Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu

Chương 12


trước sau

Edit by Nhiên Nhiên

Beta by Chris

Từ chương này trở đi mình sẽ sửa lại xưng hô của các nhân vật cho hợp lý hơn nha. Trước mình có một chương hỏi ý kiến nhưng có lẽ mình đã gỡ để không bị ngắt mạch truyện. Giờ mình bổ sung lại vào đây thôi á❤

-----------------------------------------------------------

Phó Duy Trạch nói xong thấy Dung Hiểu lộ ra vẻ sùng bái trong đôi mắt trong suốt của cậu, đặt tay lên môi, để che giấu nụ cười mà ho khan một tiếng: "Hợp đồng có cần tôi xem giúp cậu không?"

"Hả, đúng." Phục hồi lại tinh thần, Dung Hiểu vội vã mở hợp đồng, đây là phần hợp đồng giữa cậu với Nhan Thanh, thời hạn là năm năm, trong năm năm này Nhan Thanh là quản lí của cậu... "Không cần, phía trên có viết rõ ràng hết rồi."

Tuy nói như vậy nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn đưa hợp đồng đến trước mặt Phó Duy Trạch.

Phó Duy Trạch tiếp nhận, còn chưa lật xem, liền nghe tiếng ùng ục, hơi ngạc nhiên nhìn về phía Dung Hiểu: "Cậu..."

"Tôi, tôi có chút đói bụng." Dung Hiểu không nghĩ sẽ phát ra âm thanh như vậy, xấu hổ nhấp môi, đỏ mặt nhìn Phó Duy Trạch.

"Tôi cũng đói bụng, đi tìm chút gì ăn đi". Phó Duy Trạch động đậy hầu kết, giả vờ tự nhiên để hợp đồng sang một bên, di chuyển xe lăn, giúp cậu đỡ lúng túng.

"Phó tiên sinh muốn ăn sao?" Thấy nam nhân không nhân cơ hội trêu ghẹo mình. Dung Hiểu thở phào nhẹ nhõm đồng thời không nhịn được nghĩ, Phó tiên sinh thật ôn nhu.

"Tôi muốn ăn, cậu làm sao?"

"Có thể a, bất quá tôi làm không ngon bằng hai dì, anh muốn ..." Cậu nói chưa xong, liền nghe thấy bên ngoài có tiếng đồ vỡ, sau đó dì Trương hoảng loạn kêu to:

" Chị Lưu, chị Lưu chị sao vậy, chị Lưu?"

Dung Hiểu đẩy Phó Duy Trạch từ trong phòng đi ra, nhìn thấy bác Trình cõng dì Lưu từ bếp đi ra, phía sau là dì Trương sắc mặt hoang mang.

Nghe tiếng động, Phó Tu cũng từ trên lầu đi xuống, đen mặt nhìn bác Trình "Xảy ra chuyện gì?"

Bác Trình lau mồ hôi trên đầu, thấp giọng nói: "Là trúng độc". Phó Tu sắc mặt tối sầm lại, dường như nghĩ đến việc gì nghiêm giọng nói: "Độc gì?"

" Lúc nôn, có mùi hạnh nhân" bác Trình nói xong, cẩn thận nhìn Phó Tu, "Tiên sinh, là **."

Bản cv là ** đấy nhưng theo kinh nghiệm đọc conan thì chắc là kali xyanua????

Phó Tu mím môi, sắc mặt căng thẳng nói : "Điều tra!"

Phó Duy Trạch quay đầu nhìn Dung Hiểu: "Xem ra không có cách nào ăn cơm rồi" Dung Hiểu sửng sốt một lát, hoảng hốt cảm thấy Phó Duy Trạch có chút vô cảm, lúc này còn có thể nghĩ đến ăn cơm.

Cậu nhìn thấy được độc này là để hạ cậu, cậu không tin người như Phó Duy Trạch lại không nhìn ra.

Chỉ là cậu không thể bình tĩnh như hắn được: "Bây giờ nên làm gì?"

"Trở về đi, ông nội biết phải làm gì" Nói xong Phó Duy Trạch di chuyển xe lăn về phòng.

Dung Hiểu theo sau đóng cửa lại, đột nhiên Phó Duy Trạch hỏi cậu: "Sợ sao?"

Ngước mắt nhìn vào đôi mắt của hắn, trong lòng bị ánh mắt của nam nhân làm xúc động, cậu tưởng Phó Duy Trạch sở dĩ bình tĩnh như vậy không phải do không lưu ý mà là do đã quen.

Tai nạn giao thông, đầu độc, có phải là tại hắn biết trước những việc như vậy sẽ xảy ra?

Nghĩ đến khả năng này, Dung Hiểu cảm thấy lòng như bị một tảng đá đè lên, đè đến khó chịu: "Anh có ổn không?"

"Tôi trông không ổn sao?" Phó Duy Trạch nhẹ giọng nói.

Chính bởi vì nhìn như không có chuyện gì, nên mới không ổn. Cậu không tin có chuyện như vậy, Phó Duy Trạch tâm lý không có gì xúc động, không biểu hiện ra ngoài chỉ là do không muốn người khác thấy vẻ yếu đuối của bản thân.

Đáng tiếc cậu sẽ không đi an ủi người khác, cũng không biết an ủi Phó Duy Trạch trong lúc này như thế nào.

Do dự một hồi rồi cẩn thận nói: "Tôi ôm anh một chút có được không?"

Nói xong, không đợi Phó Duy Trạch đồng ý, Dung Hiểu liền ôm cổ hắn.

Đột nhiên Dung Hiểu làm vậy, khiến Phó Duy Trạch nghiêng về phía trước, đầu bị Dung Hiểu ôm vào ngực, lễ Mi-sa ở trong không khí trong veo, nhẹ nhàng phiêu động, quấn quanh hai người.

Phó Duy Trạch cả người cứng đờ ngồi một chỗ, cầm lấy tay vịn hai tay vô thức dùng sức, khớp xương nổi lên tái nhợt.

Tròng mắt đen tuyền khiến người khác không nắm bắt được cảm xúc

Khi Dung Hiểu buông tay ra, mặt đỏ hồng, con người đen nhánh lộ ra nét cẩn thận: " Sao, thế nào?"

"Cái gì?" Phó Duy Trạch vẫn chưa hết kinh ngạc, máy móc ngước mắt nhìn vào mắt Dung Hiểu.

Bốn mắt nhìn nhau, tâm trạng Dung Hiểu rơi vào rối loạn, rồi để ý đến đáp án của hắn, vô thức nói chuyện có chút gấp: "Cái kia, anh có khá hơn chút nào không?"

"Tại sao lại hỏi như vậy?" Bình tĩnh lại, đại não bắt đầu làm việc lại, nhìn xuống Dung Hiểu đang ngồi chồm hỗm mong chờ câu trả lời của hắn.

Thấy Phó Duy Trạch thật sự không hiểu, Dung Hiểu nhấp môi đỏ mặt nói: "Không phải
anh nói trên người tôi có mùi vị rất có ích đối với anh sao, vậy tôi ôm anh một chút, có phải sẽ càng thơm hơn, vậy tâm lý anh thoải mái chút đúng không?"

Câu nói sau cùng như lông chim nhẹ nhàng lướt qua tim hắn "Vậy thì cậu quá nhanh, vừa rồi tôi..."

"Vậy như vầy đây?" Dung Hiểu bỗng nhiên đứng lên, lần nữa ôm cổ Phó Duy Trạch, vội vàng giải thích, "Không có chuyện gì đâu, ông nội lợi hại như vậy nhất định sẽ tìm ra được người hạ độc, dì Lưu cũng sẽ không có chuyện gì, anh không cần lo lắng, chuyện cũng không tệ đến thế đâu, anh đừng lo."

Phó Duy Trạch nhìn bức tường trắng trước mặt, hầu kết giật giật, ngón tay run rẩy mà vỗ vỗ lưng của Dung Hiểu, khẽ cười một tiếng: "Cám ơn, tôi tốt hơn rồi"

Dung Hiểu thấy trong mắt nam nhân mang theo ý cười, yên lòng: "Không nghĩ tới mùi trên người tôi lại có ích thật, vậy lần sau tâm tình không tốt có thể để tôi ôm anh một chút."

Đối mặt với thiếu niên không chút đề phòng Phó Duy Trạch cảm thấy tê dại trong lòng, tròng mắt thâm trầm nhìn cậu: "Cậu sẽ giữ lời chứ?"

"Đương nhiên, tôi chưa bao giờ lừa người khác, anh nói một tiếng, tôi có thể ôm anh a!" Có thể an ủi Phó Duy Trạch làm cậu cảm thấy rất vui vẻ.

Dù sao Phó Duy Trạch đã giúp cậu không ít, cậu vẫn luôn nhớ kỹ, nếu như có thể dùng cách nho nhỏ để an ủi nam nhân, cậu nguyện ý làm.

Phó Duy Trạch rũ mắt xuống, xua tan cảm xúc, thấp giọng nói: "Còn đói không?"

Dung Hiểu lúc này mới nhớ ra, hai người khi nãy đi ra ngoài là muốn ăn cơm, tim nhảy lên một cái, lắc đầu: "Đều bị dọa không còn đói rồi". Nếu không phải dì Lưu không cẩn thận đánh nát cái muôi, hiện tại chính là hai người họ bị trúng độc

Lúc đó không cảm thấy được, hiện tại tỉnh táo nghĩ lại thấy có chút sợ.

Thấy Dung Hiểu nói như vậy, Phó Duy Trạch năm tay cậu thật chặc, xoa xoa, ôn nhu nói: "Đừng sợ, chúng ta đi ra ngoài ăn?"

"Hiện tại sao?"

"Ừ, gọi tài xế..."

"Thôi đi" Dung Hiểu lắc đầu, "Anh bây giờ không tiện ra ngoài, nếu không tôi nấu mì cho anh ăn nha, đêm nay dì Trương chắc sẽ không trở lại, gia gia còn chưa ăn cơm nữa!"

"Không sợ sao?"

"Ông nội không phải đang điều tra sao, rất nhanh liền có thể bắt được hung thủ."

"Ừ, tôi đi cùng cậu"

Dung Hiểu cùng Phó Duy Trạch từ phòng đi ra, nhà bếp đã bị bác Trình cho người dọn dẹp, hết thảy dụng cụ đều được đổi mới, chưa kịp thu thập còn chất chồng ở một bên."

Phó Tu nghe thấy tiếng động từ trên lầu đi xuống: "Các con làm gì?"

"Ông nội, cháu định làm chút đồ ăn, ngài muốn ăn không?" Dung Hiểu nghe vậy vỗi vã quay đầu giải thích với Phó Tu

Phó Tu lúc này mới nhớ ra bọn họ không còn cơm tối để ăn: "Con không cần làm, cho người làm mang đến ..."

Nói chưa dứt lời, Phó Tu sắc mặt liền thay đổi, nghĩ đến **, Phó Duy Trach nói tiếp: "Để cậu ấy làm đi"

"Không sao đâu, ông nội ngài ngồi đó nghỉ ngơi đi" Thấy Phó Tu đáp ứng, Dung Hiểu thở phào nhẹ nhõm, cậu cong sợ Phó Tu vì chuyện khi nãy mà không yên tâm để cậu vào bếp. "Được, không cần vội, cẩn thận chút đừng làm bỏng tay". Phó Tu vừa nói vừa vỗ lên vai Phó Duy Trạch

Phó Duy Trạch nhìn thiếu niên bận rộn trong phòng bếp, ánh đèn sáng ngời chiếu lên người cậu, làm xuất hiện một vầng hào quang xung quanh cậu, không biết vì sao lại làm hắn thấy an tâm.

"Tra được chưa?"

Nghĩ đến vì hắn, thiếu chút nữa liên lụy Dung Hiểu, ánh mắt Phó Duy Trạch trở nên nham hiểm.

"Vâng, tiểu Trương nói vì trong nhà không còn gạo nên gọi điện thoại kêu người giao gạo tới, chỉ có điều người giao hàng không có vào, là lão Lý làm vườn đem vào."

"Lão Lý đó với chú hai có quan hệ như thế nào?"

Ánh mắt Phó Tu phút chốc trở nên ảm đạm, mím chặt môi run rẩy: "Điều tra lại hoàn toàn"

Phó Duy Trạch không hỏi lại, chỉ nhìn Dung Hiểu nói: "Ông nội, không quan tâm có phát sinh việc gì, đừng làm tổn thương cậu ây"

Tác giả có lời muốn nói: Phó Duy Trạch: Ta ngã xuống cần có Hiểu Hiểu ôm một cái mới đứng lên được ~

Cầu thu gom, cầu làm thu ~~

Truyện convert hay : Vô Thượng Sát Thần

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện