Nằm Trong Lòng Nam Phụ Hắc Liên Hoa Run Lẩy Bẩy

Chương 11


trước sau

– Edit by Link –

Sao tên khốn này lại xuất hiện ở đây vậy?

Tiêu Sắt Sắt nhíu mày nhìn qua, sau khi đối phương nhìn thấy thẳng mặt cô thì vẻ mặt lỗ mãng đánh giá cô từ trêи xuống dưới một lượt.

“Được đó em gái, mới có hai tháng không gặp mà mày đã trở thành bà chủ nhà giàu rồi đấy. Nhìn gương mặt trắng trẻo này này, còn giống người của nhà họ Tiêu nữa đâu?”

Gã ta vừa nói xong, thanh niên bên cạnh cũng phụ họa theo: “Em gái Tiêu lớn lên vốn xinh đẹp, bây giờ lại còn bơi trong bình tiền thì càng hiện rõ, xem ra nhà họ Bạch không hề bạc đãi em tí nào ha.”

Tiêu Bân Bân khinh thường hừ một tiếng: “Cũng chỉ có cái dáng dấp xinh đẹp thì dùng được gì? Còn không phải là kẻ vong ân phụ nghĩa, tàn nhẫn hung ác à? Cũng may bố mày thông minh lưu địa chỉ của mày lại, nếu không thì chắc là cũng không tóm được người rồi.”

“Anh chặn tôi ở đây làm gì?” Tiêu Sắt Sắt trầm mặt chất vấn.

Trước kia lúc nguyên chủ ở nhà chính là tầng chót của chuỗi thức ăn, thường xuyên bị người anh trai Tiêu Bân Bân này bắt nạt, nào có dám nói chuyện thế này với gã ta bao giờ, vì thế Tiêu Bân Bân lập tức nổi cáu.

Vẻ mặt gã ta trở nên dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Được lắm, trèo lên người giàu là không nhận anh trai chứ gì? Mày thật sự cho rằng tên chồng chưa cưới ngu ngốc này của mày có thể che chở cho mày à?”

Ánh mắt của gã ta dời đến Bạch Cố Kiềm ở bên cạnh, ánh mắt hai người chạm vào nhau giữa không trung. Nụ cười trêи mặt Bạch Cố Kiềm đã biến mất không còn chút gì, cả người tản ra sự lạnh lùng khiến người ta không tự chủ mà sợ hãi.

Trông người này rất khó trêu vào – đây là ấn tượng thứ hai của Tiêu Bân Bân đối với Bạch Cố Kiềm.

Nhưng mà sau khi ánh mắt của gã ta chuyển đến trêи đóa hoa màu vàng cài bên tai Bạch Cố Kiềm, sau đó nhớ lại bộ dạng ngoan ngoãn dịu dàng như con cừu nhỏ của Bạch Cố Kiềm trước mặt Tiêu Sắt Sắt thì gã ta cảm thấy mình đã nghĩ nhiều rồi, rõ ràng tên này chỉ là một đứa ngu xuẩn bị đập hư não mà thôi.

Tiêu Bân Bân gạt đi sự lo lắng trong lòng, cười lạnh đi về phía hai người họ. Nhìn thấy Tiêu Sắt Sắt kéo Bạch Cố Kiềm lui lại, gã ta bắt đầu dương dương đắc ý.

“Em gái có can đảm thì đừng sợ, anh trai cũng không ăn thịt em đâu. Nhưng mà gần đây sức khỏe của mẹ không tốt lắm, em làm gì cũng phải hiếu kính người già một chút có đúng không nào? Nếu em không muốn về nhà thì anh cũng chỉ có thể tự tới cửa tìm em thôi.”

Gã ta lấy ra một cái túi rỗng quơ quơ trước mặt Tiêu Sắt Sắt ra hiệu cho cô.

Tiêu Sắt Sắt lạnh mặt: “Anh đừng có mơ! Bây giờ chi phí ăn mặc của tôi đều là nhà họ Bạch cho, làm gì có tiền cho anh chứ?”

Cô nói xong cũng định kéo Bạch Cố Kiềm đi vòng qua bọn họ. Nhưng mà Tiêu Bân Bân không định buông tha cho cô, gã ta duỗi tay cản đường hai bọn họ, người thanh niên kia cũng bước lên theo gã ta, hai người hoàn toàn chặn đứt đường về biệt thự.

Tiêu Sắt Sắt thấy vậy thì sốt ruột đến mức nhìn quanh bốn phía, tiếc là bây giờ bọn họ vẫn còn trêи đường xanh hóa, xung quanh hoàn toàn không có ai, nhân viên bảo vệ cũng ở khá xa nên muốn kêu cứu là điều không thể. Cô chợt nhận ra tình huống không ổn cho lắm.

“Muốn đi à? Cũng được, dẫn anh trai đi xem biệt thự nhà họ Bạch của bọn em một chút, xem xem đó là cái nhà kiểu gì mà làm cho em gái của anh quên sạch chuyện nhà cửa.” Tiêu Bân Bân vô lại nói.

“Anh đang nói đùa à? Căn nhà bây giờ anh và mẹ đang ở cũng không hề kém, hơn nữa đó còn là của nhà họ Bạch người ta cho hai người. Làm người thì phải biết thỏa mãn, đừng tưởng kẻ có tiền là tốt!”

Một câu của cô đã đâm trúng điểm tức của Tiêu Bân Bân, đôi lông mày rậm rạp của gã ta dựng thẳng lên, cũng không thèm quanh co với cô nữa mà trực tiếp ngả bài: “Hôm nay bố mày tới đây là muốn cạo một lớp da của người có tiền như mày đó, rồi sao? Tao nói cho mày biết, hôm nay mày không trả tiền thì cũng đừng hòng đi!”

Gã ta là tên lưu manh bỏ học từ sớm, bắt đầu tham gia vào xã hội đen, trêи người mang theo khí chất vô lại, vẻ mặt nạt người của gã ta trông như hung thần ác sát khiến cho một cô gái chưa từng tiếp xúc với xã hội tối tăm như Tiêu Sắt Sắt bị dọa cho giật mình. Trái tim cô đập hoảng loạn không biết phải ứng đối thế nào, cô sợ nhất là làm Bạch Cố Kiềm bị thương.

Cô vẫn lo lắng nên không phát hiện ra sự u ám lạnh lẽo trong mắt Bạch Cố Kiềm dần hiện ra rõ ràng, do dự một hồi, cô đành phải tạm thời thỏa hiệp với Tiêu Bân Bân.

“Anh muốn tiền cũng không phải là không được, nhưng mà trêи người em không đem theo gì cả, vẫn cần anh theo tôi về biệt thự một chuyến mới được.”

Trong lòng cô tính chờ dẫn hai người Tiêu Bân Bân qua thì cầu cứu bảo vệ, đến lúc đó cũng không cần sợ bọn họ uy hϊế͙p͙ nữa. Nhưng mà Tiêu Bân Bân cũng không phải kẻ ngu, chẳng mấy chốc đã đoán trúng suy nghĩ của cô.

Gã ta duỗi ngón tay lắc lắc trước mặt Tiêu Sắt Sắt: “Đừng tưởng anh không biết mày đang có ý định gì. Hôm nay tao sẽ không đi theo bọn mày về cái nhà rách kia làm khách, tao thấy em rể này của tao rất nghe lời mày, mày để nó ở lại tâm sự với bọn tao, còn mày thì cầm túi về lấy tiền, sắp xếp gọn xong thì giấu kỹ dưới bụi cỏ chỗ này. Mày làm xong mấy chuyện này rồi thì tự trở về, tự nhiên bọn tao sẽ thả nó về.”

Tiêu Sắt Sắt mở to mắt: “Như vậy sao được! Anh ấy bị bệnh, không thể rời khỏi tôi, hay là để tôi dẫn anh ấy theo cùng…”

Cô còn chưa nói hết câu đã bị Tiêu Bân Bân nghiêm nghị ngắt lời: “Bớt nói nhảm đi, làm theo lời bố mày, nếu không thì coi chừng thằng ngu này không về nhà được đấy.”

Tiêu Bân Bân bỗng lấy một con dao nhỏ trong túi ra, lưỡi dao lóe lên tia sáng lạnh nhắm ngay Tiêu Sắt Sắt, giễu võ
dương oai trước mặt cô.

“Thằng chồng chưa cưới ngu đần này của mày cũng đẹp đó, vậy tao đề nghị vẽ thêm chút hoa trêи gương mặt trắng của nó nhé…”

Tiêu Sắt Sắt nhìn thấy con dao nhỏ của Tiêu Bân Bân sắp tới gần Bạch Cố Kiềm, cô bị dọa sợ đến mức trái tim co rụt lại: “Đừng có động vào anh ấy!”

Cũng không biết cô lấy can đảm từ đâu mà dùng tốc độ nhanh nhất kéo Bạch Cố Kiềm ra phía sau, cẩn thận bảo vệ cho anh. Con dao nhọn kia suýt chút đã đâm vào mặt cô, thậm chí còn có xu thế đâm về phía trước…

Một màn như thế lập tức khiến Tiêu Sắt Sắt cho rằng mình lại phải tạm biệt thế giới xinh đẹp này một lần nữa, nhưng điều khác thường cũng xảy ra trong chớp mắt này.

Một bàn tay thon dài sạch sẽ vòng qua vai cô, chuẩn xác nắm lấy cổ tay Tiêu Bân Bân, trông chỉ như vặn một cái thật nhẹ nhàng thế mà lại gỡ được dao trêи tay gã ta xuống.

Tiếng kim loại rơi xuống đất làm cho Tiêu Sắt Sắt lấy lại tinh thần, cô mở to mắt nhìn Tiêu Bân Bân trước mặt đã ôm tay, nhe răng trợn mắt ngồi xổm người xuống.

Nhưng cũng trong giây lát này, gã ta lại nhặt dao lên nhào về phía bọn họ như thể bị điên: “Dám đánh bố mày à, chán sống rồi đấy!”

“A Kiềm, mau tránh ra!”

Tiêu Sắt Sắt muốn kéo anh ra nhưng cô còn chưa kịp làm gì thì đã cảm giác được một bàn tay ấm áp che phía sau gáy cô, kéo cô vào trong cái ôm mang theo hơi thở mát lạnh.

Sau đó bên tai cô truyền đến tiếng hét thảm thiết, ngay sau đó là tiếng xác thịt ngã xuống đất, Tiêu Bân Bân ngã nhào vào đất như một cái túi rách.

Tiêu Sắt Sắt trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn này, cô thậm chí còn không biết là đã xảy ra chuyện gì nữa.

“A!” Tiêu Bân Bân ôm bụng rêи rỉ, khóe miệng cũng có máu tràn ra.

Gã ta phun nước bọt một cái: “Bố mày liều mạng với mày! Còn đứng ngây ra đó làm gì, thằng nhóc này có chút bản lĩnh.”

Gã ta nạt thanh niên bị kinh ngạc đến mức ngây người sau lưng mình một tiếng, người phía sau ngây người, tỉnh táo lại rồi móc ra một con dao, hai người đàn ông vạm vỡ nhào vô Bạch Cố Kiềm.

Lần này Tiêu Sắt Sắt còn chưa kịp phản ứng đã bị Bạch Cố Kiềm ấn đầu ngồi xuống, bên tai có gió xẹt qua, cả người anh đã lướt qua cô đến giằng co với hai người kia. Tiêu Bân Bân tấn công đều hạ đòn hiểm, gã ta giơ dao đâm về phía Bạch Cố Kiềm nhưng lại không phòng bị bị đối phương tránh đi, chính mình thì lảo đảo té trêи mặt đất.

So với Tiêu Bân Bân bị thương, hiển nhiên thanh niên còn lại càng khó đối phó hơn nhưng Bạch Cố Kiềm cũng chỉ quay đầu đi, nấm đấm như gió nặng nề đánh vào cằm của người kia. Thanh niên còn chưa kịp tỉnh táo lại thì đã bị đánh đến mức mắt nổi đom đóm, răng và bọng máu ào ào chảy ra khỏi miệng…

Ngay lúc sơ hở này, Tiêu Bân Bân nhào về phía anh từ sau lưng, mắt thấy đã sắp đánh lén thành công thì thân hình của Bạch Cố Kiềm chợt nghiêng sang một bên, chân dài thực hiện một cú đá ngang xinh đẹp trêи không trung, đá Tiêu Bân Bân ngã xuống đất đau điếng lần nữa.

Lần này anh cũng không buông tha cho gã ta nữa, sau khi dùng mấy quyền xử lý thanh niên kia xong thì chậm rãi đi đến trước mặt Tiêu Bân Bân, đoạt lấy dao trong tay gã ta.

Nhớ lại bộ dạng của gã ta lúc uy hϊế͙p͙ Tiêu Sắt Sắt khi nãy, sắc mặt Bạch Cố Kiềm lạnh hơn, ánh sáng lạnh lẽo trong mắt càng sâu. Anh giơ dao vụt qua vụt lại trước mặt Tiêu Bân Bân giống như lúc nào anh cũng có thể xuống tay.

Tiêu Bân Bân bị dọa xụi lơ, vội vàng xin tha: “Đại ca à, đừng… đừng như vậy, tôi không nên tới chọc giận ngài… Tôi xin lỗi ngài mà…”

Nhưng Bạch Cố Kiềm không hề nhúc nhích tí nào, ánh mắt ẩn chứa sự tàn nhẫn kia làm cho Tiêu Bân Bân sợ đến tận xương, gã ta che mặt khóc lóc van xin: “Tôi, tôi là anh vợ của cậu… Cậu cũng không thể giết tôi được…”

Tiêu Sắt Sắt đang đứng ở ngoài xem một bộ “phim đánh võ” đặc sắc nghe vậy thì mới tỉnh táo lại, vội vàng đi lên cản Bạch Cố Kiềm lại: “A Kiềm, đừng kϊƈɦ động, chúng ta báo cảnh sát để cảnh sát tới xử lý.”

Có lẽ là bởi vì vừa mới đánh nhau xong nên cánh tay của Bạch Cố Kiềm cực kỳ nóng, dưới da thịt trắng nõn không thể che được thể trạng cường tráng của anh. Tiêu Sắt Sắt bắt đầu nhận ra trong khoảng thời gian tĩnh dưỡng này đã giúp cho anh khôi phục lại sức khỏe lúc trước.

Bạch Cố Kiềm bị tay nhỏ ấm áp của cô kéo một cái thì giật mình, vậy mà anh còn thật sự nghe lời ngay, ném dao trong tay xuống.

Tiêu Sắt Sắt khẽ thở phào: “Chúng ta về trước đi.”

Cô kéo kéo cánh tay của anh, Bạch Cố Kiềm lại không hề nhúc nhích mà chỉ cúi đầu như đang tìm gì đó. Chẳng mấy chốc vẻ mặt của anh đã thả lỏng, khom người nhặt đóa hoa bị rơi xuống đất lúc đánh nhau, sau đó lại phủi bụi bên trêи rồi thuận tay cài lại bên tai.

“…”

Anh nghiêng đầu cong môi với Tiêu Sắt Sắt, vẻ mặt ôn nhu như người vừa rồi ra tay tàn nhẫn, từng quyền đánh vào da thịt khi nãy không phải là anh vậy.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện