Minh Hôn Chính Thú

Há Miệng Mắc Quai


trước sau

Dịch + Edit: MeiiGwatan

Beta: Punnxinhhtraii

Bảo vệ nhìn thấy tôi liền hỏi tôi là ai? Ngày lúc đó Xa Dục liền chạy tới, nhìn người bảo vệ một hồi rồi hỏi: "Vị huynh đài này, có chuyện gì sao?

Cậu bảo vệ nhìn thấy Xa Dục liền cười như quên biết nói: "Là anh à? Lúc nãy tôi nghe thấy bên này có tiếng ai kêu cứu, các anh có làm sao không?"

Tôi thộn ra nhìn Xa Dục, anh ta thế mà còn làm thân được với cả bảo vệ á.

Xa Dục xoa xoa tay ý nói không có chuyện gì cả. Nói vừa nãy là do chúng tôi xem phim, trong phim tình cờ chiếu đến đoạn nhân vật kêu cứu thôi.

Bảo vệ nhìn chúng tôi một hồi, xác nhận chúng tôi không bị sao liền không nói gì nữa, quay người rời đi.

Tôi khó hiểu nhìn Xa Dục, Xa Dục nhìn tôi rồi làm bộ vuốt vuốt tóc mái khoe khoang rồi nói, ban nãy khi anh ta ngồi trên xe của Thi Nhài có vô tình gặp qua cậu bảo vệ đó rồi.

Mấy cậu bảo vệ đó tưởng anh ta là bạn trai của Thi Nhài, cho nên nói một câu liền thôi????

Nói rồi chúng tôi quay lại vào bên trong. Dì Trương đã bị Xa Dục lôi đi quẳng lên trên ghế sô pha rồi. Lúc nãy có lẽ tôi ra tay hơi mạnh nhỉ, nhìn bộ dạng này thì tôi cá nửa ngày nữa dì Trương cũng chẳng tỉnh lại nổi đâu.

Xa Dục tay cầm la bàn vừa mò mẫm đi trên trên tầng. Lúc này trời đã là xế chiều, bên ngoài cũng dần dần tối đi, ánh mặt trời lặn mơ hồ hắt qua cửa sổ in bóng lên sàn nhà.

Bởi vì ngọc bội không có bất kỳ điều gì bất thường, nên tôi chắc chắn là lầu hai không có vấn đề gì hết. Xa Dục cầm la bàn đi qua đi lại cũng không dò ra được điều gì cả.

Tôi có chút sốt ruột giục Xa Dục, bởi vì Thi Nhài sắp quay về nhà rồi, đến lúc đó biết phải ăn nói thế nào với người ta đây.

Xa Dục cũng bối rối nhìn tôi, sau đó liền cất cái la bàn kia đi, trực tiếp vuốt phần tóc mái lên để lộ ra con mắt xám của anh ấy.

"Dùng mắt nhìn vẫn tiện hơn nhiều nhỉ" Xa Dục cười cười nói với tôi.

Nghe Xa Dục nói xong tôi suýt nữa thì tức hộc máu. Hoá ra vừa nãy anh ta cầm cái la bàn là làm bộ à. Xa Dục vừa nói xong liền quay người đi luôn vào phòng ngủ của Thi Nhài.

Vừa mở cửa phòng ngủ ra, một mùi hương nhàn nhạt liền bay tới. Cả căn phòng bày trí rất gọn gàng, đồ dùng trong phòng cũng không nhiều. Hai thằng soi mói một hồi cũng không phát hiện ra được điều gì kỳ lạ cả. Tìm thêm mấy căn phòng khác cũng không có gì quái dị hết.

Lúc này bầu trời đã hoàn toàn tối đen, sau khi kiểm tra nó trong căn phòng cuối cùng. Xa Dục lúng túng liếc nhìn tôi và nói: "Hình như thật sự không tìm thấy gì cả rồi."

Lúc này, đột nhiên có tiếng bước chân ở bên trên, trời tối rất yên tĩnh nên âm thanh này vang lên rõ vô cùng.

Tôi với Xa Dục vô thức nhìn lên trần, rồi lại liếc nhìn nhau. "Không phải chỉ có hai tầng thôi sao?"

"Hình như vẫn còn một căn gác" Xa Dục liếc xung quang, rồi nhìn lên trần, sau đó anh ấy thực sự đã tìm ra chỗ để lên gác mái.

Có một lỗ hổng dài khoảng 80cm ở bên trên, một cái thang xếp ở bên cạnh. Ngay khi chúng tôi xếp cái thang ra chuẩn bị đi lên thì tầng dưới có tiếng mở cửa. Không nhẽ Thi Nhài quay về rồi?

Xa Dục nói với tôi rằng chúng tôi cứ trèo lên trước đã, lúc tìm thấy bằng chứng rồi chẳng nhẽ không giải thích được chuyện của dì Trương sao. Nói rồi liền leo thẳng lên trên.

Khi leo lên gác mái, tôi liền cảm thấy có gì đó không ổn. Mặc dù miếng ngọc xuất hiện bất kỳ phản ứng nào nào, nhưng tôi rõ ràng có thể cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo vô cùng.

Không sạch sẽ như ở tầng dưới, trong gác xép đầy bụi bặm với mùi ẩm mốc. Gác xép không cao, chỉ cao khoảng một mét, nên tôi không thể đứng thẳng lên được.

Bên trong rất tối, Xa Dục phải rút điện thoại ra và bật đèn pin. Vừa dò dẫm vừa xem xét. Toàn là một số đồ linh tinh, không có gì đặc biệt cả. Có thể là do không khí cũng rất bức bối nên giờ tôi chỉ còn cảm giác chán nản khó chịu.

Tôi thì thầm với Xa Dục hỏi anh ấy có phát hiện ra gì không. Xa Dục cũng lắc đầu nói không tìm thấy.

Ngay lúc đó, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng cười khúc khích của trẻ con. Tiếng cười này vang lên làm tôi sợ hãi, người tôi cứng đơ, sợ đến nổi hết cả da gà.

Xa Dục quay ngoắt lại. Soi đèn pin tôi thấy có một đứa trẻ đang ngồi trong góc, nhìn chằm chằm vào chúng tôi với đôi mắt mở to.

Đầu tôi ù đi, da đầu như bong ra từng mảng. Tôi lập tức lùi lại vài bước rồi ngã bịch xuống hét toáng lên: "Con mẹ nhà nó !!!!!!!!!!!!!"

Xa Dục rõ ràng là bị tiếng thét của tôi doạ chết khiếp. Anh ấy đập vào đầu tôi một cái bốp và nói: "Anh bị quái gì thế, sợ chết tôi rồi."

"Anh ?? Anh không thấy nó à?" Tôi run rẩy hỏi lại.

Xa Dục lại chiếu đèn pin tới góc tường. Anh ta nói với tôi: "Có mỗi còn búp bê này thôi mà ông sợ cái đéo gì??" Rồi anh ta đi tới lấy 'đứa bé' quay lại chỗ tôi.

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi phát hiện ra nó chỉ là một con búp bê, nhưng rồi lại thảng thốt nói: "Nhưng mà... Nếu đây chỉ là một con búp bê, vậy.... Tiếng cười....Tiếng cười đó đến từ đâu ?? "

Xa Dục sau đó không phản ứng gì, chỉ nói bọn tôi tốt nhất đừng có lãng phí thời gian lằng nhằng nữa. Chia nhau ra tìm đi.

Tôi gật gật đầu, nhưng chẳng nhẽ cứ phải mò mẫm tìm trong vô định thế này à. Được một lúc, tôi liền cảm thấy có người đang kéo kéo tôi.

"Sao anh kéo tôi?" Tôi buột miệng.

"Anh nói gì cơ?". Xa Dục hỏi lại tôi, giọng nói của Xa Dục phát ra từ chỗ cách tôi hẳn một khoảng.

Từ phía sau lưng, tôi cảm nhận được một luồng không khí lạnh đang tỏa ra. Xa Dục không ở đằng sau tôi. Vậy thì người đang kéo quần tôi là ai???

Tôi rón rén di chuyển, tay cầm đèn pin chiếu ra phía sau, từ từ quay đầu lại nhìn.

Tôi thấy một đứa nhỏ trần truồng. Đôi mắt của nó rất to, nhưng bên trong hốc mắt lại tối thui, nó... nó đang mỉm cười toe toét với tôi.

Da của đứa trẻ có màu đen tím, trên da còn có một vài đốm nhỏ, giống mấy cái đốm của xác chết trong phim truyền hình. Bàn tay nhỏ bé của nó lúc này đang lắc lắc ống quần tôi????

Tôi chết não ngay tại chỗ. Ba giây sau tôi mới có thể phản ứng lại và hét lên "Đụyt!!!!!!!!!!!!!!!!!!!" rồi tìm cách bỏ chạy. Tôi khóc đến muốn rơi mẹ nó mắt ra luôn rồi.

Hành động của tôi dường như khiến đứa trẻ nhỏ này rất bất mãn. Khuôn mặt đang cười toe toét của nó lập tức trở nên u ám. Trong nháy mắt, nó liền lấy tay chộp lấy chân tôi giữ tôi lại.

Nó giữ chặt đến mức chân tôi không thể rút ra được. Nghe tôi hét lên. Xa Dục liền gọi to và hỏi tôi chuyện gì đã xảy ra?

Lúc này, đầu tôi hoàn toàn trống rỗng, chỉ biết kêu cứu, tuyệt vọng dùng chân đá con ma đó ra.

Lúc này, con ma nhỏ đó trèo thẳng lên chân tôi, nó đột nhiên trở nên rất ngoan ngoãn, lại còn nhe răng cười rồi bò về phía tôi. Từ từ đã, nó rõ ràng là một đứa bé sơ sinh, thế quái nào lại có răng rồi?

Cơ thể tôi cứ như bị co giật, tôi chỉ muốn đuổi đứa bé này ra. Nhưng nó cứ bò thẳng về phía tôi, khuôn mặt màu tím đen liên tục kích thích thần kinh của tôi.

Khi nó sắp trèo lên tới mặt, Xa Dục đã kịp xuất hiện bên cạnh tôi. Anh ấy lập tức lấy ra một tờ bùa và dán nó lên lưng con ma nhỏ. Con ma nhỏ rên lên một tiếng đau đớn. Nhờ một chút ánh sáng mờ của đèn pin, tôi nhìn thấy đằng sau con ma vẫn còn một cái bóng đen.

Con ma nhỏ lại rú lên một tiếng rồi lao thẳng vào mặt Xa Dục.

Mặc dù con ma này còn nhỏ, nhưng nó vừa lao tới đã bổ luôn vào người của Xa Dục.

"Máu của anh... Mau dùng máu của anh!"

Lúc này, tôi cũng không biết đau là gì nữa. Trực tiếp cho ngón tay vào miệng cắn, một mùi máu chảy ra, không dám trì hoãn mà lao tới dí thẳng vào lưng con ma.

Đột nhiên, con ma nhỏ hét lên đau đớn. Xa Dục nhân lúc đó tặng cho con ma một cú đấm sau đó trực tiếp dùng chân sút một phát làm nó văng ra xa.

Tôi nhanh chóng lách qua chỗ Xa Dục và hỏi anh ấy có ổn không. Xa Dục gật đầu với tôi và nói rằng không sao. Dứt lời, anh ấy lấy ra một vài tờ bùa trống, nói rằng giờ không đủ thời gian vẽ bùa nữa rồi. Xa Dục bảo tôi trực tiếp nhỏ máu lên xấp giấy đó đi.

Sau khi con ma nhỏ trốn mất, thỉnh thoảng lại có tiếng la hét ầm ĩ cùng tiếng khóc của trẻ con vang lên, nó khiến tôi nổi hết cả da gà.

Tôi cúi đầu cẩn quan sát xung quanh, cảm thấy trái tim mình sắp trồi lên họng luôn rồi. Tôi lập tức ép cho máu rỉ ra thêm và bôi nó lên mấy tờ giấy màu vàng.

Sau đó Xa Dục cầm mấy tờ giấy bò về phía nơi phát ra âm thanh, đột nhiên ở lối lên của căn gác loé lên ánh sáng.

Tiếp theo là một loạt tiếng gầm gừ của một người đàn ông: "Giơ tay lên! Cấm nhúc nhích! Giơ tay lên!!."

Tôi vô thức giơ tay lên, rồi nhìn vào ra hướng lối lên gác xép, hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra?

Lúc này, lối vào xuất hiện thêm vài người. Bọn họ cúi xuống, cầm súng trên tay. "Chuyện gì vậy??? Vị đại ca này? Các anh đang làm gì vậy??"

"Bớt phí lời đi!" Một cảnh sát lao về phía tôi và trực tiếp ép tôi trực tiếp xuống đất. Xa Dục cũng rơi vào tình huống tương tự.

"Này, anh trai cảnh sát ơi. Anh làm thế này là có ý gì? Chúng tôi đâu có vi phạm pháp luật?" Xa Dục đau đớn rên lên.

Người cảnh sát khịt mũi và nói với chúng tôi, "Nếu anh không vi phạm luật thì bọn tôi cần phải làm như thế này sao?"

Mặt tôi thộn ra, đầu tiên là bị một con quỷ nhỏ doạ cho sợ vãi tè, sau đó lại bị một nhóm cảnh sát cầm súng chĩa vào đe doạ? Chúng tôi cũng là được người ta nhờ vả đến để kiểm tra dị thường mà!!!

Sau khi mấy người cảnh sát tra kia còng tay chúng tôi lại, thì bọn tôi liền bị áp giải đi xuống dưới. Ngày khi vừa xuống cầu thang, tôi liền thấy một người nằm trên mặt đất, bên trên người này còn bị che bằng một tấm vải trắng.

Phản ứng đầu tiên của tôi là: "Xong rồi, chết người rồi!!!"

__________________________________________

Các bạn đọc truyện hãy ấn cho mình 1 sao để ủng hộ công sức dịch truyện cho mình nha ❤❤❤

Nếu các bạn thấy bản dịch của chúng mình hay thì hãy giúp chúng mình giới thiệu cho các bạn cũng đang hóng series này nhaa ❤❤❤

Mình sẽ cố gắng mỗi ngày một chap cho mọi người trong kì nghỉ này nha, sau khi đi học sẽ cố dịch 1 tuần khoảng 3 4 chap cho mọi người. Mong các bạn ủng hộ ạ.

Truyện convert hay : Nông Môn Trưởng Tỷ Có Không Gian

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện