Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 6


trước sau

Chương 6: Tôi muốn độc chiếm cơ thể của cô

Hạ Nhược Vũ dựa vào ghế sofa để nghỉ
ngơi một lúc. Một lúc sau, cô nhìn đồng hồ,
bây giờ đã là mười hai giờ trưa, Hạ Nhược Vũ
bước vào phòng vệ sinh rửa mặt rồi đeo
khẩu trang và kính râm, sau đó đi ra ngoài.

Ở bệnh viện, Mạc Du Hải không hề ngạc
nhiên khi thấy cô xuất hiện. Thấy Hạ Nhược
Vũ vừa đeo khẩu trang vừa đeo kính râm, anh
coi như không nhìn thấy, tiếp tục khám bệnh
cho bệnh nhân.

Hạ Nhược Vũ cũng không thúc giục anh,
chỉ hơi nghiêng người dựa vào tường, nhìn
Mạc Du Hải đang khám bệnh cho bệnh nhân
với ánh mắt lạnh nhạt.

Cuối cùng, người không giữ được bình
tĩnh lại là người phụ nữ mà Mạc Du Hải đang
khám bệnh, người phụ nữ này cười gượng vài
tiếng, nhìn về phía anh nói: “Bác sĩ Hải nên
nói chuyện với bạn gái của bác sĩ trước đi.”

Mạc Du Hải nhíu mày, kê đơn thuốc cho
người phụ nữ, đợi người này rời đi mới thờ ơ
nhìn về phía Hạ Nhược Vũ, anh nói với giọng
điệu rất lạnh nhạt: “Vết thương ở đó, đỡ
chưa?

Câu này của anh khiến Hạ Nhược Vũ
suýt nữa phun máu.

Cô tháo khẩu trang và kính râm ra, ngồi
xuống ghế trước mặt anh, nhìn anh rồi nói
với giọng lạnh lùng: “Nói đi, anh muốn bao

nhiêu tiền?”

Hạ Nhược Vũ cười khẩy: “Anh đưa ảnh
cho phía truyền thông, biến tôi thành đối
tượng hot trên mạng, không phải là muốn đòi

tiền à?”

Anh buông cây bút máy trong tay xuống,
gật đầu: “Ừm, tôi không chỉ muốn lấy tiền
của cô, mà tôi còn muốn lấy thân thể cô.”

“Ha ha!” Hạ Nhược Vũ bật cười: “Anh trai

này, anh đang nằm mơ à?”

“Có phải nằm mơ hay không…” Anh đứng
dậy, bước tới gần cô, giọng nói trâm thấp
quyến rũ cất lên: “Chúng ta cứ chống mắt lên

chờ xem, cô thấy sao, cô Nhược Vũ?”

Anh nói ba chữ “cô Nhược Vũ” cuối
cùng với giọng điệu rất mập mờ, Hạ Nhược
Vũ tức giận hít sâu mấy hơi, vung tay tát anh.

Bàn tay chưa kịp tiếp xúc với mặt Mạc
Du Hải thì đã bị anh chặn lại rồi: “Cô muốn
tên mình vẫn nằm trên trang đầu của tin tức
ngày mai ở thành phố Cristophery, vì đánh
bác sĩ à?”

Từ bé đến bây giờ, đây là lần đầu tiên Hạ
Nhược Vũ phải trải qua cảm giác ngậm bồ
hòn làm ngọt. Nhưng cô chỉ đành tức giận
thu tay về, sững sờ nhìn Mạc Du Hải chằm
chằm, hận không thể giết chết anh bằng ánh
mắt.

Mạc Du Hải lại chuyển tâm mắt đọc bệnh
án trên tay anh, thản nhiên nói: “Cô Nhược
Vũ, nếu cô không khám bệnh thì phiền cô ra
ngoài cửa rẽ trái, tôi không tiên.”

Hạ Nhược Vũ cười mỉa mai, đi vòng qua
bàn làm việc, bước tới bên cạnh Mạc Du Hải,
cô nhào vào ngực anh, hai cánh tay trắng
nõn níu lấy hai vai anh, áp sát nửa người phía
trước vào người Mạc Du Hải, cười như không
cười nói: “Đừng mà bác sĩ, tôi là bệnh nhân.
Sao anh có thể

đuổi bệnh nhân đi chứ?”

Giác quan bị kích thích khiến thân thể
Mạc Du Hải hơi biến đổi, anh nhíu mày nhìn

 

cô gái trong ngực mình, đôi mắt đen trầm
xuống: “Cô muốn làm gì?”

“Đưa hết ảnh cho tôi!” Khi ở khách sạn,
cô không biết anh đã chụp bao nhiêu ảnh,
nếu không lấy hết được những bức ảnh kia,
giữ lại sẽ thành tai họa.

Mạc Du Hải nheo mắt lại: “Cô chắc chắn
những bức ảnh kia là tôi đưa cho bên truyền
thông à?”

Đêm hôm đó, xảy ra chuyện quan hệ với
cô là chuyện ngoài ý muốn, anh không phải
người như vậy. Ngủ rồi thì ai còn chụp mấy
bức ảnh như vậy? Nhưng dường như anh
không cần giải thích với người phụ nữ ngu

xuẩn này làm gì.

Hạ Nhược Vũ nhìn anh với vẻ khinh bỉ:
“Ngoài anh ra, tôi không nghĩ ra được ai sẽ
làm chuyện vô liêm sỉ như thế này.” Cuối

cùng, cô còn lẩm bẩm một câu: “Người đàn
ông có thể sờ mó, quyến rũ, gian dâm phụ nữ
ở quán bar thì sao có thể là người đứng đắn
được.”

Cô và Mạc Du Hải đứng rất gần nhau, dù
cô lẩm bẩm câu này rất nhỏ, anh cũng nghe
thấy được.

“Hạ Nhược Vũ!” Anh cảm thấy rất tức
giận, cánh tay vốn ôm lấy thắt lưng của cô,
đột nhiên xiết chặt hơn: “Nếu cô không để ý
thì tôi sẽ cho cô ôn lại hồi ức của đêm hôm
đó một chút. Cô cứ đợi đi.”

Chuyện xảy ra ở quán bar Trai Tài Gái
Sắc ngày hôm đó là chuyện ngoài ý muốn,
anh không muốn giải thích với người phụ nữ

ngu xuẩn này.

Hạ Nhược Vũ cũng không phải người ăn
chay, nơi này là bệnh viện, người phải lo lắng

là Mạc Du Hải chứ không phải cô. Cô cười
khẩy một tiếng, sau đó dựa sát vào anh hơn.

Bây giờ là mùa hè, bàn tay mềm mại, mịn
màng của phụ nữ tiếp xúc gián tiếp với da
thịt chỉ cách một tầng vải mỏng, khiến từng
tế bào thần kinh của anh bị khiêu khích.

Mạc Du Hải cố ép cảm xúc trong lòng
xuống, nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng: “Cô
Nhược Vũ đã khát tình tới mức độ này rồi cơ à”

Hạ Nhược Vũ mím môi, lòng bàn tay
dùng thêm lực, cười nói: “Không phải bác sĩ

cũng vậy sao?”

Muốn so độ dày của da mặt với cô à?

Anh còn non lắm!

 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện