Minh Hôn Chính Thú

Người Nuôi Quỷ


trước sau

Advertisement
Dịch + Edit: Punnxinhhtraii

Beta: MeiiGwatan

Tại sao trước đây tôi không biết rằng tên tiểu tử Xa Dục này lại có thể trở nên lố bịch như vậy nhỉ? Người phụ nữ kia có vẻ là người có học thức, cô ấy nói với một nụ cười rằng thực sự không cần thiết đâu. Có vẻ như thế giới này thực sự đã bị đảo lộn rồi. Thành thật thì bị coi là giả dối. Mà những người giả dối lại thường được coi trọng.

Xa Dục vẫn kiên trì và nói với phụ nữ kia "Người đẹp này, tôi thấy ấn đường của cô chuyển màu đen, đôi mắt vằn lên tia máu, điều này rõ ràng cho thấy cô đã bị tà khí quái ác quấy rầy. Nếu tôi đoán đúng, người đẹp có phải luôn cảm thấy có điều gì đó kỳ quái gần đây phải không?"

Cô gái đó ban đầu nói muốn ra ngoài. Nhưng sau khi nghe những lời của Xa Dục, thì cô ấy dừng lại, nhìn bộ dạng đó thì có vẻ như Xa Dục đã thực sự nói trúng rồi.

Xa Dục vẫn tiếp tục nói với cô ấy "Người đẹp, nếu cô không tin chúng tôi, cô có thể gọi điện thoại cho thầy. Chúng tôi có thể hoàn toàn giúp cô."

Người đẹp lịch sự gật đầu với chúng tôi sau khi nghe những lời nói của Xa Dục. Nhưng cô ấy vẫn đi ra ngoài và gọi điện thoại cho chú Cung. Có vẻ như cô ấy vẫn không tin chúng tôi cho lắm. Nhìn vào một màn này của người phụ nữ kia, chúng tôi càng chắc chắn hơn rằng bọn tôi không thể rời khỏi chú Cung được.

Mặc dù chú Cung là tên lừa đảo, nhưng những người khác lại sẵn sàng tin ông ta. Xa Dục có tài năng thực sự đáng để tin tưởng. Nhưng những người khác thì không tin anh ấy.

Sau khi cô ấy đi ra, tôi hỏi Xa Dục, anh ta thế quái nào lại nhìn trúng cô ấy thế.

Xa Dục liếc nhìn tôi và nói: "Cậu nghĩ tôi là một người nông cạn như vậy à? Tôi làm tất cả vì cậu đấy."

Tôi hơi khinh bỉ nhìn Xa Dục. Anh ta nói với tôi rằng chắc hẳn sau một đêm ở căn phòng kia, Tề Linh đã hấp thụ được một ít tà khí trong linh đường đó.

Anh ta nhìn thấy cơ thể người phụ nữ kia cũng có không ít tà khí, có thể nó cũng có thể giúp ích cho miếng ngọc không ít.

Mặc cho ánh mắt chân thành của Xa Dục, tôi vẫn nghĩ rằng anh ta đã thích mê người phụ nữ xinh đẹp kia rồi. Một lúc sau, người đẹp bước vào cùng với chiếc điện thoại di động.

"Hai tiểu sư phụ, làm phiền các cậu vui lòng đi theo tôi vậy." Người đẹp đi đến chỗ chúng tôi rồi nói nói với chúng tôi bằng một chất giọng rất nhẹ nhàng

Đi một chuyến? Đi đâu? Tôi lơ đãng hỏi lại.

Nhưng người đẹp chỉ liếc nhìn tôi rồi tiếp tục nói. Cô ấy tên là Thi Nhài*. Gần đây, cô ấy luôn gặp ác mộng và luôn mơ cùng một giấc mơ. Hôm qua sau khi uống như chú Cung đã dặn dò, cô ấy đã không mơ thấy giấc mơ đó nữa. Tuy nhiên, cô lại bị đánh thức bởi những tiếng kêu từ bên ngoài cửa vào tối qua, sau đó cô đã mạo hiểm ra ngoài để kiểm tra nó, nhưng giọng nói kia lại phát ra từ phía căn phòng của cô.

____________________________________

*Thi Nhài: gốc là 施莉.

+莉: hán việt là Lê, Lị. Có nghĩa là hoa nhài.

Vì Thi Lị, Thi Lê nghe nó hơi dị, mà chị này xinh vãi loằn nên mình để tên là Thi Nhài cho hay và hợp với người nha. ❤❤❤❤

____________________________________

Sau khi vào phòng, tiếng khóc lại phát ra từ phòng khách, như thể đang chơi trốn tìm cùng cô vậy.

Cô ấy cảm thấy sợ hãi. Khi cô ấy chạy ra khỏi phòng, tiếng khóc dường như lại đang chạy theo cô ấy. Cho đến khi trời sáng, tiếng khóc mới biến mất dần. Sau đó thì cô ấy đã trực tiếp đến đây.

Sau khi nghe cô ấy nói xong, tôi biết cô ấy đã là gặp phải vấn đề lớn rồi. Thi Nhài vừa nãy gọi cho chú Cung, chú Cung nói rằng chúng tôi nên đến chỗ của cô ấy để xem xét, nên giờ chúng tôi phải phụ trách vấn đề này.

Chú Cung, thằng cha này lúc trước thì bắt chúng tôi về trông cửa hàng, giờ thì ném cục khoai nóng này cho chúng tôi rồi mặc kệ, thật là một người đàn ông 'tốt'. Xa Dục nghe Thi Nhài nói xong liền đứng dậy phủi quần áo đi chuẩn bị.

Xa Dục bảo Thi Nhài đợi một lúc, anh ta phải chuẩn bị cái gì đó, sau đó anh ta đi thẳng lên lầu để tìm một vài cây nến hay đại loại vậy. Sau khi Xa Dục quay lại, chúng tôi khoá cửa lại và xuất phát.

Tôi ngồi lên chiếc xe cũ kỹ của chú Cung, còn Xa Dục thì viện cớ muốn biết tình hình cụ thể của Thi Nhài, nên anh ta đã lao thẳng lên chiếc Porsche.

Thằng cha này chắc chắn là một thằng thấy sắc khinh bạn. Tôi đi theo đằng sau xe của Thi Nhài, trực tiếp lái đến khu nội thành của thành phố Tần An. Sau khi đến trước cửa căn biệt thự của mình thì cô ấy đã dừng lại.

Thi Nhài đưa chúng tôi vào bên trong. Căn biệt thự này được trang trí rất sang trọng, nhưng sự sang trọng này khác với cái cách trang trí theo kiểu diêm dúa của Vương Phú Hữu.

Ngôi nhà này trông rất bắt mắt, càng đi vào thì càng lộ ra là nó không chỉ quý phái, mà nó cũng mang vẻ thanh lịch nữa.

Tuy nhiên, mặc dù là vậy, khi bước vào căn phòng, tôi lại có cảm giác rất áp lực. Nhưng tôi lại không rõ cảm giác này đến từ đâu. Ngay khi bước vào phòng, tôi phát hiện ra có một người phụ nữ hơi béo nói với Thi Nhài "Tiểu thư, cô về rồi đấy à" Nói xong, nhìn thấy chúng tôi thì cô ấy lại gật đầu với chúng tôi.

Thi Nhài giới thiệu chúng tôi với người phụ nữ mũm mĩm đó, sau đó thì giới thiệu dì đó với chúng tôi. Nói rằng đó là dì Trương, dì là bảo mẫu của cô ấy.

Sau khi nghe thấy chúng tôi là Âm Dương sư, dì Trương mỉm cười và ngượng ngùng nhìn chúng tôi. Dì ấy kéo Thi Nhài sang một bên và dường như đang nói gì đó.

Không cần phải đoán cũng biết dì ấy nói với Thi Nhài rằng chúng tôi là kẻ lừa đảo. Tuy nhiên, Thi Nhài cũng giải thích một vài lời với dì Trương, và dì ấy đã gật đầu.

Sau đó, cô ấy nói với chúng tôi, cứ tùy ý xem xét đi. Cô ấy có vài việc phải ra ngoài một lúc. Nếu có gì, có thể nói trực tiếp với dì Trương.

Sau khi Thi Nhài đi ra ngoài, Xa Dục hỏi dì Trương. Đêm qua dì ấy có nghe thấy tiếng trẻ con khóc không. Dì Trương liếc nhìn chúng tôi và nói: "Đừng giả vờ nữa, tôi đã thấy nhiều người khác dạng như các cậu rồi. Tôi cũng nói cho các cậu biết, chỗ nào ở đây có quỷ vậy. Thi Nhài chỉ là tâm lý bị ảnh hưởng, tự dọa chính mình sợ hãi thôi. Tôi sống ở đây mỗi ngày nhưng tôi không nghe thấy bất kỳ tiếng trẻ con khóc nào cả. Nhưng không cách nào nói với tiểu thư, cô ấy không tin điều đó."

"Tâm
Advertisement
lý bị ảnh hưởng?" Xa Dục phớt lờ hàm ý châm biếm của dì Trương đối với chúng tôi mà hỏi lại.

"Tiểu thư không lâu trước đây từng mất một đứa con cho nên cô ấy rất buồn, vì vậy cô ấy luôn cảm thấy có tiếng trẻ con khóc. Tất cả điều này là ảnh hưởng tâm lý của cô ấy mà thôi."

"Tôi biết các quy tắc trong ngành của hai cậu. Đợi tôi lấy cho hai người các cậu chén trà. Giả vờ làm rồi tìm một cái cớ nào đó xong biến đi nhanh lên. Đến lúc đó tiểu thư nói hai cậu mau xua đuổi hết tà khí rồi cầm tiền và biến nhanh đi. Nhưng nếu hai tên cẩu tử các cậu vẫn muốn to mồm đòi hơn thì đừng trách tôi không lịch sự với hai cậu." Dì Trương nhìn chúng tôi một cách khinh thường và tự mình đi làm việc của bản thân.

Mặc dù dì Trương không lịch sự với chúng tôi, nhưng trong mắt tôi, dì Trương này thực sự rất tốt, một người bảo mẫu có năng lực như thế thì chủ nhà cũng không phải loại dễ dàng gì.

Xa Dục không hề đồng ý với những lời của dì Trương, bởi vì cơ thể của Thi Nhài thực sự đã dính tà khí. Anh ta lấy ra một chiếc la bàn từ cái túi vải mà anh ta mang theo và bắt đầu nhìn vào nó. Sau khi nhìn vào chiếc la bàn một lúc, anh ta nói rằng tầng một bình thường và không có gì cả. Anh ấy nói anh ấy sẽ lên tầng hai, nhưng khi thấy chúng tôi chuẩn bị đi lên lầu, dì Trương dừng lại ở cầu thang và nói rẳng chúng tôi không thể đi lên đó.

Điều này làm cho chúng tôi bối rối. Dì Trương nói rằng tầng hai là không gian cá nhân của tiểu thư. Trong trường hợp hai chúng tôi đi lên lầu, nếu trên đó thiếu đi mất cái gì. Đến lúc đó, sẽ không xong với bà đâu."

Tôi nói với bà ấy rằng hãy là bà ấy lên lầu với chúng tôi, lên để mà nhìn chúng tôi.

Nhưng dì Trương liếc nhìn hai thằng chúng tôi khinh bỉ. Thì ra cô ấy không chỉ coi hai thằng chúng tôi là lừa đảo mà còn cả ăn trộm nữa. Quá bất lực, chúng tôi chỉ có thể đợi Thi Nhài quay lại thì mới có thể lên lầu xem xét.

Vì vậy, chúng tôi phải chờ đợi cả một buổi chiều, dì Trương này luôn muốn đuổi quách chúng tôi đi. Lúc đầu, tôi không cảm thấy gì, nhưng nhiều lần như vậy liền khiến tôi nghi ngờ cô dì Trương này.

Xa Dục cũng giống tôi. Lúc đầu tôi vẫn tin rằng dì Trương này là đang nghi ngờ chúng tôi. Nhưng khi chúng tôi tích cực đi đi lại lại kiểm tra, dì ta dường như sợ chúng tôi tìm thấy cái gì đấy.

Vì vậy, Xa Dục đã nói với tôi "Này, Chung Xuyên, làm thế nào cậu lại có thể làm tôi ngất xỉu vào lúc trước? Cậu cũng làm bà dì Trương kia ngất xỉu như thế đi."

Tôi nghe những lời của Xa Dục xong, tôi nói không ổn đâu. Vào lúc này, chỉ cần chờ rồi tìm ra cái kia là được. Nếu không tìm được một cái gì cả. Làm như vậy nó không trở thành cố ý làm hại người ta sao?

Xa Dục vỗ ngực và hạ giọng nói với tôi, "Chung Xuyên, cậu yên tâm đi. Tôi chắc chắn 100% là phải có một cái gì đó trên lầu. Nếu không có gì trên đó, khi xảy ra vấn đề gì xảy ra tôi gánh cho. Nếu cảnh sát đến bắt, chính là chỉ bắt tôi thôi. Nếu dì Trương kia thực sự có vấn đề, bà ấy cứ thần thần bí bí giấu diếm như vậy, chúng ta sẽ không thể tìm được thứ gì cả."

"Thật sao? Anh có chắc không?" Tôi hỏi lại Xa Dục

"Chắc cú luôn, bà dì Trương này đã khiến cho chúng ta cảm thấy rất đáng nghi kể từ khi chúng ta bước vào rồi. Tôi chắc rằng bà ấy có vấn đề. Chỉ cần làm bà ta ngất thôi." Xa Dục thì thầm với tôi.

Tôi nghe Xa Dục nói cộng thêm tôi cũng thực sự cảm thấy rằng bà dì Trương này có vấn đề thật. Tôi gật đầu đồng ý, Xa Dục chỉ đơn giản giải thích kế hoạch. Sau đó, anh ấy giả vờ nói với dì Trương "Dì Trương, nếu đã như vậy, thì cứ làm như dì đã nói đi. Tuy nhiên, dì phải đảm bảo là sẽ nói với cô Thi Nhài rằng chúng tôi đã làm xong và nó diễn ra rất suôn sẻ."

Sau khi nghe chúng tôi nói, khuôn mặt đen kịt như cứt trâu của dì Trương ngay lập tức giãn ra rất nhiều "Yên tâm đi, các cậu đi đến đây cũng không dễ dàng gì, hay các cậu ở lại ăn tối rồi hãng đi chứ?"

Nói xong, tôi giả vờ lơ đễnh tiến lại gần dì Trương. Xa Dục đang thu hút sự chú ý của dì Trương. Tôi vòng ra sau lưng, giơ phần chuôi con dao của tôi lên và phang nó vào cổ của bà ấy.

Nhưng thật xấu hổ là tôi không tính đến phần thịt mỡ trên cổ của dì Trương quá dày, cho nên với cái lực này của tôi lại chỉ có thể làm dì ấy chóng mặt.

Bị bất ngờ, bà ấy nhanh chóng hét toáng lên, "Cứu với! Giết người!" Sau khi nghe thấy tiếng hét của dì ấy, chúng tôi bị dọa không nhẹ. Xa Dục phản xạ nhanh chóng lao tới ôm giữ dì Trương, rồi gọi tôi lại đó, lúc này tôi cũng hoảng sợ vãi loằn rồi, trực tiếp phang một nhát nữa vào gáy của bà ấy.

Bây giờ thì lại vì sử dụng hơi nhiều lực, đôi mắt của dì Trương trợn tròn trắng dã.

Bà ấy chỉ ngất đi thôi. Tôi nói với Xa Dục với sắc mặt khá tệ. "Nếu anh không thể tìm thấy bất cứ điều gì trên lầu, thì hai chúng ta sẽ gặp xui xẻo đó."

Lúc này, có tiếng chuông vang lên ngoài cửa. Sau khi nghe tiếng chuông cửa, tôi vội vã chạy ra. Nhìn từ mắt mèo ở trên cánh cửa, bên ngoài có hai nhân viên bảo vệ đang đứng. Có lẽ là tiếng hét của dì Trương đã thu hút họ.

Tôi đã sớm biết ý tưởng Xa Dục đã nghĩ ra này là một ý tồi mà. Chúng tôi thật quá xui xẻo rồi.

__________________________________________

Các bạn đọc truyện hãy ấn cho mình 1 sao để ủng hộ công sức dịch truyện cho mình nha ❤❤❤

Nếu các bạn thấy bản dịch của chúng mình hay thì hãy giúp chúng mình giới thiệu cho các bạn cũng đang hóng series này nhaa ❤❤❤

Mình sẽ cố gắng mỗi ngày một chap cho mọi người trong kì nghỉ này nha, sau khi đi học sẽ cố dịch 1 tuần khoảng 3 4 chap cho mọi người. Lịch đăng chap sẽ là từ thứ 2 đến thứ 7 nha. Mong các bạn ủng hộ ạ.

Truyện convert hay : Thần Võ Tiên Tung
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện