Một Thai Ba Bảo: Papa Tổng Tài Siêu Mạnh Mẽ

1208: Chương 1209


trước sau

Advertisement


“Như thế nào?
Tổn thương đến lòng tự trọng của cô sao?
Chúng ta bình thường đã dạy dỗ cô như vậy sao?
Đau lòng à?
Trước đó Giai Kỳ bị cô bắt nạt sỉ nhục, chẳng lẽ sẽ không biết tủi thân hay đau lòng chắc?”
Ánh mắt Bà nội Có sắc bén, lời ít ý nhiều, tim Cố An An cũng bất an nhảy lên một chút.

Cô ta chỉ biệt vâng lời gật gật đâu, thấp giọng nghẹn ngào: “Bà nội, là cháu đã nghĩ không đủ chu đáo, là An An đã sai rồi, bà nội đừng nóng giận.”
Trong giọng nói của Cố An An tràn ngập tủi thân, đáy lòng lại có chút bắt an.

Cô ta cúi đầu, mái tóc xoăn màu sô cô la che lấp đi khuôn mặt động lòng người của cô ta, tuy nhiên lại không ai thây được, đáy mắt buông xuống kia, có lóe lên tia sáng ác độc.

Cố An An sắp xếp lại cảm xúc trong lòng, đi đến một bên rồi ngồi xuống.


Lâm Mộng Nghỉ cùng Có Tích Hồng nhìn thấy, ai cũng không nói gì.

Nếu đã sinh ra khúc mắc với ai đó, thì dù thê nào cũng sẽ có so đo.

Lâm Mộng Nghị nhìn thây Có An An đã không có tiên đồ lại làm ra vẻ giả tạo, đáy lòng bà cũng bùng lên một ngọn lửa không tên.

Đời người cũng chỉ có một lằn, cuộc sóng cùng những xích mích nhỏ nhắc nhở: môi người đều phải quý trọng quãng thời gian trước mắt này.

An An là bà cố ý mang về nhà nuôi dưỡng, bà sẽ chịu trách nhiệm với cô con gái nuôi này đến cùng, nhưng điều.

kiện tiên quyết là phải xem đối phương sống như thê nào Bà hiểu cái cảm giác mát mát của Cố An An, cô ta sợ mật đi vinh hoa phú quý, _ nhưng cũng phải xem cô ta có duyên đề hưởng thụ mây thứ đó không đã “Ngày mai, con gọi Lục Hạo Khải qua đây một chuyến, chuyện hôn lễ của hai đứa cũng nên cho ta một thời gian chuẩn xác, các con cứ như vậy là không được.”
Lâm Mộng Nghi trầm giọng nói.

Cố An An vội vàng

Advertisement
nâng mắt nhìn qua “Mẹ, cho ….


Tiểu Khải một ít thời gian nữa đi, hiện tại công ty bọn họ đã xảy ra chuyện – như vậy, anh ây cũng bận rộn nhiều việc.”
hang 7 ” Bà nội Cố vui Sướng khi người gặp họa.

cười cười, “Nhất định là bình thường làm quá nhiều chuyện trái lương tâm, giò gặp báo ứng, trong ba ngày thiệt hại mười triệu, tất cả hàng hóa đều để giá 1 tệ, còn miễn phí vận chuyền, ta còn đặt mậy bộ quận áo xa hoa, còn có đồ nội thất bằng gỗ đàn hương của họ, vừa lúc đồ đạc trong phòng ta cũng nên thay đổi rồi.”
Bà đã đặt mua trên mạng hàng trăm món đồ của tập đoàn Lục Trăn, chỉ tốn máy trăm tệ, năm mơ cũng phải nở nụ cười.

Sắc mặt Cố An An vô cùng: khó coi, Lục Hạo Khải hiện tại ở nói như thế nào cũng là cháu rễ của bà ây, bà ây không hỗ trợ nghĩ biện pháp giải quyết còn chưa tính, còn ở một bên nói mát, vui sướng khi người gặp họa..

Có Tích Hồng có chút kinh ngạc: “Mẹ, mẹ cũng biết đặt mua mây món đô trên mạng sao?”
Bà nội Cố cười với vẻ mặt thần bí nhìn con trai, giọng nói chế nhạo, “Con cho là chỉ có đám trẻ các con biết thôi sao?
Bà già như ta sẽ không biết theo kịp thời đại chắc?
Chỉ cần mắt không hoa, biết chữ, chuyện gì cũng có thê học được.”
Có Tích Hồng cười gật gật đầu, “Mẹ nói đêu đúng.”
“Ức Lâm bình thường có thời gian cũng dạy cho bà già này, cho nên các con không cân lo lăng là ta theo không kịp thời đại.”
Bà nội Cố lúc đối mặt với con trai mình, lại là vẻ mặt ôn hoà.

Vào giờ cơm trưa, Cố Ức Lâm mang theo Trầm Giai Kỳ xuống dưới nhà ăn cơm..

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện