Mỗi Ngày Bạn Trai Đều Muốn Chết Cùng Tôi

Anh Ta Cầu Hôn Bạn À?


trước sau

Advertisement
Edit: Rebecca Sugar.

Tự cho bản thân một cái cớ hoàn hảo, tâm trạng Vân Lộ Tinh tốt lên không ít, cô bắt đầu ngồi suy tính chuyện sau tận thế.

Nếu Kỳ Phong Miên không chịu ra chủ ý, Vân Lộ Tinh không thể không tự động não, người thường đối mặt với tận thế tới bất ngờ như thế nào?

Dựa theo cốt truyện phim điện ảnh và tiểu thuyết, chuyện đầu tiên vai chính trọng sinh làm hẳn là bán phòng, bán xe, dự trữ đồ ăn, đồ phòng thân đảm bảo an toàn, lợi hại hơn chút thì luyện Vịnh Xuân Quyền kiện toàn thân thể mười cái.

Nhưng hai việc này không thể áp dụng lên Vân Lộ Tinh.

Vì cô là bệnh nhân tâm thần, không có người giám hộ bảo lãnh cô không thể rời khỏi bệnh viện.

Hơn nữa chủ yếu là cô không có tiền nha.

Vân Lộ Tinh bị đưa vào bệnh viện từ nhỏ, cha mẹ cô chỉ ngẫu nhiên tới thăm vài lần, định kỳ trả phí trị liệu của cô, còn lại một phân một hào cũng không chịu nhả thêm.

Bọn họ nhận định Vân Lộ Tinh là sự sỉ nhục của gia đình, đương nhiên không muốn lãng phí trên người cô thêm một phân tiền. Trong mắt họ, chỉ cần cô ngoan ngoãn ở trong bệnh viện tâm thần là được rồi, cần gì phải đi đâu dùng tiền.

Tận đến khi Vân Lộ Tinh kết hôn với Kỳ Phong Miên, quyền giám hộ cô được trao tay anh, cũng không biết anh dùng thủ đoạn gì khiến cha mẹ Vân gia vì muốn giao du cùng anh mà cho Vân Lộ Tinh một khoản tiền.

Vân Lộ Tinh còn vì vậy vui vẻ vài phút, dù là bệnh nhân tâm thần cũng không ai chê nhiều tiền nha.

Bệnh nhân tâm thần cũng sẽ chơi game, cũng muốn dưỡng da, cũng muốn vàng ròng.

Tiếc là Vân Lộ Tinh vui vẻ không nổi hai ngày, vì cô căn bản không sờ được tiền của mình!!

Kỳ Phong Miên cầm số tiền đó cho cô nhìn thoáng qua, thật sự là chỉ được nhìn thoáng qua!!

Sau đó Kỳ Phong Miên giúp cô quản lí tài sản tài chính, mỗi tháng cố định phát tiền tiêu vặt cho cô.

Vân Lộ Tinh:... Tôi hận.

Vậy nên là dù trên danh nghĩa Vân Lộ Tinh là đại tiểu thư Vân gia nhưng cô còn không bằng người thường, ngay cả tài sản cố định có thể bán đi cô cũng không có, nghèo đến chua xót lòng người.

Thế nên cô mới thử dò hỏi Kỳ Phong Miên, mong anh chép bài hộ cô.

Đáng tiếc bệnh Kỳ Phong Miên có chút nghiêm trọng, không chỉ không chép bài tập thay Vân Lộ Tinh lười biếng mà còn trở tay làm báo cáo đưa cô đi gặp giáo viên.

Thật là một người đàn ông tàn cmn nhẫn.

Không tiền không thể đi, Vân Lộ Tinh suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ nổi cách để mình sống sót trong mạt thế.

Cuối cùng cô quyết định đi ăn cơm.

Dù sao tạm thời cô cũng không nghĩ được gì...

Thời điểm Vân Lộ Tinh tới khu nhà ăn, vài người bạn chung phòng bệnh mà cô quen đều đang chờ ở đó, thấy cô đến liền lao tới.

Vân Lộ Tinh bị mọi người vây quanh, khó hiểu chớp chớp mắt.

Bệnh nhân trong bệnh viện Trung Vân đều là người tài. Tiểu Lưu cách vách là nhân tài trồng nấm 365 ngày, đối diện là Tiểu Tôn suốt ngày đầy đất tiền thối lại, còn có lão Ngô luôn mồm nói mình là Nữ Oa chuyển thế, lừa tiền khắp nơi, bị giáo dục tư tưởng nhiều lần vẫn không biết hối cải.

Tóm lại, cuộc sống ở bệnh viện tâm thần muôn màu muôn vẻ. Nhóm bạn cùng phòng bệnh nói chuyện như diễn kịch, siêu dễ nghe. Vân Lộ Tinh tới đây cảm thấy như về nhà, cô cực thích ở đây.

Vân Lộ Tinh nhìn bạn bè xung quanh, chậm rì rì nói: "Các bạn đang làm gì vậy?"

Người bệnh hai mặt nhìn nhau, một lát sau mới nói: "Tiểu Lộ Châu vừa đi sân thượng à?"

Ở bệnh viện Trung Vân có không ít người bệnh, mọi người bị nhốt tại nơi này, không có gì để giải trí, càng không có **[1], ngay cả chuyện lông gà vỏ tỏi cũng đủ bá chiếm đầu đề bệnh viện.

[1] nguyên văn cv và raw.

Tin tức sáng nay Vân Lộ Tinh một mình đi sân thượng đã bị bạn cùng phòng phát tán cải biên.

Từ sau khi Kỳ Phong Miên dỡ bỏ vòng bảo hộ cao ngất kia, sân thượng bệnh viện Trung Vân như trở thành thánh địa tự sát, chỉ có nhân tài muốn nhảy lầu với đi đến đó.

Sau khi biết tin Vân Lộ Tinh muốn tự sát, có người muốn ngăn cản, cảm thấy chết không được tử tế còn không bằng tồn tại, có người lại cảm thấy mạnh mẽ ngăn người tìm kiếm sự giải thoát chỉ làm họ thêm thống khổ.

Một đám bệnh nhân tâm thần ồn ồn ào ào, nhốn nháo túi bụi. Thật ra thì mỗi khi có người đi sân thượng mọi người đều như vậy, nhưng cơ bản là chưa đợi họ thảo luận xong thì người đã nhảy rồi...

Còn phân nửa người nửa đường trở lại, lý do là sân thượng quá cao, bò được một nửa thì nghĩ thông suốt không muốn chết nữa.

Nhưng lúc này thì khác, chưa đợi bọn họ kịp thảo luận thì Kỳ viện trưởng đã thay tây trang, cầm nhẫn, ôm bó tulip đỏ trong tay chủ động tới sân thượng tìm Vân Lộ Tinh, có lẽ là cầu hôn.

Vấn đề này đông đảo bạn cùng phòng không còn muốn thảo luận cứu hay không cứu người mà hóa thân quần chúng ăn dưa sôi nổi ngồi đợi đương sự Vân Lộ Tinh.

Vân Lộ Tinh vừa đến mọi người không ngồi được nữa, truy hỏi: "Tiểu Lộ Châu, bạn tới sân thượng làm gì thế?"

Vân Lộ Tinh vào nhà ăn: "Tự sát nha."

Cô nói: "Lúc muốn chết thì đi tìm chết, lúc muốn sống thì đi khỏi sân thượng." Giọng cô nhỏ nhẹ, mềm mại, thái độ bằng phẳng.

Có người lại hỏi: "Kỳ viện trưởng đi tìm bạn làm gì? Anh ta cầu hôn bạn à?"

Vân Lộ Tinh nói đồ ăn cho Lưu đầu bếp, nghe vậy thì tự hỏi rồi lắc lắc đầu.

Theo ấn tượng đời trước, vốn dĩ Kỳ Phong Miên sẽ cầu hôn cô nhưng đời này bọn họ một người nghĩ tới mạt thế, một kẻ nghĩ tuẫn
Advertisement
tình, đã sớm quên chuyện này.

Vân Lộ Tinh bỗng nhớ tới bó tulip đỏ kia.

Cô nhớ rõ, có một chiếc nhẫn lấp lánh được giấu giữa bó hoa. Đó là nhẫn cầu hôn của Kỳ Phong Miên, trên đó khắc một ngôi sao và giọt sương.

Kỳ Phong Miên từng nói đó là tên cô: Tiểu Lộ Châu và Tiểu Tinh Tinh. Anh luôn gọi cô như vậy. Thời điểm động tình hoặc hưng phấn anh sẽ dùng giọng nói khàn khàn miêu tả mặt mày cô, gọi "Tiểu Tinh Tinh của anh".

Câu từ đơn giản, hai chữ Hán, nồng đậm dục vọng chiếm hữu mãnh liệt.

Nhưng so với hàm nghĩa cái tên thì Vân Lộ Tinh lại cảm thấy giọt sương kia giống nước mắt hơn.

Trước sau cô vẫn luôn cho ra rằng đó là nước mắt của Tinh Tinh.

Vậy nên cô cực kỳ yêu chiếc nhẫn ấy. Kiếp trước cô đồng ý lời cầu hôn của Kỳ Phong Miên nguyên nhân lớn nhất là vì nhẫn cưới tinh xảo.

Đáng tiếc, đi một vòng lớn trở lại, cô đã đánh mất nó.

Mọi chuyện như một cảnh tượng kì dị trong mơ, tràn lan những hình ảnh rách nát.

Nháy mắt hết thảy biến mất.

Nhưng cô không thể lấy lại đồ vật mình âu yếm.

Vân Lộ Tinh có chút mất mát.

Cô nghĩ đời này có lẽ Kỳ Phong Miên sẽ không cầu hôn cô nữa. Lúc ấy lẽ ra cô nên hỏi Kỳ Phong Miên có thể bán nhẫn cho mình mới đúng.

Tuy là cô không có tiền mua nhưng mà cô không biết xấu hổ nha.

Cô có thể nợ, nợ rồi nợ, dù sao tận thế đến, tiền bạc không còn giá trị nha.

Vân Lộ Tinh phiền muộn thở dài, cảm thấy mình bỏ lỡ một khoản tiền tài lớn.

Tâm tình Vân Lộ Tinh phức tạp vô cùng, vì bản thân quên lừa tiền mà bi thương. Còn đám bạn cùng phòng của cô lại cho rằng cô khổ sở vì Kỳ Phong Miên.

Vì quên lừa tiền Kỳ Phong Miên mà khổ sở = vì Kỳ Phong Miên mà khổ sở??

Hình như cũng không khác lắm?

Mọi người sôi nổi an ủi Vân Lộ Tinh.

Lão Ngô ngồi đối diện cô nói: "Tiểu Lộ Châu không cần gấp, bác sĩ Kỳ chắc chắn sẽ cầu hôn bạn. Hôm nay chúng ta đều thấy nhẫn của anh ta."

Bạn cùng phòng nhiệt tình liếc nhìn nhau, lập tức bạn một lời tôi một tiếng phụ họa.

Vân Lộ Tinh là một tồn tại độc đáo ở bệnh viện tâm thần, các đại gia vừa hâm mộ vừa đồng tình cô.

Nghe nói cô gái nhỏ này trong nhà rất có tiền nhưng cha mẹ đều không thích cô. Từ thuở niên thiếu đã ném cô vào bệnh viện tâm thần, từ trước đến nay chưa từng đến nhìn cô một cái.

Nhưng ở bệnh viện tâm thần, trường hợp như vậy thật sự quá nhiều. Con trai không có tiền đưa cha mẹ vào, vợ ngoại tình bị chồng đưa đến.

Rồi sau đó bất luận họ có tốt lên hay không cũng đều không thể ra ngoài.

Không ai tới đón về, bệnh nhân tâm thần không có cách nào đưa mình rời khỏi nơi này.

Nhưng Vân Lộ Tinh lại may mắn hơn người khác nhiều. Cô có một người bạn trai cực kỳ yêu cô, tên là Kỳ Phong Miên.

Nghe nói họ là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau. Sau khi Vân Lộ Tinh bị cha mẹ cưỡng chế đưa vào bệnh viện, Kỳ Phong Miên học nhảy lớp tham gia thi đại học, trong khi mọi người đều cho rằng anh sẽ ghi danh ngành tài chính vì tương lai kế thừa gia nghiệp mà chuẩn bị thì anh lại cố tình học ngành tâm lý.

Ngắn ngủi mấy năm, anh đạt được học vị tiến sĩ tâm lý học, nổi danh khắp nơi, có mặt trên sách báo, phát biểu vô số luận văn, trở thành vì sao mới trong ngành tâm lý học.

Sau đó trong lúc mọi người cho rằng anh sẽ vào viện Nghiên cứu chuyên tâm học tiếp thì anh lại mua bệnh viện này, trở thành bác sĩ chủ trị của Vân Lộ Tinh.

Cảm tình thời niên thiếu không rời không bỏ cộng thêm thời gian làm bạn chăm sóc, hai người rất nhanh xác định quan hệ cảm tình.

Họ trở thành cặp tình lữ người người ca ngợi ở bệnh viện Trung Vân.

Nữ chính đương sự Vân Lộ Tinh nghe đại gia người một lời ta một tiếng giảng giải "câu chuyện tình yêu cảm động lòng người của cô và Kỳ Phong Miên", biểu tình phức tạp.

Sủi cảo thịt bò chiên trước mặt cô bỗng nhiên không thơm nữa.

Cô no rồi.

Vân Lộ Tinh yên lặng buông đũa, hai mắt vô thần nhìn đèn treo cách đó không xa, nghĩ: Quả nhiên đây là báo ứng được đề cập trong sách vở sao?

Đây là báo hiệu trước khi cô lừa tiền Kỳ Phong Miên ư?

Nhưng mà cô mới nghĩ thôi mà, cô chưa làm!!

Có cần phải như thế không???

Truyện convert hay : Võ Thần Chúa Tể
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện