Muốn Độc Chiếm Em Mãi Mãi

Cứu Em!!!


trước sau

" Hiểu Di, đừng sợ, có anh ở đây! "

Ở ngoài cửa nghe Hiểu Di vừa khóc vừa nói, thiếu chút nữa là anh rối loạn hết cả lên.

" Ước Hàn, mày mau thả Hiểu Di ra, mở cửa ra, nếu không tao cho mày hết đường sống! "

Hàn Tử Đằng nghiến răng nghiến lợi đứng ở ngoài nói.

" Buông cô ấy ra ư? Vô nghĩa! "

Ước Hàn ở trong phòng gian xảo cười.

" Cô ấy, đã uống thuốc của tao, nếu không làm tình với tao, cô ấy sẽ còn thống khổ hơn cả chết! Tao rất thích cô ấy, nên sẽ chịu trách nhiệm, sẽ cưới cô ấy làm vợ! "

" Cái gì? Mày dám hạ thuốc Hiểu Di? Ước Hàn, tao sẽ giết mày!!! "

Nghe được lời nói vô liêm sỉ của Ước Hàn, Hàn Tử Đằng cả người sôi trào lên, dùng cả cơ thể phá cửa. Cố Mạc Thiên ngăn anh lại.

" Cậu phá không ra đâu, để tôi sai người hầu đi lấy chìa khóa! "

Ở trong phòng, Ước Hàn nhìn người nằm trên giường ánh mắt đã vô cùng mờ mịt, thuốc đã hoàn toàn phát huy tác dụng, mà chính bản thân hắn cũng không thể chịu được nữa mà tiếp tục vần vò cơ thể Hiểu Di.

Chậm rãi đè lên trên người cô, hai bàn tay vuốt ve lên xuống da thịt non mềm của cô, cúi đầu tìm đến đôi môi Hiểu Di. Hắn tách môi cô ra mong hưởng thụ mùi vị ngọt ngào của cô.

Nhưng không đợi cho Ước Hàn kịp nhấm nháp, Hiểu Di há miệng cắn thật mạnh vào môi hắn.

" A!!! "

Ước Hàn kêu lên một tiếng đau đớn, lau vết máu trên môi xong giáng một cái tát thật mạnh lên khuôn mặt Hiểu Di.

" Mày con gan mà cắn tao? " Lập tức, hắn càng thêm lực ở hai bàn tay, xoa nắn khắp mọi nơi trên cơ thể cô.

Hàn Tử Đằng không ngừng một giây một khắc dùng cả thân mình phá cửa, nhưng tên cầm thú bên trong lại không có một chút động tĩnh, anh lại đập cửa, bên trong vẫn im lặng.

Cho đến khi chìa khóa được mang tới, anh nhanh chóng mở cửa phòng xông vào. Trước mắt anh, Ước Hàn đang đặt Hiểu Di dưới thân, hai bàn tay không ngừng vuốt ve lên xuống, mà cả người Hiểu Di cũng chỉ còn bộ nội y sắp tả tơi che chắn.

" Tên súc sinh!!! "

Thấy động tác thô bỉ của Ước Hàn , Hàn Tử Đằng tức đỏ mắt, một quyền đá bay Ước Hàn từ trên người Hiểu Di xuống.

Anh kéo chăn che lên người Hiểu Di, sau đó túm lấy cổ áo Ước Hàn.

" Mày làm gì? Buông ra!!! " Ước Hàn giãy dụa.

" Làm gì? Mẹ kiếp, Hiểu Di là vị hôn thê của tao, mà mày lại dám làm ra loại chuyện khốn nạn như vậy! Mày còn hỏi tao muốn làm gì! "

Một quyền lại một quyền thay phiên nhau hướng về phía Ước Hàn, khiến cho khuôn mặt đẹp trai của hắn không còn ra hình dạng gì nữa.

Tiếng rên la của Ước Hàn tràn ngập căn phòng.

" Mẹ kiếp, Hàn Tử Đằng, mày dám đánh tao, mày cố ý gây thương tích cho tao, tao sẽ kiện mày. Tao cho mày thân bại danh liệt! "

Cho dù bị đánh tơi tả, hắn vẫn già mồm lên tiếng.

" Mày muốn kiện tao? Được! Người kế nghiệp tương lai của Tập đoàn năng lượng Steve nổi tiếng toàn nước Mỹ hạ thuốc phụ nữ để giở trò đồi bại, mày nói xem, rốt cuộc tao hay mày mới là kẻ thân bại danh liệt? "

Hàn Tử Đằng nhìn Ước Hàn, gằn từng tiếng nói.

" Mày!!! "

Ước Hàn nhìn chằm chằm Hàn Tử Đằng nói không ra lời. Đúng vậy, nếu chuyện hôm nay mà lộ ra bên ngoài, một chút lợi lộc đối với hắn cũng không có.

Nhìn
Hiểu Di nằm vặn vẹo cơ thể bất an trên giường, Cố Mạc Thiên nhắc nhở.

" Hàn Tử Đằng, cậu lên xem Tiểu Di thế nào, tên cầm thú này giao cho tôi đi! "

Nói xong, anh túm lấy Ước Hàn đang nằm gục trên sàn nhà lôi đi.

Hàn Tử Đằng đi đến bên giường, thấy Hiểu Di đang khó chịu vặn vẹo cơ thể, khuôn mặt đỏ ửng như quả táo, hai bên má còn lưu lại vài giọt nước mắt, thỉnh thoảng lại khẽ nấc lên một tiếng, anh không khỏi đau lòng.

" Hiểu Di, không sao rồi, không sao, đừng sợ, có anh ở đây rồi!!! "

Anh nằm bên cạnh cô, đưa tay lau nước mắt, thì thầm bên tai cô những lời an ủi.

Lúc này Hiểu Di đã hoàn toàn mất đi ý thức, chỉ cảm thấy một hơi lành lạnh trên mặt, ngay lập tức bắt lấy, không cho bàn tay ấy chạy thoát.

Cảm nhận được bàn tay nóng rực của Hiểu Di, Hàn Tử Đằng biết nếu không giúp cô giải thoát, có lẽ sẽ rất đau khổ khó chịu.

Anh thuần thục cởi bỏ quần áo trên người mình, chui vào trong chăn. Còn chưa kịp động thủ, thân hình nóng rẫy của Hiểu Di đã quấn chặt lấy anh, đôi môi không ngừng tìm kiếm môi anh, nhiệt độ cơ thể dường như muốn đốt cháy tất cả mọi thứ xung quanh. Đến khi thuốc hết tác dụng, cô mới mệt mỏi rơi vào giấc ngủ.

" Ưm… " Hiểu Di nhẹ nhàng kêu vài tiếng rồi trở mình, giấc ngủ này thật thoải mái quá đi. Quay qua quay lại trên giường, vô tình gặp một khối ngực rắn chắc , lúc này Hiểu Di mới giật mình, thân thể trở nên cứng ngắc.

Ai? Đêm qua….cô nghĩ tới Ước Hàn hạ thuốc mình, sau đó, cô giãy dụa, sau đó….Không có sau đó, cô không nhớ gì hết.

Chẳng lẽ…Hiểu Di mạnh mẽ ngẩng đầu dậy, lại thấy khuôn mặt thật sáng lạn của Hàn Tử Đằng đang cười cười nhìn mình.

" Thế nào, bà xã, đêm qua em ngủ ngon không? "

Không có thời gian hỏi xem vì sao Hàn Tử Đằng lại ngủ bên người mình, Hiểu Di bị hai tiếng “bà xã” mà đỏ bừng cả mặt.

" Ai, ai là bà xã của anh chứ! Chúng ta, chúng ta…..."

" Em chứ ai? Hôm qua đính hôn rồi, em không phải bà xã của anh thì ai mới phải đây? Hử? "

Hàn Tử Đằng nhìn Hiểu Di thâm tình nói.

" Tử Đằng, em, hôm qua, Ước Hàn anh ta…. " Nhớ lại những gì xảy ra ngày hôm qua, Hiểu Di nhịn không được run rẩy cả người.

" Hiểu Di, không cần nói, anh biết rồi! "

Nhìn bộ dạng Hiểu Di, Hàn Tử Đằng đau xót ôm cô vào lòng.

" Nhưng là, anh ta cho em uống thuốc! " Hiểu Di nghẹn ngào.

" Em cố gắng kiên trì tỉnh táo, nhưng em rất khó chịu, rất rất khổ sở. Em sợ em sẽ mất đi lý trí, em liền cấu vào đùi mình một cái. Nhưng cuối cùng, em vẫn không chịu được, sau đó xảy ra chuyện gì em đều không nhớ được! "

Truyện convert hay : Ấm Hôn Mật Luyến Ở 80

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện