Một Đêm Bất Ngờ Tổng Giám Đốc Sủng Vợ Nghiện

Chương 161


trước sau

Advertisement



Đối mặt với ánh mắt đầy nghiên cứu của Cố Đoàn Thuần, Hoắc Thủy Nhi vội vàng luống cuống giải thích: “Ý của tôi là, anh thật sự quá đẹp, anh xem mũi anh cao như vậy, thật sự không giống như bẩm sinh, không không không… tôi không có ý nói anh phẫu thuật thẩm mỹ, tôi chỉ là…”
Hoắc Thủy Nhi càng nói càng loạn, mặt lập tức nhăn nhó lại, tức muốn hộc máu.

Sao cô cảm giác cô càng bôi lại càng đen vậy?
Đột nhiên, Cố Đoàn Thuần nhích lại gần, anh vốn không phát hiện ra Hoắc Thủy Nhi dị thường, chỉ đơn giản nghĩ cô vì muốn gặp ông cụ Trình nên mới ân cần với anh như thế, nhưng bây giờ xem ra, giống như cũng không đúng lắm.


“Hoắc Thủy Nhi, đừng nói là em thích tôi đó nha?” Cố Đoàn Thuần đột nhiên mở miệng, hơi thở ấm áp phả lên mặt Hoắc Thủy Nhi, anh thấy hai má Hoắc Thủy Nhi đỏ ửng, giọng nói trầm thấp mang theo cảnh cáo: “Em nhất định không được yêu tôi.”
Gương mặt điển trai của Cố Đoàn Thuần ở gần ngay trước mặt, Hoắc Thủy Nhi từ từ trợn to đôi mắt xinh đẹp, cô thậm chí còn có thể cảm nhận được nhiệt độ trên người Cố Đoàn Thuần.

Rất… làm người ta đầu óc tỉnh táo.

“Ha… Tôi, sao tôi yêu anh được? Cố Đoàn Thuần, anh tự đại quá rồi đó?! Tôi là một người tốt bụng đáng yêu ngây thơ người gặp người thích, người theo đuổi tôi có thể xếp hàng từ chỗ này đến viện bảo tàng thành phố đó được không? Tôi chọn cũng chọn không xong.” Hoắc Thủy Nhi trừng mắt, kiêu ngạo nói.

Cô không muốn yếu thế mà trừng mắt ngược lại, mắt Cố Đoàn Thuần lóe lên chút kinh ngạc.

Cô đang khoe khoang sao?
“Cố Đoàn Thuần, anh đừng tưởng anh đẹp trai có tiền là ghê gớm lắm, có rất nhiều người đẹp trai hơn anh, giàu có hơn anh, tôi không thèm anh đâu!” Hoắc Thủy Nhi hung dữ nói, nhưng bởi vì tốc độ nói quá nhanh, nghe không được rõ ràng lắm.


“Vậy thì tốt.”
Cố Đoàn

Advertisement
Thuần đột nhiên đứng dậy, buông cô ra.

Thấy Cố Đoàn Thuần đứng dậy chỉnh sửa quần áo, Hoắc Thủy Nhi đột nhiên có hơi mất mát, nhưng cô không biểu hiện ra ngoài, vội vàng cúi đầu dọn dẹp đồ ăn trên bàn, Cố Đoàn Thuần thấy nói: “Để đó đi, sẽ có người dọn.”
“Sao anh có thể để trợ lý Chu dọn chứ? Anh ấy là con trai, không tiện làm mấy chuyện này.” Hoắc Thủy Nhi bĩu môi, dọn dẹp tất cả chén đũa trên bàn, cơm Cố Đoàn Thuần ăn cũng không giống như cơm hộp, tuy là gọi món xong dì Liễu sẽ gọi tài xế đưa đến, nhưng chén đũa dùng đều vô cùng quý giá xinh đẹp, bình thường đều sẽ mang về để dì Liễu rửa sạch.

Nhưng trước đó luôn là thư ký dọn dẹp, từ sau khi thư ký bị đuổi việc, lập tức rơi xuống đầu Chu Loan.

“Cố Đoàn Thuần, đến khi nào anh mới tuyển thư ký mới vậy?” Hoắc Thủy Nhi không rõ nhiệm vụ của thư ký là gì, nhưng từ vài câu nói đơn giản của Chu Loan, biết được nhưng thư ký trong đoàn thư ký không có tư cách tự tiếp xúc Cố Đoàn Thuần.

“Sao nào, em có hứng thú sao?”

“Phụt… Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi.” Hoắc Thủy Nhi nói.

“Thuận miệng? Hoắc Thủy Nhi, nếu tôi nhớ không lầm, mới lúc nãy em còn nói sẽ không yêu tôi, mới đây thôi mà đã học được chiêu điều tra lịch trình rồi sao?” Cố Đoàn Thuần cười nhạo, anh đã ngồi xuống bàn làm việc bắt đầu làm việc.

Lúc làm việc, Cố Đoàn Thuần cởi áo khoác vest ra, Hoắc Thủy Nhi có thể dễ dàng thông qua áo sơ mi trắng nhìn thấy dáng người tuyệt đẹp của anh…
Ừm, thật là đẹp.

“Hoắc Thủy Nhi?”.


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện