Mộ Thiếu Độc Sủng Một Mình Tôi

Lý trí nói cho cô biết, không thể đi


trước sau

Advertisement

Lông mày tà khí nhếch lên bắn ra từng tia rét lạnh.

Hàm Hinh chỉ cảm thấy sau lưng toá ra một tầng khí lạnh.

Quanh quẩn bên tai là giọng nói mỉa mai lạnh lùng đả kích cô của anh.

“Anh thật sự không biết?”

“Đừng có vòng vo với tôi.”

Nói xong, người đàn ông giật cà vạt xuống, ‘hừ’ lạnh một tiếng.

Đồ trong tay ném vào thùng rác.

Ánh mắt anh quá mức áp bách khiến tái tim Hàm Hinh lúc này nảy lên loạn xạ.

Được rồi, cô thật sự có chút sợ tên khốn này!

Hít sâu vài hơi, ổn định tâm trạng, hờ hững nói: “Ông nội nói bên anh thiếu người, gọi tôi đến giúp anh.”

“Ồ? Là vậy sao?”

Trong ngữ điệu tràn ngập sự không tin.

Hàm Hinh không biết cãi lại thế nào, càng không tìm ra sơ hở trong lời nói của anh, anh không tin là điều rất bình thường.

Bỗng nhiên, tiếng giày da vang lên, hơi thở nguy hiểm lại gần cô, trong nháy mắt, trái tim thắt chặt, chợt nghe thấy anh ghé vào tai cô nói: “Cô đúng là có bản lĩnh, rốt cuộc đã làm gì mà có được sự tín nhiệm của ông nội với cô hả? Uy hiếp tôi, gả cho tôi, bây giờ còn vào công ty, đúng là ông mắt đã mờ nên mới để cô vào đây.”

Lời nói nhục nhã không chút thương tiếc ném hết lên mặt cô.

Chưa bao giờ có khoảnh khắc, Hàm Hinh cảm thấy muốn quay đầu bỏ đi.

Lý trí nói cho cô biết, không thể đi, cô còn chuyện bắt buộc phải hoàn thành.

Môi đỏ cong lên, khoé môi mỏng lộ ra nụ cười quyến rũ, mềm mại: “Cậu chủ Mộ, đừng giận mà, gả cho anh là mơ ước của tất cả các cô gái ở thành phố H. Anh biết, tôi âm thầm vui vẻ biết bao, anh bảo tôi giữ bí mật, không được để lộ chuyện này ra ngoài. Được, tôi đồng ý, nhưng nếu anh còn bắt nạt vợ anh là tôi thì ngày mai tôi sẽ cho các cô ấy biết, người chồng trong tâm trí đã là hoa có chủ từ lâu.”

“Cô… lại uy hiếp tôi?” Đôi mắt đen như mực của Mộ Dịch Kỳ lập tức trở nên hung ác nham hiểm, nắm chặt nắm đấm.

Người phụ nữ đáng chết

Advertisement
này, bản lĩnh uy hiếp người khác đúng là rất lợi hại!

Từ khi nào anh lại bị cô ăn gắt gao như vậy!

Hàm Hinh cười giễu một tiếng, hai tay khoanh trước ngực: “Không tính là uy hiếp anh, chỉ là tôi không truy cứu chuyện anh hằng đêm không chung giường với tôi đã rất rộng lượng rồi. Cậu chủ Mộ, tính nhẫn nại của vợ anh có hạn, nếu anh còn như vậy thì hàng đêm tôi phòng không gối chiếc, trời lại lạnh rồi, tôi sẽ đau lòng dệt cho anh một chiếc mũ đó.”

Mũ…

Trong mắt người đàn ông gần như sắp phun ra lửa!

Đột nhiên kéo tay cô, túm ngược cánh tay cô, đau đớn khiến Hàm Hinh không hất ra được.

“Muốn đội mũ xanh cho tôi đây sao?”

Miệng người phụ nữ này không chỉ giết người không đền mạng mà lời nói ra càng như dao khắc lên người người ta!

Làm vợ anh, dám đội mũ xanh cho anh, muốn chết phải không?!

Mộ Dịch Kỳ rất tức giận, kéo Hàm Hinh vào thẳng phòng làm việc, khi đóng cửa, tiếng động ấy như mưa gió muốn phá đổ sơn thành.

Từ Du nhìn thấy muốn khuyên vài câu nhưng biết khi Tổng Giám đốc nhà mình khi tức giận sẽ thế nào, chỉ đành âm thầm lau mồ hôi vì Hàm Hinh.

Cô gái bị túm vào nhìn dáng vẻ anh cởi nút áo, không chút hoảng loạn, vừa nãy cô nói những lời kia, mục đích chính là vì điều này.

Cô cố ý chọc giận anh, vì muốn mang thai, cô cũng chỉ còn con đường này để đi mà thôi.

Cô hiểu, hành vi này sẽ khiến anh chán ghét, nhưng trong thoả thuận được ký với ông cụ Mộ chỉ có một điều này, cô không thể không màng đến sự an nguy của ba, tiền phí chữa trị và những tôn nghiêm này, quá hời cho cô rồi.

“Cần tôi cởi không?”

Cô kéo séc áo xuống, lộ ra xương quai xanh trắng tuyết tinh xảo…

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện