Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu

Chương 5


trước sau

Edit by kkjjhh

Beta by Than và "chị xinh đẹp"

Nghe thấy tiếng của Phó Tu, Dung Hiểu theo phản xạ tự nhiên, đi tới cửa, nhưng lại bị Phó Duy Trạch gọi lại.

Dung Hiểu quay đầu nhìn người đàn ông kia, không hiểu sao y lại gọi mình.

"Không cần đi đâu, ngoài cửa có bảo vệ rồi."

Dung Hiểu nghĩ nếu hắn đi ra ngoài thì cũng không giúp được gì, ngược lại thì có lẽ còn gây thêm phiền phức, vậy nên có bảo vệ ở đó thì tốt hơn nhiều. Dung Hiểu đứng ở đó có hơi luống cuống một chút, hắn nhìn Phó Duy Trạch nhắm mắt dựa vào đầu giường, cũng không biết y đang nghĩ gì nữa.

Ngoài cửa dần dần yên tĩnh lại, Dung Hiểu tỉ mỉ lắng nghe, sau khi không còn nghe thấy âm thanh nào của Phó Hằng Vũ nữa thì mới quay lại nhìn về phía người đàn ông kia: "Tôi mang cái này xuống dưới lầu."

Phó Duy Trạch liếc mắt nhìn cái khay trên bàn: "Đi đi."

Từ trong phòng đi ra, hắn tình cờ gặp Phó Tu đang đi tới, ông đảo mắt qua cái bát trống không trong khay: "Đã ăn hết ư?"

Dung Hiểu gật đầu: "Vâng."

"Vậy thì tốt, ông đi xem nó một chút."

Dung Hiểu vừa từ trên lầu đi xuống thì gặp bác Trình từ bên ngoài mới về, nhìn thấy hắn, bác Trình gật đầu coi như chào hỏi rồi đi thẳng lên lầu. Khi hắn vào nhà bếp, hai dì bèn tiến lại gần như đã chờ hắn từ lâu: "Hiểu Hiểu, cháu thật sự đã bỏ lỡ một trò hay rồi!"

"Trò hay gì cơ?" Dung Hiểu vừa hỏi vừa đem bát đũa rửa sạch, dì Trương ở bên cạnh nhìn thấy thì nói: "Không cần rửa, chốc nữa dì để vào máy rửa bát tiệt trùng cho sạch."

"Không sao, cháu rửa trước rồi lát nữa đưa vào máy rửa lại sẽ càng sạch hơn."

Dì Lưu đứng bên kia cũng nói: "Còn có thể là trò hay gì nữa, Phó Hằng Vũ bị bảo vệ ném ra ngoài đó!"

"Thật sao?" Dung Hiểu kinh ngạc trợn tròn mắt, không ngờ Phó Tu đã thật sự gọi bảo vệ.

"Sao mà giả được chứ, hai dì tận mắt thấy mà, không phải khen chứ lão tiên sinh của chúng ta thật sự là... như vầy!"

Dì Lưu nói rồi giơ ngón tay cái lên trời, khua khua một chút. Dung Hiểu thấy thế cũng rất muốn tặng cho Phó lão gia một cái like, thật là ngầu quá đi mà.

"Dung Hiểu, Dung Hiểu, nhanh, thiếu gia Duy Trạch tìm cháu!"

Bỗng nhiên nghe tiếng bác Trình gọi, Dung Hiểu vội vã chạy đến: "Sao vậy, bác Trình?"

"Nhanh lên Dung Hiểu, thiếu gia Duy Trạch khó thở, cần cháu!"

"Cần cháu?" Dung Hiểu nghĩ, những tình huống như thế này không phải nên tìm bác sĩ hay sao, tìm hắn có ích lợi gì?

Tuy rằng nghĩ như vậy nhưng hắn vẫn vội vã chạy lên lầu. Vừa đến cửa phòng đã nghe thấy Phó Tu đang vội vàng kêu tên Phó Duy Trạch, ông thấy hắn đã đến thì gọi thẳng: "Dung Hiểu mau tới đây, Duy Trạch mới vừa tìm con!"

Dung Hiểu không chút do dự mà chạy tới: "Đã xảy ra chuyện gì, vừa nãy không phải vẫn ổn sao?"

Hắn vừa dứt lời thì bị Phó Tu ấn ngồi lên giường: "Duy Trạch, Dung Hiểu đến rồi, con có cảm thấy tốt lên chưa?"

Dung Hiểu: "..."

Chuyện gì đây?

Phó Duy Trạch vì thiếu dưỡng khí nên có chút khó thở, vậy nên hai gò má đã đỏ ửng một cách không bình thường. Dung Hiểu vừa tới gần, hắn thấy Phó Duy Trạch rõ ràng đã hô hấp rất khó khăn lại bỗng nhiên thở hắt ra một hơi...

Phó Tu thấy Phó Duy Trạch bình thường trở lại thì thở phào nhẹ nhõm, vành mắt đỏ hoe, hai tay ông chắp trước ngực mà khấn: "Bồ tát phù hộ, bồ tát phù hộ!"

Dung Hiểu hoàn toàn không thể hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hắn nhìn người đàn ông đang há lớn miệng để hô hấp kia. Y mới vừa bị nghẹt thở, tại sao khi hắn đến gần thì liền chuyến biến tốt lên?

Phó Duy Trạch dần dần ổn định lại, y mở mắt ra, giọng khàn khàn bảo: "Ông, cháu không sao."

Phó Tu gật gật đầu, tóc tai vốn dĩ được chải chuốt tỉ mỉ giờ đây đã rối lên hết cả, còn lộ ra màu sắc hoa râm bên trong. Trán vẫn nhíu chặt, ông đỏ mắt, giọng run run mà vỗ vai Phó Duy Trạch: "Không sao là tốt, không sao là tốt, ông để bác Trình chuẩn bị xe, nghe ông, lát nữa chúng ta sẽ đến bệnh viện, không thể chờ đến ngày mai nữa, được không?"

"Vâng." Chuyện vừa xảy ra đã làm Phó Duy Trạch không còn sức lực gì nữa, y suy nhược mà hấp háy mắt.

"Dung Hiểu con ở đây trông nó, có việc gì thì cũng đừng đi đâu, ông sẽ quay lại sớm thôi." Phó Tu căn dặn Dung Hiểu xong thì quay đầu đi ra ngoài cùng bác Trình.

Cửa đã được đóng lại, Dung Hiểu nhìn Phó Duy Trạch đang nhắm mắt nghỉ ngơi, hắn bị chuyện vừa rồi hù cho giật mình nên cũng thử mở miệng thăm dò: "Anh vẫn ổn chứ?"

Vì thiếu niên đã trở lại nên vị ngọt kia lần nữa trở nên nồng nặc trong không khí.

Chính một chút chút ung dung Phó Duy Trạch khô cạn thân thể. (*)

Ban đầu y chỉ cảm thấy mùi trên người Dung Hiểu có hơi đặc biệt, rất có sức hấp dẫn với y, nhưng chưa từng nghĩ nó sẽ ảnh hưởng đến mức này.

Lúc Dung Hiểu mới đi ra ngoài thì y vẫn ổn, nhưng thứ mùi đó đã phai nhạt rất nhiều, theo thời gian dần trôi, mùi ngọt kia cũng hoàn toàn biến mất. Mỗi lần y hô hấp đều cực kỳ đau đớn, giống như có một mũi tên nhọn đang liên tục đâm vào khí quản của y, sau cùng là mất đi khả năng hô hấp. Lúc đó, mỗi một nơi trong thân thể y đều đang kêu gào khát vọng có được mùi hương đó.

Thấy người đàn ông kia bỗng nhiên mở mắt ra nhìn mình nhưng không nói lời nào, Dung Hiểu có hơi lo lắng: "Phó..."

"Trên người cậu có mùi vị rất đặc biệt, không ngửi được sẽ cảm thấy khó thở."

Sau khi nghe thấy lời của Phó Duy Trạch, Dung Hiểu không tự chủ trợn được mà trọn to hai mắt. Người đàn ông kia nói từ nào hắn cũng hiểu, nhưng khi ghép lại thành câu thì chẳng hiểu gì. Sao lại có thể như thế nhỉ?

Dung Hiểu nhấc cánh tay lên ngửi một cái, sau đó ngẩng đầu, thắc mắc mà hỏi: "Anh thích mùi nước giặt quần áo này ư?" Ngoài mùi nước giặt quần áo thì hắn cũng không ngửi thấy mùi gì khác nữa.

"Cậu không ngửi thấy ư, rất thơm, rất ngọt." Phó Duy Trạch yết ớt, giọng khàn khàn mà nói về mùi vị dễ ngửi kia, rất khó để phân biệt được đó cụ thể là mùi gì.

"Không phải vị cam?" Mùi cam là mùi nước giặt quần áo.

Phó
Duy Trạch lắc đầu.

Vậy xem ra không phải là nước giặt quần áo rồi, không phải là mùi này, trên người hắn còn có thể có mùi gì nữa chứ, chẳng lẽ hắn có mùi thơm đặc biệt ư, vậy tại sao trước giờ chưa từng nghe ai nói tới?

Phó Tu mang theo bảo vệ bước nhanh tới: "Các cậu cẩn thận một chút, Dung Hiểu con cũng cùng đi đi."

"À, vâng." Dung Hiểu nghe vậy liền vội vàng gật đầu, cũng không đoái hoài tới việc trên người mình rốt cuộc có mùi gì, hắn giúp Phó Tu soạn một ít đồ của Phó Duy Trạch.

Sau khi lên xe, Phó Tu cố tình để Dung Hiểu ngồi cạnh Phó Duy Trạch: "Dung Hiểu, con nắm tay Duy Trạch đi."

"A, vâng ạ." Không ngờ Phó Tu lại bảo như vậy, Dung Hiểu đỏ mặt, nhưng Phó Duy Trạch đang là bệnh nhân, cũng không tiện để từ chối.

Nắm chặt tay nam nhân, Dung Hiểu mới phát hiện ra tay của Phó Duy Trạch rất lớn, khớp xương rõ ràng, móng tay đầy đặn nhưng vì đang bị bệnh mà tay hơi tái nhợt.

Vì mới vừa bị thiếu dưỡng khí và tiêu hao thể lực quá nhiều, nên Phó Duy Trạch nhắm mắt lại, khắp người đều không còn chút sức lực nào. Bỗng nhiên bàn tay đang đặt ở bụng bị một đôi tay ấm áp khác cầm lấy, y liền cứng người lại gheo phản xạ.

Một giây đó, Phó Duy Trạch đã thấy vị ngọt trở nên nồng nặc hơn, thuận theo đôi tay nắm chặt của cả hai mà tiến vào thân thể của y, như một chút nước ẩm ướt tưới lên thân thể khô cạn của y.

Xe đã nhanh chóng đến bệnh viện, Phó Duy Trạch cầm lấy tay Dung Hiểu đã thiếp đi.

Trước đó Phó Tu đã liên hệ với bệnh viện, đi theo lối riêng để đưa người đưa vào phòng bệnh. Do thời gian hẹn trước hơi gấp nên tạm thời không có phòng bệnh VIP trống, chỉ có thể ở một phòng bệnh thường.

Phó Tu trước đó đã bị Phó Duy Trạch dọa sợ, ông cũng không yêu cầu gì nhiều, chỉ muốn đem người đến bệnh viện trước rồi nói sau.

Phó Duy Trạch được đưa vào phòng bệnh, Phó Tu liền bị bác sĩ mời đi tìm hiểu tình huống, lúc ông sắp đi cũng có dặn Dung Hiểu chăm sóc Phó Duy Trạch.

Bởi vì tay đang được người đàn ông kia nắm chặt nên Dung Hiểu chỉ có thể bất đắc dĩ mà nằm úp sấp ở bên giường. Nhìn Phó Duy Trạch đã hít thở đều đặn, Dung Hiểu không nhịn được mà nghĩ trên người mình rốt cuộc có mùi gì mà lại có ảnh hưởng tới người đàn ông này đến như vậy, chẳng lẽ là từ trong sách?

Nhưng hắn chỉ mới xem qua ba chương đầu, không thấy đề cập tới chuyện này.

Lúc Phó Duy Trạch mở mắt ra, bên ngoài cửa sổ, trời đã tối rồi, y dời tầm mắt thì thấy khuôn mặt đang nằm sấp ngủ bên cạnh của Dung Hiểu.

Thấy hắn vì ngủ không thoải mái nên mặt mày đều nhăn lại, Phó Duy Trạch mới nhận ra rằng mình còn đang nắm tay người ta.

Y theo phản xạ mà buông ra, nhưng lại quấy nhiễu đến người đang ngủ.

Thấy Dung Hiểu mở mắt ra, Phó Duy Trạch lần đầu tiên cảm nhận được căng thẳng là gì.

"Cậu đã tỉnh?" Y mở miệng, giọng nói vẫn khàn khàn như trước, nhưng có chút chột dạ.

Dung Hiểu nghe thấy âm thanh, ngồi xuống, dụi dụi mắt nhìn về phía y: "Phó tiên sinh, anh đã tỉnh rồi sao, có thấy chỗ nào không thoải mái không, tôi gọi bác sĩ giúp anh nhé?"

Có thể do mới vừa tỉnh ngủ, âm thanh có hơi mềm mại, giống như kẹo, rất ngọt. Thấy Dung Hiểu đứng lên, Phó Duy Trạch vội vã mở miệng gọi lại: "Không cần, tôi không sao, cậu nghỉ ngơi đi."

"Tôi không mệt, tôi giúp anh lấy ly nước uống." Dung Hiểu nói rồi nhìn về phía ấm nước trên tủ đầu giường, hắn đang định đi lấy thì nghe Phó Duy Trạch nói: "Không cần, cậu..."

Y muốn nói hắn có thể đi ra ngoài được không thì bị Phó Tu đẩy cửa đi vào ngắt lời.

Thấy y tỉnh lại, Phó Tu nói thẳng: "Duy Trạch, vừa rồi ông và bác sĩ đã thảo luận, sáng sớm ngày mai sẽ kiểm tra, đã sắp xếp xong xuôi hết rồi, hơn nữa Dung Hiểu cũng phải làm kiểm tra chung."

"Cháu, cháu cũng phải kiểm tra sao?" Cầm ấm nước đứng bên cạnh, Dung Hiểu nghe vậy thì chớp chớp mắt. Sao hắn cũng phải kiểm tra chứ?

"Vừa nãy ông có nói qua tình huống của con với bác sĩ, mùi trên người con là mấu chốt đối với Duy Trạch, bác sĩ nói muốn làm kiểm tra để nhìn xem nguyên nhân cụ thể là gì." Phó Tu không che giấu việc ông biết chuyện này, ông nói xong thì nhìn về phía ấm nước nóng trong tay Dung Hiểu, "Đi lấy nước hả, bác Trình sẽ tới ngay, những chuyện như vầy thì giao cho bác Trình làm đi. Dung Hiểu, trong khoảng thời gian này, con không nên rời khỏi Duy Trạch."

Phó Tu nhìn sang giường trống bên cạnh: "Hai cái này giường sao cách xa như vậy?"

Dứt lời, ông liền trực tiếp đẩy cái giường kia tới, mãi đến tận khi sát với giường của Phó Duy Trạch thì mới thoả mãn: "Dung Hiểu, đêm nay con hãy ngủ ở chỗ này, gần Duy Trạch một chút."

Lúc ở Phó gia, tuy rằng hắn và Phó Duy Trạch cũng ngủ trên cùng một cái giường, nhưng đó là lúc Phó Duy Trạch hôn mê, nhưng bây giờ thì... Nhìn về phía Phó Duy Trạch, Dung Hiểu hi vọng y có thể nói gì đó.

Thế nhưng có lẽ Phó Duy Trạch không nghe thấy tiếng lòng của hắn nên không có bất kỳ ý kiến gì.

Phó Tu chỉnh giường xong thì bảo: "Dung Hiểu, chỉ đêm nay thôi, ngày mai có thể có phòng tốt hơn rồi, lúc đó con và Duy Trạch sẽ ngủ chung một cái giường."

Dung Hiểu: "..."

Tác giả có lời muốn nói: Phó lão gia tử: Thôi, ngày mai kêu bác Trình mua một cái giường đôi rồi đem vào luôn mới được.

Truyện convert hay : Nông Kiều Có Phúc

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện