốn giở trò đồi bại!”

Hạ Nhược Vũ: “…”

Cô nhìn vết thương trên khuỷu tay của cô
bé và lên tiếng: “Đây là do anh ta gây ra phải
không?”

Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

Cô bé gật đầu và ngước mắt vô tình nhìn
về phía Hàn Công Danh sau đó khuôn mặt
nhỏ nhắn khẽ ửng hồng.

Hạ Nhược Vũ đã đoán được bảy tám
phần rồi, Hàn Công Danh uống rượu xong
muốn ức hiếp con gái nhà người ta. Sau đó
trong khi lôi kéo mới làm bị thương người ta
cho nên cô bé mới báo cảnh sát, cuối cùng bị
nhốt ở đây.

Cô liếc nhìn anh ta và thấy anh ta cũng
đang nhìn mình, trên khuôn mắt trắng trẻo và
điển trai có mấy dấu tay đỏ ửng rõ ràng, có
vẻ là bị cô nhóc này đánh đây.

Hạ Nhược Vũ ngập ngừng một chút rồi

Hạ Nhược Vũ: “…”

Cô nhìn vết thương trên khuỷu tay của cô
bé và lên tiếng: “Đây là do anh ta gây ra phải
không?”

Cô bé gật đầu và ngước mắt vô tình nhìn
về phía Hàn Công Danh sau đó khuôn mặt
nhỏ nhắn khẽ ửng hồng.

Hạ Nhược Vũ đã đoán được bảy tám
phần rồi, Hàn Công Danh uống rượu xong
muốn ức hiếp con gái nhà người ta. Sau đó
trong khi lôi kéo mới làm bị thương người ta
cho nên cô bé mới báo cảnh sát, cuối cùng bị
nhốt ở đây.

Cô liếc nhìn anh ta và thấy anh ta cũng
đang nhìn mình, trên khuôn mắt trắng trẻo và
điển trai có mấy dấu tay đỏ ửng rõ ràng, có
vẻ là bị cô nhóc này đánh đây.

Hạ Nhược Vũ ngập ngừng một chút rồi

 

mới nói: “Em muốn giải quyết như thế nào?”
Lời này rõ ràng là hỏi cô bé kia.
Cô bé ngẩng đầu nhìn cô rồi mở miệng
nói: “Em muốn kiện anh ta, anh ta… anh ta

động tay động chân với em còn làm em bị
thương nữa.”

Hàn Công Danh cười chế giễu một tiếng,
rõ ràng là đang mỉa mai khiến cho khuôn
mặt của cô bé càng đỏ bừng hơn.

Hạ Nhược Vũ lên tiếng mà không hề thay
đổi sắc mặt: “Vậy em có chứng cớ gì để
chứng minh rằng anh ta động tay động chân
với em không?”

Cô nhóc chỉ là bị trây xước ngoài da, trên

khuỷu tay cũng không có chuyện gì khác nữa.

Còn về phần Hàn Công Danh mặc dù cô
biết đức hạnh của anh ta như thế nào nhưng

cũng không đến mức bắt

người ta lại rồi giở
trò, nên đoán là cô nhóc này cố ý làm trò.

Cô bé nhìn cô có chút không vui: “Chứng
cứ? Anh ta đã làm ra những chuyện như vậy
với em rồi còn cần chứng cứ sao?”

“Anh ta đã làm chuyện gì vậy?” Hạ
Nhược Vũ nhìn cô nhóc bằng ánh mắt lạnh
lùng: “Anh ta cưỡng hôn hay là cưỡng bức
em vậy? Gô bé à sao em không kể lại chuyện
này một cách tỉ mỉ chứ sau đó lại giải thích
một chút dấu tay trên mặt của anh ta là làm
sao mà có vậy? Đến lúc đó chúng ta lại nói
chuyện có cần ra tòa hay không, em thấy thế

nào?

Sắc mặt cô bé tối sầm lại và tức giận
trừng mắt với cô: “Chị nói những lời này là có
ý gì?

Hạ Nhược Vũ nhướng mày: “Em hẳn là

 

hiểu rõ điều này có ý nghĩa gì hơn tôi chứ?”
“Chị…

Cô nhóc muốn nói gì đó nhưng viên cảnh
sát bên cạnh đã mở miệng nói: “Đồn trưởng
Tôn anh đến rồi à!”

Mấy người vẫn đang tranh cãi vội nhìn
theo thì thấy có vài người bước tới, hai người
đi đầu là một người đàn ông trung niên với
cái bụng bia, người này Hạ Nhược Vũ cũng
quen biết chính là Trưởng đồn Công an khu
phía Đông thành phố Cristophery.

Mà người còn lại vừa khéo cô cũng quen
biết chính là Mạc Du Hải.

Ha ha thật đúng là oan gia ngõ hẹp.

“Anh hai rốt cuộc anh cũng đến rồi.” Cô
nhóc đang đứng bên cạnh Hạ Nhược Vũ vội
vàng chạy đến bên Mạc Du Hải và ôm lấy

anh làm nũng sau đó tủi thân nói: “Anh hai
sao bây giờ anh mới đến vậy?”

Mạc Du Hải vuốt tóc cô bé và lên tiếng
quở trách nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa
sự cưng chiều: “Đứng cho ngay ngắn, em
ngày nào cũng gây rắc rối cho anh.”

Cô bé bĩu môi và thành thật đứng bên
cạnh anh.

Mạc Du Hải nhướng mày liếc về phía Hạ
Nhược Vũ, trên mặt không có một chút cảm
xúc dư thừa nào cả mà nhìn cô bé bên cạnh
nói: “Đi thôi!”

Cô nhóc kia tất nhiên không cam lòng
bĩu môi nói: “Anh hai người đó đánh em, anh
xem cánh tay của em đều chảy máu rồi. Anh
ta…anh ta còn giở trò với em nữa.”

Rồi sau đó chỉ vào Hàn Công Danh người
đang bị nhốt trong phòng tạm giam với vẻ

mặt tủi thân.
Mạc Du Hải cụp mắt nhìn cô bé và hỏi:
“Em muốn làm thế nào?” Lúc đi vào anh

cũng đã tìm hiểu sơ qua tình hình cụ thể.

Cô nhóc Du Uyên này đang chơi trong
quán bar thì trông thấy người đàn ông đó
đẹp trai nên định lên bắt chuyện nhưng bị
người ta ghét bỏ đẩy ra, cô bé thẹn quá hóa
giận nên chủ động gây sự với người ta trước,
mặc dù đã tặng cho anh ta một tát nhưng
cũng không chiếm được chỗ tốt gì, vết
thương trên cánh tay là do tự mình té ngã
nên bị trầy xước.

Nếu là ngày thường anh sẽ không để con
bé làm chuyện ngu ngốc như vậy nhưng hôm
nay khi nhìn thấy Hạ Nhược Vũ thì những

điều không vui trong lòng đột ngột trào dâng.

Anh thật sự không thích nhìn thấy cô sống tốt.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện