Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 3


trước sau

Advertisement

Chương 3: Chơi cho vui vẻ đi

Tại quán bar Trai Tài Gái Sắc.

Bầu không khí cực kỳ xa hoa và trụy lạc,
DJ chơi nhạc định tai nhức óc, có không ít
thanh niên mặc quần áo hở hang hoa chân
múa tay vui vẻ nhảy nhót dưới ánh đèn nhiều màu.

Hạ Nhược Vũ chen lấn trong đám người,
cố gắng kiếm một nơi có thể tìm thấy bạn
mình, nhưng cô nhìn qua nhìn lại một hồi vẫn
không thấy Lâm Minh Thư đâu.

Cô tìm một nơi vắng người gọi điện thoại
cho Lâm Minh Thư thì đầu bên kia bắt máy
rất nhanh, Hạ Nhược Vũ hét lên: “Minh Thư,

cậu đang ở đâu?”

“Mình ở lầu hai, phòng 210.” Đầu bên kia
điện thoại nói xong thì cúp máy.

Hạ Nhược Vũ tức muốn chửi người, mẹ
nó đêm hôm khuya khoắt mà tới những chỗ

như thế này không sợ bị lây bệnh à?

Tìm được phòng 210 rồi thì cô đang định
gõ cửa, nhưng cô nghĩ dù có gõ cửa thì
người trong phòng cũng chưa chắc nghe
tiếng nên cô đẩy cửa phòng vào trong luôn.

Lịch sử luôn xảy ra những chuyện khiến
người ta kinh ngạc, cô không hề ngờ tới mình
lăn qua lộn lại một hồi mà không tìm được

bạn thân của mình, lại tìm được bạn trai cô.

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

“Hàn Công Danh.” Hạ Nhược Vũ nhìn
người đàn ông ngồi trong phòng ôm hai cô
gái quyến rũ trong lòng, nghiến răng rặn ra
ba chữ.

Người đàn ông nhìn thấy cô cũng rất

ngạc nhiên, anh ta đẩy hai cô gái trong lòng
ra, nhìn cô nói: ‘Nhược Vũ, sao em lại ở đây?”

Hạ Nhược Vũ không trả lời câu hỏi của
anh ta mà nhíu mày nhìn anh ta: “Anh về

nước khi nào vậy?”

Hàn Công Danh là bạn trai cô, anh ta
đang đi du học ở nước ngoài, hai người họ
yêu xa. Bây giờ anh ta hẳn phải đang ở nước

ngoài mới đúng chứ, sao lại ở đây?

Hàn Công Danh đã không còn xấu hổ
nữa, anh ta nói với cô: “Mới hai tiếng trước
thôi, vốn dĩ anh muốn gọi điện cho em nhưng

anh bận chút việc ở đây nên…”

Hạ Nhược Vũ nhìn hai cô gái có dáng
người quyến rũ ở phía sau, híp mắt nói: “Anh
định làm chút việc ở đây trước rồi mới quay
Về tìm em à?”

“Nhược Vũ, anh…”

Hạ Nhược Vũ không quan tâm đến anh
ta mà nhìn hai cô gái kia chằm chằm. Hai cô
gái bị cô nhìn đến mức sợ hãi, nhỏ giọng nói:
“Người đẹp à, cô đừng nhìn chúng tôi như
thế chứ, anh Hàn bảo chúng tôi tới mà,

chúng tôi…”

“Bao nhiêu tiền?” Hạ Nhược Vũ mở
miệng, vẻ mặt cô rất bình tĩnh.

Hai cô gái bị cô hỏi câu đó thì hơi ngớ ra,
không hiểu hỏi lại: “Cái gì cơ?”

Hạ Nhược Vũ không có sự kiên nhẫn để
nhiều lời với bọn họ, cô nói: “Đêm nay các cô
ra sân khấu thì được trả bao nhiêu tiền?”

“Tám trăm đô.” Hai cô gái nói, nhìn cô tỏ
vẻ sợ

Advertisement
sệt.

Hạ Nhược Vũ rút ví ra một xấp tiền đặt
trên bàn rượu, cô nhìn hai cô gái nói: “Tôi cho

các cô một nghìn đô, tính luôn tiền thưởng,

đêm nay các cô chỉ cần hầu hạ anh ta là
được rồi.”

Hạ Nhược Vũ nói xong thì không thèm
quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của hai cô
gái đó mà quay lại bên cạnh Hàn Công Danh
nói: “Tối nay chơi vui vẻ nhé, nhớ chú ý an toàn”

Hàn Công Danh nhíu mày nhìn cô:

“Nhược Vũ, em có ý gì đây?”

Hạ Nhược Vũ nhướn mày: “Mời anh chơi
cho đã.” Rồi cô nhìn sang hai cô gái ngồi trên
sofa, cô cười nói: “Dáng người cũng chuẩn
đấy, anh chơi đi nhé, em về trước đây.”

Cô còn chưa quay người thì đã bị Hàn
Công Danh nắm cổ tay nói: “Nhược Vũ, em
nghe anh giải thích chuyện đêm nay một
chút đã.”

Hạ Nhược Vũ hơi dùng sức rút tay ra

 

khỏi bàn tay anh ta, nhẹ nhàng nói: “Được
thôi, mai rồi hãy giải thích, hôm nay trả tiền
rồi thì anh chơi cho vui đi, đừng làm mất
hứng của bản thân thế chứ.”

Cô đứng thẳng người rồi rời khỏi phòng,
mặt Hạ Nhược Vũ không có một chút cảm
xúc nào, cô băng qua hành lang với những
ánh đèn lờ mờ, lồng ngực lại bắt đầu đau âm ỉ.

Thì ra bản thân mình cũng có những lúc
bị mù mắt như thế này. Cô ở bên Hàn Công
Danh ba năm rồi, hai người quen nhau lúc
học năm ba đại học, hai người học cùng
trường, sau khi tốt nghiệp đại học, anh ta
được trường học cho đi nước ngoài du học
tiếp.

Còn cô thì vào làm trong công ty của nhà
họ Hạ, giúp ba và mẹ xử lý chuyện trong
công ty.

Cô định đợi Hàn Công Danh học nghiên
cứu sinh xong về nước thì sẽ kết hôn. Cô sẽ
ở nhà giúp chồng dạy con, còn anh đến công
ty làm việc, sống một cuộc đời bình an, như
vậy cũng hạnh phúc lắm rồi.

Không ngờ…

Cô bước tới phòng 216, Hạ Nhược Vũ đi
ngang qua cửa phòng rồi lùi lại, cô nhìn vào

căn phòng để cửa mở này.

Có hai người đàn ông và một người phụ
nữ. Một người đàn ông đang đè lên thân thể
của người phụ nữ, người đàn ông còn lại thì
khoanh tay đứng một bên nhìn, không hề có
chút cảm xúc gì trên mặt.

Hạ Nhược Vũ nhận ra người đàn ông
đang đứng đó, vài giờ trước bọn họ còn vừa

ngủ với nhau.

 

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện