Muốn Độc Chiếm Em Mãi Mãi

Cùng Nhau Trên Giường ( H )


trước sau

" Bác Thẩm, cháu đã về rồi. Cháu rất nhớ bác! "

Hiểu Di vừa vào cửa chính liền ôm chằm lấy bác Thẩm.

" Bác Thẩm cũng nhớ cháu lắm! Đến đây, để bác nhìn xem, tiểu Di phơi nắng đen rồi này? " Bác Thẩm hiền từ nói.

" Không có đâu, bác Thẩm, bác nhìn xem cháu với lúc trước vẫn giống nhau mà, một chút cũng không có phơi nắng đen. Chính là hơi gầy, bởi vì cháu rất nhớ món ăn của bác Thẩm nấu!" Hiểu Di làm nũng nói.

" Vậy sao, để bác Thẩm nhìn xem, thực sự gầy đi nhiều rồi! Nhưng mà không sao, tối nay bác sẽ nấu một bữa ăn ngon cho cháu! Nhất định nuôi cháu mập mạp trở lại " Bác Thẩm nhìn phía sau Hiểu Di một chút.

" Thế nào? Thiếu gia không có cùng cháu trở về sao? "

" Không phải, Tử Đằng anh ấy quay về công ty, dường như còn có chuyện gì đó, hơn nữa mấy ngày tới cháu vẫn được nghỉ ngơi. Bác Thẩm cháu đi lên tắm trước đã, khi nào đến lúc ăn cơm chiều nhớ gọi cháu với ạ! " Hiểu Di mang hành lý lên lầu.

Mở cửa phòng, Hiểu Di chậm rãi đi vào, cẩn thận nhìn mọi thứ bên trong, tất cả vẫn như vậy.

Dường như cô đã lâu không quay về nơi đây rồi, lại dường như trước đây không có nhìn nơi đây cho kỹ, thật sự rất nhớ! Cô hạnh phúc nằm ở trên giường lớn.Bàn tay cầm lấy sợi dây chuyền bạch kim trên cổ.

" Tử Đằng, anh là thích em đúng không? Chúng ta sẽ luôn luôn ở bên cạnh nhau đúng không? Em sẽ không rời xa anh, anh cũng sẽ không rời khỏi em có đúng không? "

Trên mặt Hiểu Di tràn đầy dáng vẻ tươi cười hạnh phúc, sau đó bước nhanh về phía toilet. Vặn nước nóng, ngâm mình vào bồn tắm, tiếng hát vui vẻ từ bên trong truyền ra.

Mặt khác, Hàn Tử Đằng đang ở trong phòng làm việc của mình giải quyết đống văn kiện trên bàn, đi lâu như vậy không về, tài liệu ở đây đã chất đống như núi, cho dù mỗi ngày ở đảo Jeju đều gọi điện giải quyết công việc cùng Trương Khiết, nhưng mà tài liệu trên mặt bàn vẫn còn rất nhiều như cũ. Anh dĩ nhiên có chút phiền chán.

Đổi là trước đây, có bao nhiêu công việc anh tuyệt nhiên sẽ không ghét bỏ mà muốn làm, bởi vì anh đã quen với công việc như chính là ma tuý của bản thân, chỉ có như vậy, mới khiến anh cảm nhận mình không cô độc!

Nhưng mà hiện tại, có Hiểu Di, thời gian anh làm việc, anh vẫn sẽ không kìm lòng được lại nhớ đến cô, nghĩ đến bây giờ cô đang làm gì?

Nhìn đồng hồ đeo tay, đã tới giờ cơm tối rồi, Hàn Tử Đằng đang nhìn xem tại liệu trên bàn, đã xử lí xong hơn phân nửa rồi. Dứt khoát cầm lấy chiếc khoá xe trên bàn, rời khỏi công ty.

Anh nhớ cô rồi, tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng mà dường như anh thực sự đã thích người con gái này, vì cô làm nhiều chuyện như vậy, nhưng chưa bao giờ ở trước mặt cô trực tiếp thừa nhận mình thích cô, là bởi vì sợ sao?

Sợ lại bị phản bội một lần nữa? Nhớ ngày đó sinh nhật cô, lại nghĩ thấy cô luôn đeo sợi dây chuyền anh tặng trên cổ liền vô thức cười khúc khích.

Mấy ngày nay Hiểu Di không cần phải đi làm, anh liền rất muốn ở nhà cùng cô, nhìn cô, anh hiện tại giống như một đôi tình nhân yêu nhau cuồng nhiệt, không muốn rời xa cô dù một giây một phút.

Về đến nhà , Hàn Tử Đằng đẩy cửa vào, Hiểu Di đang xuống lầu chuẩn bị ăn bữa tối, bác Thẩm thấy Hàn Tử Đằng về liền lập tức đi tới.

" Thiếu gia, cậu trở về rồi, mau vào ăn bữa tối đi, vừa đúng lúc dọn cơm " Bác Thẩm nói.

Hàn Tử Đằng mỉm cười gật đầu.

" Là Trương Khiết đưa em trở về? " Hàn Tử Đằng hỏi.

Hiểu Di nhìn Hàn Tử Đằng ngồi ở đối diện.

" Đúng vậy, đó không phải là anh bảo anh ấy đưa về sao, chẳng lẽ anh quên rồi. Công việc công ty rất bận sao? Có muốn em đi làm giúp anh hay không? "

" Không cần, mấy ngày qua em mệt muốn chết rồi,ở nhà nghỉ ngơi hai ngày cho tốt đi " Hàn Tử Đằng quan tâm nói.

" Vậy được rồi, anh phải chú ý, không nên làm việc quá sức đó! " Hiểu Di nói với anh.

Sau khi ăn tối xong, Hiểu tựa như một con mèo nhỏ thỏa mãn tựa vào ghế sofa trong phòng khách, híp mắt thích thú, nhìn bóng lưng đang thu dọn bàn ăn.

" Chơi suốt một ngày, em lại vừa chuẩn bị cơm nữa, mệt chết đi rồi, để anh thu dọn bàn ghế, chén bát cho? " Hiểu Di vốn lúc đó đang thu dọn bát đã nghe thế nhất thời kinh sợ.

" Anh sẽ rửa bát sao? " Nhìn Hàn Tử Đằng một cách khó tin, giống như đang nhìn một sinh vật lạ. Anh chính là chủ tịch của một tập đoàn, vậy mà phải rửa bát, nếu như nói ra ngoài, có ai tin không?

" Thái độ của em là thế nào! Giống như anh là quái vật vậy. Anh không phải đã nói lúc anh học đại học hàng ngày ở ký túc xá anh vẫn tự nấu ăn đấy thôi, vậy anh làm sao mà chưa từng rửa bát được! "

Hàn Tử Đằng vừa cười vừa nói. Vì vậy, người đang thu dọn toàn bộ chén bát trên bàn chính là đường đường chủ tịch của một tập đoàn Hàn Thị của chúng ta. Nghĩ đến sự quan tâm, chăm sóc của Hàn Tử Đằng ,Hiểu Di không nhịn được phải mỉm cười.

Hàn Tử Đằng thực sự thay đổi rất nhiều, Hiểu Di thầm nói.

Ạnh ngay từ đầu, là một lãnh khốc tổng tài, thế nhưng hiện tại, thật sự ôn nhu, rất biết quan tâm chăm sóc! Chính cô có thể đưa anh ra khỏi ký ức đau khổ, buồn phiền kia sao?.

Dùng những ký ức ngọt ngào hạnh phúc của bọn
họ lắp đầy những ngày tháng bi thương, thống khổ.

Chờ Hàn Tử Đằng dọn dẹp xong trong nhà bếp, vừa ra tới, nhìn thấy một con mèo nhỏ, dựa vào ghế sofa. Khoé miệng không khỏi yêu thích cong lên.

" Muốn ngủ chưa? Vậy lên giường ngủ đi! " Hàn Tử Đằng đi về phía Hiểu Di.

Hiểu Di lắc đầu.

" Không muốn ngủ, vừa mới ăn xong cơm tối còn chưa có vận động, không thể lên giường ngủ thể. Như vậy đối với cơ thể không tốt "

Hàn Tử Đằng cúi người, ôm lấy toàn bộ cơ thể cô. Cô khanh khách cười nói.

" Anh làm gì thế! "

" Em không phải muốn vận động sao? Anh đây giúp em vận động! " Hàn Tử Đằng mờ ám nói.

" Em không muốn "

" Vậy không phải do em sao, em đã ăn no rồi, anh bây giờ mới bắt đầu hưởng thụ đại tiệc của mình "

Trong mắt Hàn Tử Đằng cực nóng không gì sánh được, giọng nói trầm thấp, khiến Hiểu Di xấu hổ cúi đầu.

Đèn phòng ngủ cũng chưa kịp bật, hai người đã rơi xuống giường lớn.

Hàn Tử Đằng vội vã muốn da thịt hai người sát nhập vào nhau, thật muốn nhất thiết cảm nhận được sự tồn tài của Hiể Di, muốn đem người con gái này vĩnh viễn giam chặt trong lòng anh.

Thân thiết chia sẻ với cùng một người như vậy Hàn Tử Đằng từ trước đến nay chưa từng trải qua, ngay cả Tống Đình Đình, cũng không cho anh loại cảm giác này.

Thế nhưng người con gái nhỏ nhắn dưới thân này, lại cho anh cảm giác như vậy, không thể tin được là tuyệt vời đến như vậy.

Hiểu Di bị động tác thuần thục của anh làm cho gục ngã, bị khiêu khích mà khóc nức nở, không ngừng vặn vẹo cơ thể.

" Không...đừng, đừng như vậy...Ư... "

Bị đôi tay mềm mại kia quấn lấy siết chặt, lại nghe Hiểu Di thở dốc bên tai, làm cho Hàn Tử Đằng không khó có thể hình dung được cảm giác thỏa mãn.

Anh dần dần phát hiện, khát vọng đối với cô càng lúc càng lớn, vốn tưởng rằng sau khi đạt được mong muốn, sẽ không khát vọng nữa, thế nhưng anh sai rồi, khát vọng đối với nàng không bởi vì đạt được khoái cảm mà dừng lại, trái lại càng lúc càng lớn, lớn đến mức chính mình cũng cảm thấy kinh ngạc!

Không để ý đến khao khát của Hiểu Di, Hàn Tử Đằng vẫn vỗ vễ vuốt ve những chỗ mẫn cảm trên người cô, nhìn cô bởi vì khát vọng mà gương mặt đỏ hồng, anh lại yêu thương hôn lấy từng tấc, từng tấc da thịt cô.

" Ngừng lại đi..A..A... " Hiểu Di thấp giọng khóc, dừng nắm tay đấm vào trong ngực anh.

" Được rồi, anh không đùa nữa "

Hàn Tử Đằng cười khổ chống đỡ đôi tay của Hiểu Di. cúi đầu nhìn gương mặt mềm mại của cô.

" Nói cho anh biết, bảo bối ! em muốn cái gì? "

Giọng nói của anh hết sức khó khăn, khả năng chịu đựng đã lên tới cực hạn.

" Em...em muốn anh " Hiểu Di không chút do dự nói.

Em muốn anh... Đó là khát khao từ tận sâu trong đáy lòng Hiểu Di.

Mà anh cũng hài lòng thỏa mãn với mong muốn của cô.Hàn Tử Đằng phóng ra ánh nhìn ôn nhu.

" Được, anh cho em "

Hàn Tử Đằng cũng không nhịn được khát vọng đã lâu hôn lấy đôi môi đỏ mọng, lửa nóng của hai người bùng cháy gần như không gì có thể ngăn cản được.

Ngoài cửa sổ, trăng non sáng rực còn bên trong phòng lại là cảnh xuân ấm áp, vui vẻ.

Kích tình kịch liệt qua đi, hai người trên giường lấy lại hô hấp của chính mình, Hiểu Di ghé đầu vào ngực Hàn Tử Đằng. Anh vuốt ve đầu Hiểu Di, kéo những sợi tóc mất trật tự ướt đẫm vì mồ hôi của cô, hết về phía sau.

Tay anh luồn qua tóc cô, cảm giác ấm áp này khiến Hiểu Di bất giác lộ ra gương mặt vui vẻ, rất hạnh phúc!

" Khắp người toàn là mồ hôi, có muốn đứng dậy đi tắm không? " Hàn Tử Đằng ôn nhu hỏi.

" Muốn chứ! Nhưng mà, em lười đi quá "

" Vậy em có muốn một ngón tay cũng không cần động, để anh tới giúp em tắm, thế nào? " Hàn Tử Đằng trêu đùa.

" Chuyện đó.. không cần phiền đến anh đâu , em có thể tự làm được " Hiểu Di đỏ mặt hệt như một đoá hoa hồng.

" Hiểu Di, đến bây giờ em vẫn còn xấu hổ sao! Chúng ta đã từng thân mật, đối mặt với nhau biết bao nhiêu lần, em làm sao mà vẫn giống như một cô bé thế " Hàn Tử Đằng trêu đùa.

" Chuyện đó..chuyện đó không giống nhau! " Hiểu Di ở trong lòng Hàn Tử Đằng không thể rời ra, buồn bực nói.

" Chuyện đó thế nào lại không giống nhau? Cũng như nhau thôi! " Hàn Tử Đằng mờ ám nói.

" Em..." Hiểu Di nói không nên lời.

Kết quả của cuộc thảo luận của bọn họ, vẫn là Hàn Tử Đằng ôm cô bế vào phòng tắm, còn bên trong phòng tắm, lại tiếp tục là một màn khác...

Truyện convert hay : Đô Thị Cuồng Thiếu

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện