Mối Tình Đặc Biệt Của Tổng Giám Đốc

Không nên ở lầu


trước sau

Chương 13: Không nên ở lầu

Cho Gà Đu Anh Tuyệt chưa từng trải qua bất cứ chuyện nào như vậy nhưng có biết hành động vừa rồi của cô... Là chuyện xấu hổ thiết chết cỡ nào.

Cô chật vật vùi đầu, ai bản lầm bầm, không còn mặt mũi nhìn anh

kiêu Phong Khang lại kêu lên một tiếng đau đớn.

Dang cher!

"Đừng cọ loạn chỗ đỏ nữa!"

Anh nhỏ giọng cành cảo, cử cọ tới cọ lui như vậy, chỉ khiến anh càng khó chịu hơn,

Du Ánh Tuyết vừa nghe thấy vậy, cơ thể cô lập tức cứng đờ. Đừng nói là cử động, hiện giờ ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

“Tôi... Tôi thật sự không cố ý." Cô “cố gắng" giải thích.

Anh hừ lạnh, trong lòng khô nóng khó nhịn: “Tôi thấy rõ ràng là cô cố ý!*

*..* Oan uổng quá mà!

Kiều Phong Khang bể cô, tiếp tục đi về trước. Hai người đi rất lâu, không ai mở miệng nói chuyện. Bầu không khí yên tĩnh dị thường, Du Ánh Tuyết cũng dần cảm nhận được, mọi chuyện vốn không phải là nằm mơ, mà là chân thật. Hiện giờ cô đang được Kiều Phong Khang be.

Bên tại là tiếng tim đập có lực của người đàn ông, giống như nhịp trông có tiết tấu, nhưng không hiểu sao lại khiến cô tâm hoảng ý 

loạn.

Hiện giờ mình là vợ chưa cưới của cháu chủ ba, chú ba lại ôm

mình vào lòng.

Loại cảm giác này rất kỳ lạ, kỳ lạ tới cực điểm,

Một lúc lâu sau.

Cuối cùng không nhịn được.

“Chú ba." Cô cẩn thận mở miệng thăm dò, giọng nói rầu rĩ.

"Nói."

“Chú thả cháu xuống, cháu... Cháu tự mình đi được."

“Câm miệng." Anh chỉ nói hai chữ với cô, bọn họ hiếm khi có thể gần bên nhau như vậy, tạm thời, anh không muốn buông cô ra như thế.

Lại bị quát, cô thật sự buồn bực, càng ai oán, càng căm tức.

Quỷ đáng ghét đúng là quỷ đáng ghét!

Trở về biệt thự, Kiều Phong Khang vẫn bế cô, đi một đường tiến thẳng vào trong nhà, đám người giúp việc nhao nhao nhìn hai bọn họ.

Da mặt anh dày, gương mặt vẫn thản nhiên như cũ. Nhưng da mặt cô mỏng, chỉ dám vùi đầu giả bộ ngủ.

Kiều Phong Khang bế cô đi lên trên tầng, ném cô lên trên giường to. Cô thở ra, cuốn lấy chăn, Kiều Phong Khang không lập tức rời đi, trái lại vươn tay vén chăn lên.

Cô cảm thấy khó hiểu nhìn anh.

“Cởi quần áo trên người ra!"

Vẻ mặt anh không chút thay đổi, gần như là ra lệnh.

Du Ánh Tuyết sửng sốt một lát, chớp mắt hai lần, lúc chớp tới lần thứ ba, cuối cùng cũng hiểu rõ, cô trừng mắt với anh.

Hai tay vòng quanh người mình theo bản năng.

Nhìn thấy bộ dạng này của cô, Kiều Phong Khang vừa tức vừa bất 

đắc dĩ.

 "Hiện giờ mới biết tự bảo vệ mình, sao vừa rồi ở chỗ Kiều Quốc Thiên không thấy cô có đầu óc như vậy?" Kiều Phong Khang tìm một bộ đồ ngủ cho cô, sau đó ném lên đầu cô.

Cô khó chịu kéo quần áo xuống, phản bác: “Ai nói tôi không có đầu óc?"

 "Thay áo ngủ đi! Còn nữa.." Kiều Phong Khang im lặng một lát, bỗng nhiên cúi đầu.

Gương mặt đột nhiên dán sát vào gần cô, ngón tay dài nắm lấy cằm cô nói: “Nếu để tôi phát hiện cô dám mặc áo ngủ của người đàn ông khác, nhất là Kiều Quốc Thiên, thì tự gánh lấy hậu quả!”

Khoảng cách rất gần.

Gần đến mức, hơi thở của anh đều phả lên hết mặt cô.

Nóng hầm hập, từng hơi thở, giống như lông chim từng được nướng, trêu chọc tới nơi mềm mại nhất của cô, vừa nóng vừa ngứa.

- Lông mi của cô run rẩy lợi hại hơn, hơi thở cũng dồn dập thêm vài phân.

Một lúc lâu sau, mới nhớ tới phản bác anh.

“Tôi không thay."

Ánh mắt Kiều Phong Khang lạnh lẽo: “Cô lặp lại lần nữa!”

“Lặp lại lần nữa tôi cũng không thay. Tôi mặc áo ngủ của chú tư thì làm sao? Tôi thích mặc áo ngủ của chú tư đấy!" Người này không quan tâm tới nguyện vọng của cô còn chưa tính, hiện giờ ngay cả cô mặc gì anh đều muốn quản.

Cô cố ý đối nghịch với Kiều Phong Khang, cho nên lập tức nắm lấy đồ ngủ ném mạnh xuống đất, sau đó trượt từ trên giường xuống, đi ra ngoài.

"Đi đâu?"

Anh lạnh giọng hỏi.

Gương mặt Kiều Phong Khang lạnh lùng, “bốp" một tiếng, không chút lưu tình đánh mạnh lên mông cô.

sức lực rất mạnh, đau tới mức Du Ánh Tuyết nhe răng nhếch miệng. Chỉ cảm thấy mông như nở hoa.

Nóng bỏng đau rát.

Còn chưa kịp nên một tiếng, lại bị đánh một cái. Lần này nước mắt của Du Ánh Tuyết chảy ra, là ấm ức, là tức giận, là xấu hổ giận dů.


 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện