Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)

Bốn Năm Sau


trước sau

Advertisement



Sáng sớm hôm nay phòng bệnh của Trần Mỹ An lại đón tiếp một vị khách mới, đó là Lưu Thanh Tùng, em họ của chồng cô và cũng là người đã luôn yêu thầm có suốt mấy năm qua.

“Em cảm thấy khỏe hơn chưa? “Em sắp xuất viện được rồi." - Mỹ An nhẹ giọng nói.

Lưu Thanh Tùng nhìn cô tiều tụy buồn bã không nhịn được mà đau lòng, ngày anh và cô kết hôn cậu đã tự hứa sẽ đem đoạn tình cảm này chôn chặt vào tim.

Đâu ngờ được sẽ có một ngày hôm nay, Lưu Thanh Tùng bỗng dưng nổi lên suy nghĩ quá phận, cậu nằm lấy bàn tay cô: “Mỹ An, em đừng ở bên anh Bách nữa, đứa bé cũng mất rồi, hai người không còn ràng buộc nữa.
Trần Mỹ An không được tự nhiên rút tay lại, khiên cưỡng “Anh đừng nói vậy, để người khác nghe được sẽ không hay nói:
Lưu Thanh Tùng gật đầu, đúng là cậu hơi hấp tấp quá, dù sao tình cảm của Mỹ An và Thanh Bách cũng coi như đứt đoạn, thời gian sắp tới cậu sẽ có nhiều cơ hội hơn.

“Anh vừa hay tin cha của em đã được thả rồi, hiện giờ cô chủ được chị em đưa về quê.

Em đừng lo lắng nữa nhé " - Đấy là Thanh Tùng nói dối, không muốn thêm cú sốc cho cô chứ sự thật là cha cô đã tự sát trong tù.

“Thật sao? Cha với mẹ đều bình an hết rồi sao?" - Mỹ An mừng rỡ hỏi lại Thanh Tùng.


Nếu cha mẹ và mọi chuyện đều ổn thỏa cô cũng yên tâm ra đi hơn, cô tự biết mình còn ở lại sẽ chỉ là gánh nặng cho người khác.

“Thiên Kim và Vân Anh đã đến thăm em chưa?” - Thiên Kim và Vân Anh đều là những người bạn thân thiết với cô từ thời đại hoc.

“Có lẽ hai cô ấy chưa hay tin, anh đừng nói với họ, Thiên Kim vừa nhận được suất làm thực tập sinh ở nước ngoài, em không muốn chậm trễ cô ấy”
Lưu Thanh Tùng gật đầu đồng ý với cô, càng thấy cô lo nghĩ cho người khác lòng cậu càng xót xa, cô gái tốt như thế sao ông trời lại đổi xử bất công, “Em có thể nhờ anh một chuyện không?" “Được, chuyện gì cũng được, em nói đi." “Giúp em chuẩn bị đơn ly hôn.”
Lưu Thanh Bách ở ngoài nghe hết câu chuyện của hai người kia nhưng lại rời đi trước khi nghe câu cuối kia của Mỹ An.

Lưu Thanh Bách tức giận ném túi canh vào thùng rác.

Anh đúng là điên rồi mới đi thương xót cho loại phụ nữ như cô, tốt nhất là từ này về sau cô có thể biến khỏi mặt anh.
Thanh Bách không ngờ suy nghĩ của mình đã trở thành hiện thực, từ đó trở đi Mỹ An bặt vô âm tín.
Bồn năm sau,
Trần Mỹ An ngồi kế bên giường bệnh nắm chặt tay Trần Mỹ
Tâm, người bây giờ đang nằm liệt trên giường hai mắt nhằm nghiên.

Bốn năm trước sau khi xuất viện Trần Mỹ An ngay lập tức đón xe đi đến thành phố khác, từ đó không còn bất kì liên lạc nào với gia đình hay bạn bè.
Cách đây một tuần nếu không phải vô tình xem được tin tức chị gái bị tai nạn đã trở thành người thực vật thì có lẽ Mỹ An cũng không định trở về.

“Chị à, em là Mỹ An đây, em trở về rồi, chị đừng lo, em nhất định sẽ giúp chị tỉnh lại."
Bao năm bôn ba Mỹ An cũng tích lũy được một ít, tất cả số tiền đó lúc này đều đổ vào việc điều trị cho Mỹ Tâm.

Mỹ An tự biết nhiều đó chẳng thấm vào đâu để có thể duy trì điều trị cho Mỹ Tâm thì còn đắt đỏ hơn rất nhiều.
Nếu là Trần Mỹ An ngày trước chắc cô đã khóc ngất đi nhưng Trần Mỹ An của hôm nay đã khác rồi.

Thời gian và sự nhẫn tâm đã khiến cô gái thiện lương ngày nào không còn biết đến yếu đuổi.

Mỹ An nuốt nước mắt vào trong, cúi người áp mặt lên bàn tay bất động của Mỹ Tâm, dịu dàng nói: “Từ nhỏ đến lớn đều là chị chăm sóc em, cuối cùng em cũng có cơ hội chăm sóc chị rồi.” Mỹ An mất hai tuần vẫn chưa tìm được một công việc có thể kiếm đủ tiền trang trải cuộc sống lúc này.

Công việc có rất nhiều nhưng chung quy không đủ chi phí điều trị cho Mỹ Tâm Cuối cùng Mỹ An cần rằng hạ mình lựa chọn một công việc bị người ta khinh rẻ nhất nhưng lại kiếm được nhiều tiền nhất, làm gái nhảy trong quán bar. 
Có ai nghĩ thiên kim của công ty Tâm An, vợ cũ của tổng giám đốc tập đoàn Lưu Gia có ngày phải đi làm gái nhảy trong bar kiếm tiền, Trần Mỹ An cũng chưa từng nghĩ đến.


Nhưng cô đã làm rồi, trong bốn năm lang bạt kia có một đoạn thời gian cô cũng làm cái nghề này để sống sót rồi.

Đối với cô lúc này, có tiền để cứu chị gái mới là điều cấp thiết nhất.
Từ khi Mỹ An rời đi Thanh Bách không còn trở lại biệt thự ở ngoại ô nữa, mỗi lần nghĩ tới bản thân từng cùng Mỹ An chung sống ở đây cơn giận trong anh lại dâng lên.

Nhưng không biết vì lí do gì, hôm nay anh lại lái xe đến đây.

Thanh Bách đứng ở bậc thềm nhìn ra sân, nơi một cây tử đinh hương đang nở rộ.

“Cái cây đó vẫn còn ở đây à?”
Bác Hai nhìn thái độ của anh không đoán được anh đang có ý

Advertisement
gì, dè dặt đáp: "Đúng vậy cậu chủ, năm trước không thấy nở hoa nhưng năm nay lại nở rồi, nếu cậu không thích thì tôi sẽ bảo người đến ha." "Kệ đi, cũng chỉ là một cái cây" - Thanh Bách lắc đầu quay lưng bước vào nhà.
Cây tử đinh hương kia là lúc mới dọn về đây Mỹ An đã tự tay trồng, đến hôm nay cây còn mà người lại không ở.

Thanh Bách không cách nào thôi hận Mỹ An.

Anh không chỉ hận cô chuyện tai nạn năm xưa anh càng hận cô dám biến mất trước mất anh.

Ngày Thanh Tùng mang đến cho anh tờ đơn ly hôn cùng chiếc nhẫn cưới, anh đã đánh cậu đến nổi thiếu chút nữa đã nhập viện rồi.
Thanh Bách nhìn bất kỳ ngóc ngách nào trong căn biệt thự cũng có bóng dáng của Mỹ An, không biết sao điều này khiến anh trở nên khó thở.

Bác Hai dọn một bàn ăn cho Thanh Bách nhưng anh lại chẳng buôn ăn nữa, nhanh chóng lái xe rời đi.

Chỉ cần ở đó thêm một giây nữa thôi, anh tưởng chừng mình sẽ phát điện mất.
Trần Mỹ An, nếu cô dám trở về, tôi chắc chắn khiến cô sống không bằng chết" - Thanh Bách căm hận nghĩ.
Quán bar Heaven là nơi Trần Mỹ An làm việc, nơi đây chỉ dành cho giới thượng lưu, hội viên đều là các ông chủ tại to mặt bự.

Hỏi Trần Mỹ An có sợ gặp lại người quen không, cô rất sợ nhưng nỗi sợ chị gái bị bệnh viện tổng ra đường càng lớn hơn.
Ngày nào Mỹ An cũng mặc những bộ đồ hết sức gợi cảm, trang điểm thật đậm bước lên sàn uốn éo khiêu vũ trước con mắt của hàng chục người.

Mỗi một lần trình diễn Mỹ An đều căn chặt môi mình, cố gắng vứt bỏ hết sĩ diện để hoàn thành thật tốt, hy vọng có thể được nhận thêm một chút tiền boa.
Hôm nay cũng không ngoại lệ, Mỹ An mặc một chiếc váy bó sát cực ngăn có nhiều tua rua kim tuyết lấp lánh.


Cô tràn đầy tự tin bước lên sàn, bắt đầu ưỡn ngực lắc mông trước tiếng reo hò xung quanh.
Trần Mỹ An không thể ngờ được một trong những vị khách hôm nay của Heaven có Lưu Thanh Bách.

Lưu Thanh Bách trước giờ đều không quan tâm tới mấy cô gái nhảy trên sàn, hần chỉ tập trung thưởng thức ly rượu của mình.

“Vũ công mới đến thật sự rất xinh đẹp, tổng giám đốc Bách không muốn qua xem một chút sao?" - Cậu Bartender ngỏ ý giới thiệu một chút.

Lưu Thanh Bách không mặn không nhạt “ồ” lên một tiếng sau đó cũng đưa ánh mắt về sân khấu. 
Không thể nào! Lưu Thanh Bách gần như điếng người khi nhìn thấy Trần Mỹ An.

Dù có có thay đổi diện mạo, cách ăn mặc và cả khi chất thì anh cũng không thể nào nhìn lầm được.

Hai mặt Lưu Thanh Bách lập tức đỏ ngầu, anh năm chặt lý rượu đến mức xuất hiện vết nứt.
Lưu Thanh Bách không thể ngờ rằng một ngày cô sẽ trả lời như thế với mình, nếu dáng vẻ tỏ ra đáng thương lúc trước của cô làm anh chán ghét thì thái độ lúc này càng khiến anh cảm giận hơn.

“Trần Mỹ An, cô rốt cuộc cũng chịu lộ mặt thật rồi, uồng cho công sức diễn kịch mấy năm qua, cô đúng là giỏi” Trong lòng cô chua chất, chính ai đã khiến cô trở nên như thế này, từ đầu đến cuối Mỹ An đối với Thanh Bách đều là thật lòng thật dạ nhưng trong mắt anh có luôn là kẻ dối trá.

“Mục đích anh nói nhiều như thế để làm gì? Sỉ nhục tôi sao? Anh thành công rồi đó, giờ phiên anh tránh ra, tôi còn phải biểu diễn tiếp" "Trần Mỹ An!” - Thanh Bách gầm lên, hai tay tức giận nằm chặt thành quyền - "Cô thật sự hết thuốc chữa rồi, cô muốn bước lên trên đó dùng thân thể mua vui cho người khác đến vậy à?" "Có gì không được sao?" - Cô nhướn mày nhìn Thanh Tùng khiêu khích.
Lưu Thanh Bách nghe đến câu này của cô thật sự không thể nhìn nổi nữa, lạnh lùng quay lưng bỏ đi.

Anh cảm thấy ghê tởm người trước mắt, không thể tin được chuyện anh đã từng chung sống vợ chồng với cô.

Lưu Thanh Bách càng hận hơn là trong bốn năm qua đã có một vài khoảnh khắc anh còn muốn Mỹ An trở về.
Sau khi anh rời đi cô lập tức thở ra mấy hơi gấp gáp, tự đấm vào ngực mấy cái trấn an chính mình.

Mỹ An gặp lại Thanh Bách như con cá mắc lại lưỡi câu, chỗ nào cũng đều là đau đớn nhưng cô biết ngoài mạnh mẽ lên thì không còn cách nào khác..


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện