Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 33


trước sau

Chương 33 Cô bị bỏ rơi rồi sao?

Hàn Công Danh không những không có
thu tay lại, ngược lại càng năm càng chặt:
“Đau, có thể so sánh với sự đau lòng của tôi
sao, Hạ Nhược Vũ cô thật sự che giấu quá
thâm sâu, bốn năm qua tôi đều không có
phát hiện cô là một người phụ nữ tâm kế như vậy:

“Nếu anh đã biết rồi, chẳng phải anh nên
buông tay sao, hiện tại còn bắt lấy tôi làm gì.”
Hạ Nhược Vũ hờ hững nhìn anh ta.

Hàn Công Danh có thể không ngờ tới cô
sẽ dùng loại này ánh mắt nhìn mình, sau đó
sửng sốt một chút, trong lòng anh ta tức
giận càng tăng lên, đôi mắt đào hoa hung dữ
nhìn cô: “Hạ Nhược Vũ tôi muốn cô thừa

nhận, thật ra cô không phải là người phụ nữ
thiếu chừng mực.”

Vì sao bắt tôi thừa nhận, trong bốn năm
qua anh đã phản bội tôi vô số lần.” Đủ rồi, cô
không còn nhãn nại nữa, nhấc chân dùng

sức đạp lên trên chân của anh ta.

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Chân của Hàn Công Danh đau nhức dữ
dội, theo bản năng buông tay, Hạ Nhược Vũ
nhân cơ hội lùi về phía sau hai bước, kéo xa
khoảng cách giữa hai người: ‘Quậy đủ chưa.”

Nhìn thấy cô giở mánh khóe, trong lòng

anh ta đau đớn, anh ta thật lòng không muốn
tổn thương cô.

Hạ Nhược Vũ buông tay, không muốn nói
thêm một câu nào nữa, cô xoay người muốn
rời đi, chỉ có trong lòng cô hiểu rõ thời gian
đó dày vò như thế nào.

“Nhược Vũ, đừng đi, chúng ta làm lại từ

đầu được không, tôi có thể tha thứ cho em vì
đã phản bội, để chúng ta một lần nữa làm lại
từ đầu nhé.”

Hàn Công Danh nhìn thấy bóng dáng
kiên quyết của cô, trong lòng anh ta cảm
thấy trống rỗng, anh ta cho rằng chính mình
khoan hồng độ lượng sẽ làm cô thay đổi suy
nghĩ.

Anh ta không ngờ rằng bị ném một chiếc
giày cao gót vào mặt, đánh thật mạnh trên
người anh ta.

“Hàn Công Danh anh cút càng xa càng
tốt cho tôi.”

“Hàn Công Danh, anh không sao chứ.”
Lâm Minh Thư nhìn thấy anh ta bị giày đập
trúng không có phản ứng gì, trong ánh mắt
cô ta nhói lên một chút đau lòng.

Đột nhiên anh ta nắm bình rượu trên bàn,

dùng sức nện trên mặt đất, tiếng thủy tinh vỡ
nát, mảnh vỡ vương vãi khắp phòng, lớn
tiếng quát với những người khác: “Cút, đều
cút hết ra ngoài cho tôi.”

Mọi người thấy cảnh như vậy, tất cả đều
sợ hãi chạy ra bên ngoài, trong phòng đang
náo nhiệt trong phút chốc chỉ còn lại có hai
người.

Hàn Công Danh có chút suy sụp ngồi trở
lại trên sô pha, hai tay dùng sức ấn ở trên
đầu, dường như thừa nhận sự đau đớn tột
cùng, anh ta thật lòng yêu cô, vì sao cô
không hiểu rõ tâm tư của anh ta chứ.

Anh ta chỉ phạm vào sai lâm mà đàn ông
khắp nơi đều phạm phải, chẳng lẽ như vậy
sẽ không thể tha thứ sao?

Nhìn người đàn ông bình thường có tỉnh
thần phấn chấn lại bi thương như thế, trong

lòng Lâm Minh Thư đau xót, cô ta cũng
không kém hơn Hạ Nhược Vũ, vì sao anh ta
không thể ngẩng đầu nhìn thấy sự tồn tại của
cô ta.

Nhưng lời đã đến miệng rồi lại đổi thành
nhẹ nhàng an ủi: ‘Hàn Công Danh, anh đừng
khổ sở nữa, Nhược Vũ có thể chỉ là đang tức
giận nhất thời, chờ qua thời gian này qua đi,
cậu ấy có thể sẽ nghĩ thông suốt.”

“Minh Thư nói xem vì sao cô ấy không
hiểu rõ tình cảm của tôi.”
“Nhược Vũ sẽ hiểu mà.” Lâm Minh Thư đi

qua, ngồi xổm trước mặt anh ta, đang muốn
vươn tay ra an ủi anh ta.

Hàn Công Danh đột nhiên duỗi tay bắt
lấy cổ tay của cô ta, nhẹ nhàng năm, Lâm
Minh Thư không chịu khống chế bổ nhào vào
trong lòng ngực anh ta, nhìn khuôn mặt anh
người đàn ông, tim đập không
ngừng càng lúc càng nhanh.

“Hàn Công Danh…”

Vẻ mặt thẹn thùng của người phụ nữ
khiến anh ta trong nháy mắt có chút hoảng
hốt, chờ đến sau khi anh ta thấy rõ người phụ
nữ trong lồng ngực là ai, theo bản năng đẩy
người ra: “Minh Thư thực xin lỗi, tôi uống hơi
nhiều, hôm nay xin cảm ơn cô, tôi đi trước.”

Anh ta làm sao vậy, thiếu chút nữa sẽ
nghĩ Minh Thư là Nhược Vũ, nếu Nhược Vũ
biết, khẳng định sẽ không bao giờ tha thứ

cho mình.

Lâm Minh Thư ngồi yên trên mặt đất,
ngơ ngác nhìn bóng dáng người đàn ông
đang hốt hoảng, ánh mắt dần dần ướt át, đôi
tay không tự giác siết chặt: “Anh Danh, tôi sẽ
không từ bỏ.”

Ở bên kia, Hạ Nhược Vũ khí thiếu chút
nữa nổi khùng, Hàn Công Danh thật vô sỉ nói
cô đổi trắng thay đen, rõ ràng trước đây anh
ta đi chơi gái, thế mà anh ta còn có mặt mũi
nói tha thứ cho cô vì đã phản bội.

Anh ta lấy đâu ra tự tin cảm thấy cô nhất

định sẽ quay về bên anh ta.

Trong lòng cô vẫn đang đau nhói một
chút, tình cảm bốn năm qua đều bỏ đi thôi.

Trên chân cô thiếu một chiếc giày, cô chỉ
có thể nhón chân đi từng bước một, Hạ
Nhược Vũ giống như không có cảm giác
được ánh mắt khác

thường của người đi
đường, cô giống như một con công cao
ngạo, ngẩng đầu ưỡn ngực đi đón xe.

Mẹ nó, chân của cô đau quái

Thật vất vả mới gọi được xe, đi thẳng đến

bệnh viện.

Bởi vì cô ngồi trên xe mới phát hiện chân
mình không biết bị cái gì đụng phải mà rách
một đường, máu đang không ngừng chảy, có
thể là do cô vừa mới giận dữ quá mức nên
không cảm giác được đau nhiều, hiện tại cô
mới vừa thoải mái tinh thần, thì cảm giác đau
đớn chậm rãi truyền đến.

Xe chạy mười lăm phút mới dừng ở cổng

bệnh viện.

Hạ Nhược Vũ thanh toán tiền, uyển
chuyển từ chối sự trợ giúp của tài xế, khập
khiêng bước xuống xe, chờ cô phát hiện
chính mình muốn vào bệnh viện, duỗi tay
một lần nữa để kéo ra cửa xe ra.

Nhưng xe đã chạy đi mất tiêu rồi, để lại
một mình cô trong cát bụi mịt mù.

Thế giới thật sự nhỏ như vậy, cô chỉ
muốn tìm một bệnh viện nhỏ, tài xế lại thật

thân thiết đưa cô đến nơi này.
Bệnh viện nơi Mạc Du Hải làm việc.

Hạ Nhược Vũ cúi đầu nhìn thoáng qua
chân còn đang không ngừng chảy máu, đang
nghĩ xem có nên đón xe đến một bệnh viện
khác, suy nghĩ một hồi vẫn là lắc đầu phủ
quyết cái này ý nghĩ này, cô sợ chính mình vì
chảy máu quá nhiều mà choáng váng.

Huống chi Mạc Du Hải là bác sĩ phụ
khoa, cô khám nội khoa, không thể nào xui

xẻo như vậy mà gặp phải đi.

Một người kéo chân bị thương vào bệnh
viện, còn may y tá bên trong rất nhiệt tình,
thấy cô bị thương nên để cô ngồi ở ghế chờ,
rồi thay cô đi lấy số nộp tiền.

Hạ Nhược Vũ không dám lộn xộn, vừa
nhúc nhích đã thấy đau, nếu biết trước ra
ngoài thì đã giở sổ xem ngày tốt xấu, thật là

vận số năm nay không may mẫn, vừa ra khỏi
cửa đã xảy ra tai nạn.

“Y tá có tâm vừa giúp Hạ Nhược Vũ đăng
ký lấy số, vừa cùng nói chuyện phiếm với
đồng nghiệp: “Hôm nay tôi lại tiếp đón một
người phụ nữ đáng thương.”

“Đáng thương như thế nào vậy?” Những
người khác vừa nghe, tốc độ bà tám lại đang
ngo ngoe rục rịch.

“Giày đều rơi mất, chân bị rạch một
đường dài, tôi thấy xem ra hẳn là bị đàn ông

bỏ rơi rồi, suy nghĩ luẩn quẩn trong lòng ấy.”

“Đáng thương như vậy, có phải không
xinh đẹp nên bị từ chối hay không.”

“Không phải đâu, người phụ nữ kia rất
xinh đẹp, lại còn rất có khí chất, vừa nhìn đã
biết là tiểu thư nhà giàu, trong ví có rất nhiều
thẻ.”

Y tá có tâm còn đưa thẻ Gold mà Hạ

Nhược Vũ cho cô ta quơ quơ ở trước mặt
những người khác.

“Ồ, đây chẳng phải là Thẻ tín dụng đồng
thương hiệu trực tuyến sao, thành phố chỉ có
không quá ba tấm, người phụ nữ này rốt

cuộc có địa vị gì.”
“Tôi cũng không rõ lắm.”

“Cô không phải có tên sao, mau nhìn xem.

“Ừ, tôi nhìn xem, giống như tên là Hạ
Nhược Vũ.”

Vốn dĩ người mặc áo blouse trắng chuẩn
bị đi ngang qua, bước chân dừng lại một
chút, rồi đi về phía các cô.

“Xùy, nhỏ giọng xíu, bác sĩ Mạc đến!”

Mấy cô y tá giống như gà cắt tiết hưng

phấn nhìn chằm chằm Mạc Du Hải đang nhìn.

Mạc Du Hải vốn dĩ chỉ là sang đây giao
một chút tài liệu, trong giây lát nghe được
một cái tên quen thuộc, cho nên sang đây
xác nhận một chút: “Có thể cho tôi xem chút

hồ sơ bệnh án được không.”

“Bác, bác sĩ Mạc, có, có thể.” Cô y tá có
tâm mắt sáng quắc tim đập nhộn nhạo, vội
vàng đưa hồ sơ bệnh án qua.

Mạc Du Hải mở ra nhìn thoáng qua, rồi
trả lại hồ sơ bệnh án, vẻ mặt cười ấm áp:
“Cảm ơn.”

Cô bị đàn ông bỏ rơi rồi? Suy nghĩ luẩn
quẩn trong lòng? Rất tốt!

“Bác sĩ Mạc, đừng, đừng khách sáo.” Cô
y tá có tâm cảm giác trái tim sắp nhảy từ

ngực ra ngoài.

“Bác sĩ Mạc vẫn đẹp trai như vậy” Những
người khác nhìn bóng dáng cao lớn của Mạc
Du Hải cảm thán tự đáy lòng.

 

 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện