Nam Chính Đều Yêu Tôi

Cho Dù Em Ở Đâu Tôi Cũng Có Thể Bắt Em Về


trước sau

Trong phòng khách sạn, hai linh hồn hoàn toàn bất đồng, một nhu một cương.

Ánh đèn hơi vàng bao phủ ở trêи người bọn họ, Lâm Dịch Phong cao lớn giống như đang che giấu cô gái hoàn toàn trong bóng đêm.

Hắn tự mình đa tình đến khó chịu, sau khi lừa gạt phẫn nộ, từng bước phá hủy lý trí của hắn.

Hắn nhìn hai mắt khó có thể tun của cô, trêи khuôn mặt nhỏ tràn ngập khuất nhục.

Giờ khắc này hắn giống như có thể cảm nhận được sự kɧօáϊ cảm sau khi trả thù.

Cô xé rách tim hắn khiến hắn khó chịu, hắn cũng muốn cô cảm nhận nỗi đau ấy, sự khó chịu ấy.

Như vậy mới công bằng!

Bùi Yên ngốc ra, hơn nửa ngày mới phản ứng lại hắn đang nói cái gì, thô cứng cự vật ở bên hông đứng thẳng, hưng phấn run rẩy, phun ra vài giọt chất nhầy.

Những ký ức khó chịu vọt tới, cô hoảng sợ lắc đầu, bước chân không tự giác lui lại.

Lâm Dịch Phong túm chặt cánh tay cô kéo cô bên cạnh , cười lạnh một tiếng:

“Như thế nào? Không muốn?”

“Vậy dùng miệng nhỏ phía dưới bao bọc lấy tôi đi!”

Hắn nói xong cắn môi cô, không cho cô phản ứng, lưỡi tiến quân thần tốc, quấn lấy đầu lưỡi cô tùy ý giao triền, hung mãnh xâm nhập vào khoang miệng cô, sau khi nuốt nước bọt, nước miếng của mình cũng cho cô.

Hắn muốn huỷ diệt hết tất cả dấu vết của Vệ Diễn!

Lâm Dịch Phong hôn gần như tàn nhẫn, đầu lưỡi cô sắp bị hắn nuốt vào, thở dốc cũng không được.

“Ưm ưm……”

Bùi Yên liều mạng lắc đầu, vặn vẹo thân thể bị hắn bọc chặt ở trong ngực, bụng nhỏ dán chặt cự vật nóng bỏng.

Cô vươn tay nhỏ đấm đánh ngực hắn, đổi lấy sự cắn nuốt của hắn, một mùi máu tanh nhàn nhạt ngập ở khoang miệng.

Cô đau đến hừ lên, lực giãy giụa theo hô hấp gian nan mà giảm dần dần.

Mắt hạnh mê mang, Lâm Dịch Phong đột nhiên buông ra, bế cô về phía phòng ngủ.

Một trận trời đất quay cuồng, hắn ném cô ở trêи giường, thân thể mềm mại theo nệm nhỏ đong đưa.

Bùi Yên mở choáng váng hai mắt, hắn đứng ở mép giường, bàn tay to thong thả ung dung cởi áo sơ mi, lộ ra đường cong và cơ ngực.

Sắc mặt của hắn cực kỳ âm trầm, trong mắt lại tràn ngập ɖu͙ƈ vọng, ở trêи cao đánh giá cô.

Nguy hiểm lại khiến người sợ hãi.

Nàng cố hết sức động đật tay nhỏ, sợ hãi lui về đầu giường, đôi mắt sóng nước lóng lánh, trong mắt tràn đầy khẩn cầu.

“Tôi không muốn làm….”

Chân còn chưa thoát đi giường lớn, đã bị Lâm Dịch Phong lôi trở về, hắn trực tiếp đè xuống, thân thể cao lớn đĩnh bạt bao lại thân thể mềm mại.

“Trốn cái gì, đâu phải chưa làm qua!”

Hắn vươn ngón cái nghiền áp môi đỏ của cô, tiếng nói khàn khàn mang theo chút trào phúng,

“Tối hôm qua không phải còn ở dưới thân tôi rêи sao?”

“Mới qua một ngày đã quên mất?”

Hắn nhanh chóng nâng ʍôиɠ nhỏ xinh, đẩy váy lụa lên trêи không, tách hai chân cô, eo đè xuống.

Côn thịt cách qυầи ɭót mỏng, dán vào huyệt của cô, càng ngày càng làm hoa huyệt chảy ra chất nhầy, qυầи ɭót đã ướt một mảnh.

Hắn hôn lên môi cô, ʍút̼ mạnh đầu lưỡi cô. Bàn tay to ấn chặt ʍôиɠ cô, ɖu͙ƈ long cứng như sắt thép chọc vào trong, một chút một chút, giống như muốn chọc cả qυầи ɭót vào hoa huyệt.

“Đau… ưm ưm….”

Quy đầu cách qυầи ɭót đâm vào hoa huyệt, lực ngang nhiên mà hung mãnh.

Bùi Yên đau đến nghẹn ngào, môi đỏ mới vừa trốn một bên hắn liền đuổi theo, cô vô lực nghiêng đầu, cũng không thoát được nụ hôn của hắn.

Tiểu huyệt bị kϊƈɦ thích đến phun ra ɖâʍ thủy, ướt tảng lớn tất chân, qυầи ɭót vào thật sâu trong hoa phùng, thừa nhận sự va chạm một lần nữa của hắn.

Bàn tay nóng bỏng thâm nhập phía sau lưng, lúc cô run rẩy ngang ngược kéo áo ngực xuống, dây hai bên cũng đứt.

Nam nhân nắm lấy kiều nhũ mềm mại, vỗ về chơi đùa, lúc cô không đề phòng nhéo mạnh, thân thể ở trong lòng ngực hắn đột nhiên run lên, núm иɦũ ɦσα nở rộ trong lòng bàn tay hắn, giống như một quả cầu nước tròn căng.

Bùi Yên bị Lâm Dịch Phong làm như vậy bị doạ sợ, thân thể mềm mại đã mềm xuống, mặc hắn thao làm ɖâʍ loạn.

Hai mắt đẫm lệ, còn đồng tử hắn thâm thúy lạnh lẽo, giống như chim ưng bắt lấy cô, môi bị hắn hút vào trong miệng, kháng cự không được.

Hắn bàn tay to
bóp ʍôиɠ cô, tất chân dọc theo kẽ ʍôиɠ xé mở.

Tất chân bao bọc lấy tiểu huyệt bị kéo xuống, cả qυầи ɭót bị xé rách, chỉ dư laji mấy miếng vải vụn đáng thương, loáng thoáng che trụ huyệt.

Thân thể mềm mại bắt đầu nhút nhát, kịch liệt run rẩy, Bùi Yên nhắm hai mắt tuyệt vọng, nước mắt từ khóe mắt không tiếng động trượt xuống.

Lâm Dịch Phong buông cô, nhìn khuôn mặt nhỏ sợ hãi, trong mắt bỗng chốc sửng sốt. Lực trong tay hắn tự nhiên nhẹ đi, chỉ dọc theo hoa phùng nhẹ nhàng thọc ra rút vào.

Hoa huyệt ở trong tay hắn ướt hoàn toàn, hai chân cô mở rộng ra mặc hắn muốn làm gì thì làm, huyệt đột nhiên truyền đến cảm giác như điện giật, nhanh chóng lan khắp quanh thân, thân thể mềm mại ngăn không được run rẩy.

“Anh… anh đừng… Như vậy…”

Bùi Yên chịu không nổi hắn làm như vậy, thấp giọng phản kháng, mang theo áp lực rêи rỉ, rõ ràng trong lòng sợ hãi, lại không ngăn được cảm thấy khuây khoả.

Lâm Dịch Phong vừa yêu vừa hận lặp lại bỏng cháy, lại không nhìn được cô thoải mái, ngón tay đột nhiên hoàn toàn đi vào, nhanh chóng rút cạn, ɖâʍ thủy tấm tắc vài tiếng, bị cắm đến vẩy ra khắp nơi

“Ưm a....”

Thình lình xảy ra khiến cô cong eo, càng thêm thâm nhập hút lấy ngón tay hắn, tê tê dại dại từ hoa huyệt toả ra, Bùi Yên kháng cự, tiếng khóc cũng mềm.

Lâm Dịch Phong bỏ mặc, vẫn đâm sâu vào , hoa huyệt phun ra lượng lớn ɖâʍ thủy, ướt đầy tay.

Hắn không tiếng động đánh giá cô, mắt hạnh của cô mảnh mai mê ly, lông mi vệt nước không ngừng.

Đáy mắt hắn hiện ra chút giãy giụa.

Thống khổ lại không biết làm thế nào.

Rõ ràng muốn cô đau, lại bắt đầu luyến tiếc, chỉ nhìn khuôn mặt nhỏ khϊế͙p͙ sợ đã bắt đầu mềm lòng.

Có thể buông tha cô, hắn lại không cam lòng.

Cô ba lần bốn lượt lừa gạt hắn, khiến hắn có vẻ ngu xuẩn nhưng vẫn cười.

Cô thậm chí muốn hắn chết!

Lồng ngực Lâm Dịch Phong bị phẫn nộ cùng bi ai dày vò.

Hắn thậm chí không biết hành động đó là tra tấn cô, hay là đang tra tấn chính hắn.

Ngón tay hắn rút ra, lúc hoảng hốt lót gối vào ʍôиɠ cô, toàn bộ huyệt bị nâng lên, hoàn toàn lộ ra trong mắt hắn.

Bối thịt đỏ bừng ướt dầm dề phun ɖâʍ dịch, từng giọt rơi xuống gối sạch sẽ, hoa phùng khẽ nhếch, nóng lòng muốn thử câu lấy côn thịt tiến vào mà làm.

ɖu͙ƈ vọng bao trùm lấy mắt hắn, hắn mở hai chân, quy đầu để ở hoa phùng, một tấc một tấc chìm vào, đâm chọc vào sâu hoa huyệt.

Bùi Yên trong mắt mê ly, hạ thể truyền đến cảm giác đau trướng, cô nức nở ra tiếng.

Ngón tay nhỏ yếu túm chặt khăn trải giường, che phủ hai mắt đẫm lệ đối diện mắt hắn

Tay Lâm Dịch Phong chế trụ cằm cô, tiếng nói trầm thấp quả quyết:

“Bùi Yên, nhớ kỹ cho tôi!”

“Chỉ cần em dám chạy, bất luận ở đâu, tôi đều sẽ bắt em trở về, khóa em ở trên giường!”

“Đời này em đã chú định phải dây dưa cùng tôi!”

Vừa dứt lời, côn thịt đã hoàn toàn đi vào.

Truyện convert hay : Ngọt Ngào Hôn Lệnh: Lục Thiếu Y Thần Kiều Thê

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện