Muốn Độc Chiếm Em Mãi Mãi

Không Bao Giờ Mặc Thứ Dơ Bẩn Đó Lên Người !


trước sau

Advertisement
Ngày hôm sau.

Lâm Hiểu Di thức dậy trong căn phòng củ kĩ , cô vương vai , lắc lắc cái cổ đầy mệt mỏi, cô đưa mắt nhìn xuống bàn chân được bó lại , sau đó dựa vào bức tường đi từng bước khó khăn đến tủ , cô kéo tủ lấy ra cây kéo rồi lại trở lại ngồi trên giường, cô nhẹ nhàng cắt từng miếng băng ra , rồi lại thở phào.

" Mai quá!!! Chân mình đã lành hơn nhiều rồi , có thể đi lại được rồi không còn nằm một chỗ nữa " Lâm Hiểu Di vui mừng như sắp khóc , cô nhấc tay nhìn đồng hồ.

" Phải chuẩn bị đi làm thôi "

Lâm Hiêu bước xuống giường , đi đến tủ quần áo , cô lượt hết bộ này đến bộ kia , không thấy cái nào được cả , vì toàn đã mặc rồi và nó cũng quá cũ , không thích hợp để mặc đến công ty. Y Na đang ngồi dũa móng tay trên ghế sofa thấy cô bước ra với bộ đồ bẩn thủi , cô ta nói lời châm chọc cô.

" Mày đi ra ngoài đường đừng nói mày là con của nhà này dùm tao , có đứa em nuôi như mày tao thật sự quá xấu hổ "

Lâm Hiểu Di quá quen với cách nói chuyện như thế này của Y Na cô cũng không nói nặng nhẹ gì với chị mình , mà còn nhẹ giọng hỏi .

" Chị có bộ đồ nào bỏ đi không ? " Y Na nghe liền ngưng dũa móng tay , mà nhếch miệng cười nói .

" Định lấy đồ bỏ đi của tao để mặc à ? Xin lỗi , chứ đồ bỏ đi của tao thà cho ăn mài mặc,chứ không bao giờ tới lượt mày , tao đem nó đi quăng ra bãi rác rồi , nếu mày thấy tiết thì tự đi nhặt lại đi "

Y Na nói xong cô đứng dậy chuẩn bị đi lên phòng , thì bỗng ngừng chân quay về phía Lâm Hiểu Di chỉ vào mặt cô , cười nói.

" Tao quên nói với mày , bộ đồ đó là tối hôm qua tao mới vui vẻ với anh Boom xong , tao còn chả thèm giặc gì mà quăng thẳng vào thùng rác , chắc hiện giờ nó còn dính **** **** của anh Boom và..."

Y Na chưa nói hết thì cười lớn rồi đi thẳng vào phòng . Lâm Hiểu Di đứng không hề động đạy, cô nắm chặt hai tay nghĩ :

" Mình thà mặc đồ cũ đeens công ty , chứ không bao giờ mặc thứ đồ dơ bẩn như vậy lên người ! "

Nghĩ xong cô quay lưng đi nhẹ nhẹ vào phòng , lấy ra cái váy trắng đã mặc cách đây 2 ngày , cô lục lọi trong đóng vải vụn của mình lấy ra vài miếng vải trắng tương tự , cô cắt chúng ghép vào váy để tại ren , từ một chiếc váy ngắn ngang đầu gối , cô đã biến nó thành một chiếc váy khác hoàn
Advertisement
toàn , toát lên vẻ thanh lịch, gọn gàng , rất đơn giản nhưng lại rất thuần khiết, cô phối với áo trễ vai , rồi nhanh tay cầm túi xách chạy thẳng đến trạm xe buýt .

------

Hàn Thị

Từ phòng của quản lý Phùng , tiếng chuông điện thoại vang lên " Reng...reng...reng " Phùng Mạc liền nhanh chóng bắt máy.

" Alo , Chủ tịch tôi nghe đây " Từ đầu dây bên kia , đang rất im lặng , nhưng lại khiến cho Phùng Mạc có cảm giác chuyện gì đó sắp ập đến với anh.

Hàn Tử Đằng , từ sáng giờ anh mua đồ ăn sáng để trên bàn làm việc của Hiểu Di , mà bàn làm việc của cô thì ở đối diện anh , giờ này mà chưa thấy cô đến anh vừa tức giận vừa bất an .

" Lâm Hiểu Di đã đến công ty chưa? "

Phùng Mạc đang đợi anh trả lời nên vừa uống ly cà phê , thì bị sặc . Anh cứ tưởng Tử Đằng sẽ định đầy đọa anh chuyện gì đó , nhưng mai là không phải ! Phùng Mạc thở phào rồi nhanh chóng đáp lại .

" Thưa Chủ tịch, cô Lâm Hiểu Di vẫn chưa đến , Anh có chuyện gì tìm cô ấy sao? "

" Không có , chỉ là sợ cô ta bị trừ hết tiền thưởng , lại khóc lóc van xin thì ảnh hưởng đến danh tiếng của công ty thôi ! " Tử Đằng nói lại tiếp tục làm Phùng Mạc sặc cà phê , anh vừa cười nhẹ vừa trả lời.

" Chủ tịch ,nếu chúng ta trừ hết tiền thưởng của cô ta thì đâu có sao đâu , Anh là ai ! anh chính là Hàn Tử Đằng là người đàn ông quyền lực , nếu cô ta dám làm chuyện ảnh hưởng đến công ty , anh cứ việc thuê sát thủ...một phát mọi chuyện đều xong , tôi nói phải rất đúng không "

Phùng Mạc cứ nghĩ anh vừa lập công , đó là vừa gợi ý hay cho Chủ tịch , có khi anh sẽ được thăng chức! Nhưng chưa mơ mộng được mấy giây , từ đầu dây bên kia , quát anh với giọng tức giận tột độ , làm cho anh như muốn lủng cả màng nhỉ .

" Anh bị điên à? cách đó chỉ dùng với phụ nữ , còn Lâm Hiểu Di thì không bao giờ ! "

" Nhưng....nhưng , chủ tịch cô Lâm cũng là phụ nữ mà ? " Đầu dây của Tử Đằng im như hến , anh lại tự vả chính mình rồi ! Tử Đằng tự lấy tay vỗ lên trán , rồi cố trấn tỉnh lại , tìm cớ vô lý nói.

" Nói chung , chuyện này không liên quan đến anh, anh lo mà làm tốt chức quản lý của mình đi "

Nói xong ,Tử Đằng cúp máy cái rụp, vẻ mặt khó hiểu xuất hiện trên mặc Phùng Mạc , anh lại tiếp tục uống cà phê , quay trở lại bàn làm việc nghĩ :

" Chắc hôm nay chủ tịch có vấn đề hay khó chịu chỗ nào rồi ! Ngày mai phải kêu bác sĩ đến kiểm tra giúp chủ tịch mới được ! " Anh thật thà suy nghĩ , rồi lại gật gật đầu , sau đó chăm chú tiếp tục làm việc.

Truyện convert hay : Thần Võ Tiên Tung
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện