Mệnh Danh Thuật Của Đêm

Hãn Tốt Qua Sông


trước sau

Advertisement
Trước khi nam nhân trung niên ngẩng đầu, Khánh Trần từng cho rằng đối phương bị điếc, cho nên động tĩnh bên cạnh lớn như thế nhưng một chút cũng không ảnh hưởng đến hắn.

Nhưng mà sau khi nam nhân trung niên ngẩng đầu, Khánh Trần cơ hồ cho rằng chính mình bị điếc rồi. Bởi vì quảng trường vốn dĩ ồn ào trong nháy mắt bỗng dưng an tĩnh lạ thường, một chút âm nhỏ dư thừa đều không có.

Đám người xung quanh trong mắt thần sắc kinh ngạc, còn có một ít người cảm xúc khó hiểu, giống như cảm xúc hiện tại của hai người trợ lí của người đàn ông trung niên.

Bởi vì từ trước đến nay, người đàn ông trung niên này chưa từng quan tâm đến những người đến xin giúp đỡ.

Đột nhiên Khánh Trần nhẹ nhàng thở ra, bởi vì hết thảy đều chứng minh, hắn đánh cuộc chính xác.

Người đàn ông trung niên cũng không nói gì với hắn, mà là bình tĩnh đẩy tốt đỏ trên bàn cờ, tiến một.

Mà người đàn ông trung niên chính mình đang cầm quân bên đen, nhanh chóng lựa chọn tượng năm lui bảy, giết chết quân tốt vừa mới hung hãn kia.

Khánh Trần từ xa lẳng lặng nhìn bàn cờ. Đây là tàn cục Tứ Khấu Cầm Vương, cũng là một tàn cục tương đối nổi danh trên Địa Cầu, có hai loại hình thức bố cục. Trước mặt hắn, là một ván còn hung hiểm hơn ván còn lại.

Cái gọi là tàn cục, có nghĩa là chỉ bên đen tất thắng, bên đỏ muốn cờ hòa là điều không thể. Nhưng Chỉ cần là cờ hòa, có nghĩa là đã giải được tàn cục này.

Nhưng có lẽ, Khánh Trần cũng không thỏa mãn với thế cờ hòa.

Tàn cục Tứ Khấu Cầm Vương này có chút kỳ lạ. Bên đỏ bốn hãn tốt đã đi qua sông rồi đi vào chỗ cuối cùng, hơn nữa song xe đều có mặt.

Thế cục thoạt nhìn hình như là thế lực ngang nhau, nhưng trên thực tế tàn cục này từng bước sát khí, nơi nơi bẫy rập. Cờ đen chỉ cần một bước thì có thể thắng ván cờ. Bên đỏ lại chỉ có thể mệt mỏi chạy trốn, vừa lơ đãng nghĩ mình nắm chắc thắng lợi, kết quả bị phản sát.

Đây là gọi là nhìn thì như tràn ngập hy vọng, lại có thể từng chút lâm vào tử cục tuyệt vọng.

"Tiếp tục," người đàn ông trung niên bình đạm nói.

Khánh Trần nói: "Binh hai bình ba."

Người đàn ông trung niên ánh mắt sáng lên. Lúc này hắn tựa hồ thật sự rất hứng thú, nhưng lại lười cầm cờ đánh, nên trực tiếp nhắm mắt lại cùng Khánh Trần muốn đánh cờ miệng: "Tướng sáu tiến một."

Khánh Trần cũng nhắm hai mắt lại: "Hậu xe tiến bốn."

"Tượng bảy lui chín."

Khi đến bước thứ sáu, Khánh Trần đột nhiên nói: "Xe tiến bảy!"

Người đàn ông trung niên đang nhắm hai mắt lại đột nhiên một lần nữa mở mắt, hắn kinh ngạc nhìn Khánh Trần: "Tượng năm lui bảy."

Năm bước trước, hai bên đều tới tới lui lui bình đạm không có gì lạ. Nhưng khi đến bước thứ 6, hai bên thế nhưng bắt đầu từng bước chém giết!

Ngươi giết ta! Ta giết ngươi! Máu chảy thành sông, ai binh khắp nơi!

Hai bên ở trên bàn cờ đều quả cảm cùng quyết đoán, đều cực lực chém giết cực kỳ tàn khốc.

Hai người tựa như hai tướng lãnh tỉnh táo nhất trên chiến trường, vì thắng lợi cuối cùng không tiếc hy sinh hết thảy.

Tàn cụcTứ Khấu Cầm Vương, thế nhưng lại cường ngạnh sống sót còn khiến cho hai người giết ra một cổ võ dũng chi khí, nhưng mà sau lưng võ dũng này, là hai bên đều thâm trầm tính kế.

Khi Khai cục, Bên đỏ của Khánh Trần rõ ràng là có bốn tốt qua sông thoạt nhìn càng thêm hung hãn. Nhưng hắn lại đem bốn tốt nhất nhất vứt bỏ để đổi lấy một âm mưu khác, chỉ còn lại một con cuối cùng!

Xe một bình bốn.

Tướng bốn bình năm.

Pháo bốn bình năm.

Xe tam bình năm.

Bước Thứ 15, Khánh Trần cho đến lúc này rốt cuộc mới thở dài một hơi thật dài: "Binh năm tiến một!"

Kết cục phơi bày.

Chiếu tướng!

Cũng cho đến giờ khắc này, giải thế cờ tàn cục Tứ Khấu Cầm Vương mới rốt cuộc phát ra mị lực khó mà diễn tả. Trên biên giới con sông trên bàn cờ, hai bên chém giết lẫn nhau tương giải thế cục, nhưng làm người đàn ông trung niên cảm giác như là thật sự cùng mưu sĩ đối chọi trên chiến trường.

Bàn cờ này, mỗi một bước đều hung hiểm tới cực điểm rồi.

Điều làm cho người đàn ông trung niên ngạc nhiên chính là, thiếu niên trước mắt tuổi tác cũng không lớn, nhưng thời điểm đổi cục thí cờ trên bàn cờ lại không có chút nào do dự.

Không vứt bỏ không buông tay đương nhiên là rất quan trọng. Nhưng chiến tranh chính là chiến tranh, chiến tranh sao có thể không có hy sinh?

Hắn lẳng lặng nhìn thiếu niên trước mặt này. Đối phương cũng đang nhìn lại hắn, sắc mặt ngưng trọng mà lại quật cường.

Giống như trong cảnh tuyệt vọng, toàn sức chém giết mở đường máu, như thế mới có thể mở ra một cuộc sống mới.

Hắn rốt cuộc cũng minh bạch. Đối với mình là chỉ là chơi cờ, còn đối với đối phương là trong hoàn cảnh xung quanh toàn dã thú sắt thép mà tìm đường sống, cho nên thái độ bản thân không giống nhau.

Không ai chú ý tới, chính thời khắc này, trong pháo đài ngục giam này, 210 đài camera theo dõi, trong đó có 81 cái đều trực tiếp chuyển hướng về phía Khánh Trần.

Camera theo dõi màu đen kia có vòng xoáy co rút lại, tựa hồ là như muốn thiêu đốt bộ mặt Khánh Trần.

Ai cũng không biết sau lưng camera theo dõi này là ai.

Người đàn ông trung niên cười cười đem con tướng bên đen lật ngược trên bàn cờ: "Khá lắm, thời buổi này người biết đánh cờ tướng không nhiều lắm, ngày mai tiếp tục."

Nói xong, hắn chắp tay sau lưng hướng khu sách báo đi đến, lưu lại bàn cờ trên bàn cơm kia, ai cũng không dám lộn xộn.

Con mèo màu xám trên bàn kia cũng đứng dậy, im ắng đi theo phía sau người đàn ông trung niên.

Lúc Con mèo còn nằm, nhìn như một quả cầu bằng lông, thoạt nhìn cũng không lớn.

Nhưng khi nó dũi người, Khánh Trần mới phát hiện con mèo này rất lớn lại dài hơn 1 mét, dị thường mạnh mẽ.

Mèo bình thường đi đều có bộ dáng nhẹ nhàng nên người ta mới nói là đi nhẹ như mèo. Nhưng con mèo này di chuyển thì tư thái như lão hổ.

Trên quảng trường, tất cả mọi người đang chú ý đều ngây ngẩn cả người, tàn cục này lại bị thiếu niên đánh thắng sao?

Nói thật, bọn họ cũng không hiểu cờ tướng. Sau khi hai người bắt đầu đánh cờ bằng miệng thì bọn họ nghe lại càng không hiểu.

Thời đại này, hoạt động giải trí có quá nhiều. Mỗi một loại đều so với cờ tướng thì càng kích thích hơn, càng có thú vị hơn.

Bọn họ có thể dùng tới chip trực tiếp thu hoạch khoái cảm, còn có thể đem ý thức đăng nhập internet Giả Lập, đây là sự vui sướng phi thường giá rẻ thời đại, người biết chơi cờ tướng đã ít càng thêm ít, ngươi có thể chơi giỏi thắng được trí tuệ nhân tạo sao?

Nhưng mà, bọn họ đối với việc Khánh Trần đánh bại người đàn ông trung niên kia cảm thấy kinh ngạc ở chỗ, trong mắt bọn họ người đàn ông trung niên kia như thế nào có thể bị thua?

Mặc kệ là chơi cờ hay là chiến đấu, đối phương làm sao mà thua được?

Nói thật Khánh Trần cũng có chút kỳ quái. Người đàn ông trung niên này rõ ràng tứ chi máy móc đều không có, hai người tùy tùng bên cạnh hắn cũng không có kẻ nào có tứ chi máy móc. Tại sao trong ngục giam đầy dẫy mãnh thú sắt thép thế mà lại e dè người đàn ông trung niên như thế?

Người thanh niên trẻ tuổi trước đó đã ngăn Khánh Trần lại, nhìn hắn chớp chớp mắt: "Lợi hại thật, ta là Lâm Tiểu Tiếu, hắn là Diệp Vãn, chúng ta ngày mai gặp lại."

Nói xong, liền đi cùng một khác tên là Diệp Vãn, theo sau người đàn ông trung niên gõ bước rời đi.

Khánh Trần đến lúc này thậm chí còn không biết người đàn ông trung niên tên là gì. Chỉ biết tên họ của 2 gã tùy tùng. Nhưng hiện tại không thể nghi ngờ gì nữa, đây thực sự là một khởi đầu tốt.

Trên quảng trường không khí như ngưng đọng, cho đến khi người đàn ông trung niên mang theo Diệp Vãn cùng Lâm Tiểu Tiếu đi đến khu đọc sách, rốt cuộc mới dần dần phục hồi.

Cuộc tiếp đãi tù nhân mới vẫn đang tiếp tục. Tù nhân mới gồm hắn nữa là 12 người, nhưng đã bị kéo vào 9 người.

Lúc này Khánh Trần lại nhìn về phía những tù nhân đó, nhưng trong số họ, không ai còn muốn nhằm vào hắn.

Bỗng nhiên, có một thanh niên có một cái chân máy chạy đến trước mặt Khánh Trần trước mặt, hoảng sợ nói: "Chúng ta đều vừa mới vào, ngươi giúp ta, về sau ta đều nghe theo ngươi."

Những tù nhân xung quanh đều lạnh lùng nhìn. Bọn họ bây giờ còn có chút chưa rõ tình huống lắm, nhưng rõ ràng Khánh Trần là không thể động. Nhưng nếu thiếu niên này muốn bảo bảo vệ người mới khác thì đương nhiên bọn họ cũng không muốn.

Nhưng mà, Khánh Trần đối với thanh niên này mắt điếc tai ngơ, sắc mặt bình tĩnh giống như cái gì cũng chưa nghe thấy.

Đám Tù nhân nở nụ cười, sống chết lôi thanh niên này đi.

Chỉ nghe thanh niên rống to: "Chú của Ta là quản lý công ty Trường Minh, các ngươi.."

Không đợi hắn nói hết lời, các tù nhân khác đã cười to: "Trừ 5 công ty lớn, những công ty khác không đáng nhắc tới, đừng nói là ngươi, nếu là chú của người mà vào đây thì cũng được đối xử như ngươi thôi."

Khánh Trần yên lặng nghe hết thảy những lời này, tiếp thu hết thảy những tin tức hữu dụng. Hắn muốn xác định thân phận người mới này, muốn xem có phải cũng là người Địa Cầu hay không?

Chính bản thân hắn xuyên qua đây. Ký ức hoàn toàn không thuộc về thế giới này. Đến bây giờ, hắn còn chưa biết mình bị phán mấy năm tù nữa.

Khánh Trần tin những người khác cũng không có ký ức. Cho nên giống vị này thanh niên có thể nói ra thân phận bên ngoài của mình, chỉ sợ không phải "Đồng hương" của mình.

Trong 12 tù nhân mới, người Địa Cầu như hắn chắc chỉ có thiếu niên bị suy sụp kia.

Không biết tại sao, Khánh Trần một chút cảm giác uể oải đều không có. Ngược lại có chút chờ mong cuộc sống mới này của mình.

Một cuộc đời hoàn toàn khác.

Những lời này nghe có vẻ rất hấp dẫn.

Đương khi cuộc
Advertisement
sống của ngươi hỏng bét, lúc này có người đưa trước mặt ngươi một cái nút, nói: Ấn xuống cái này, sẽ có một cuộc sống mới không giống bây giờ nữa.

Nhưng sau khi ấn xuống sẽ có hai loại khả năng:

Khả năng cuộc sống mới sẽ tốt đẹp hơn.

Và 1 khả năng cuộc sống sẽ tồi tệ hơn.

Ngươi có muốn ấn hay không?

Khánh Trần cảm thấy nếu là mình thì hẳn là sẽ ấn.

Ở trên Địa Cầu, hắn giống như vẫn luôn là một người dư thừa. Cha hắn ngại hắn trói buộc, mẹ hắn có gia đình mới, họ hàng thân thích cũng rất ít tới lui với hắn.

Khánh Trần đã một mình đón hai cái Tết Âm Lịch.

Nếu nói cuộc sống ở quá khứ của ngươi quá u ám. Như vậy, mặc kệ thế giới mới kia có bao nhiêu nguy hiểm, xa lạ, khủng bố, đều sẽ cho người một chút chờ mong.

Thế giới này là rất khác lạ. Từ Địa Cầu đi vào nơi này đối với Khánh Trần mà nói, như là cuộc sống đã dạo qua một lần mạo hiểm, lại như là một hồi ngăn cách giải thoát khỏi quá khứ.

Nếu không có biến cố đếm ngược lần này, hắn chắc hẳn sẽ cố gắng học thật tốt, nỗ lực nuôi sống bản thân. Sau đó, dựa vào trí nhớ đặc biệt của mình, thi một trường đại học thật xa, vĩnh không trở lại nữa.

Chính là, cuộc sống như vậy thì cũng như cũ không thay đổi gì.

Hắn tin người trên Địa Cầu cùng hắn như hắn xuyên qua chắc cũng không nhiều, cho dù có mấy ngàn, mấy vạn, so với tổng số người ở đây mà nói cũng là con số rất nhỏ.

Cái này làm cho hắn cảm giác, chính mình là rất đặc biệt.

Đếm ngược 39: 31: 29.

Khánh Trần yên lặng đánh giá chung quanh hết thảy. Hắn muốn đem những tin tức mình thu hoạch được viết lại, chờ sau khi một mình trở lại phòng giam sẽ chậm rãi tiến hành phân tích.

Bên cạnh Quảng trường, trên một miệng cống hợp kim, đang treo một màn hình thực tế ảo màu xanh, trên đó có hiện thời gian, AM8: 29.

Màn hình kia chiếu những hình ảnh thực tế ảo thoạt nhìn mới lạ và bắt mắt. Bây giờ là 8 giờ 29 phút sáng.

Nhưng vào lúc này, một thanh niên thừa dịp những người khác dời đi sự chú ý, đột nhiên đi đến bên người Khánh Trần thấp giọng nói: "Ngài rốt cuộc cũng tới rồi. Quả nhiên đẹp như trong truyền thuyết vậy. Ta chính là Lộ Quảng Nghĩa, Khánh Ngôn an bài ta ba tháng trước đã vào đây, ngài kêu ta Tiểu Lộ là được."

Khánh Trần: "?"

Hắn sửng sốt nhìn đối phương một chút.

Thanh niên tên là Lộ Quảng Nghĩa này đại khái khoảng 24 tuổi, tóc màu đen, cánh tay phải cùng chân trái đều bằng máy móc, thậm chí đôi mắt hắn cũng bằng máy. Khánh Trần thậm chí có thể nhìn trong mắt đối phương có hoa văn hình xoắn ốc có tiêu cự biến hóa.

Các bộ phận tứ chi máy móc của người này đều không giống những tù nhân khác, bất luận là hình dáng tay chân hay chất liệu đều thoạt nhìn thập phần hoàn mỹ.

Khánh Trần tìm tòi trong ký ức, ngược dòng suy xét các hành vi của đối phương trong đầu hắn.

Lúc này Khánh Trần mới phát hiện, Lộ Quảng Nghĩa chỉ trong 1 tiếng đồng hồ đã nhìn mình 21 lần.

Khánh Trần không biết người này là ai, nhưng theo ngữ khí nói chuyện của đối phương, rõ ràng là có quen biết mình, hơn nữa còn dùng kính ngữ.

Nghe ý tứ của Lộ Quảng Nghĩa, mình vào pháo đài ngục giam này hẳn là có mục đích khác.

Nhưng Khánh Trần sợ bại lộ việc chính mình xuyên qua, cho nên tạm thời không muốn cùng Lộ Quảng Nghĩa có quá nhiều tiếp xúc: "Ta tạm thời không cần ngươi hỗ trợ, có một số việc ta có thể tự làm được."

Lộ Quảng Nghĩa lắc đầu như đánh trống: "Không được, không được, ta phải hầu hạ ngài thật tốt."

Khánh Trần cũng lắc đầu nói: "Cùng là người không thể nói, ai cao quý hơn ai, ngươi không cần dùng hai từ" hầu hạ "này."

Lúc này Lộ Quảng Nghĩa nịnh nọt nói: "Đừng mà, ngài về sau cứ việc sai bảo ta, ngài cứ coi như ta là chó liếm chân cho ngài. Là một con chó liếm chân cho ngài!"

Khánh Trần hết chỗ nói rồi, rốt cuộc là cái dạng nhân tài gì mới có thể nói ra những lời tận cùng giới hạn như thế: "Nếu chân ta có nấm thì sao?"

Lộ Quảng Nghĩa một chút cũng không e ngại nói: "Ta đây cũng có thể liếm thật tốt cho ngài!"

Khánh Trần trầm mặc một lúc lâu: ".. Ngưu bức (dùng sức mạnh áp chế người khác). "

Tuy là hắn cực kỳ khắc chế chính mình không được nói lung tung, nhưng cũng nhịn không được cảm khái.

Khánh Trần lúc này có điểm không hiểu, thân thể và ý thức của mình cùng nhau xuyên qua, vì sao lại có những mối quan hệ quá khứ quỷ dị như thế?

Nói cách khác, trong mắt mọi người ở thế giới này, chính mình đã thật sự ở thế giới này sinh sống đã nhiều năm rồi sao?

Lộ Quảng Nghĩa thấy Khánh Trần không nói lời nào, liền thấp giọng nói: "Sáng nay, ta còn đang suy nghĩ không biết vì sao ngài còn chưa tìm ta. Kết quả là ngài đã tính toán lấy thân phận tù nhân mới tiếp cận Lý Thúc Đồng, thật là cao minh. Bên trong pháo đài ngục giam số 18 này, nếu có thể được Lý Thúc Đồng trợ giúp, thì kế hoạch chúng ta sẽ càng thêm thuận lợi."

Khánh Trần: "..."

Kế hoạch gì?

Ngươi đang nói cái gì?

Có thể nói rõ ràng một chút hay không?

Lộ Quảng Nghĩa dường như vẫn còn bầm lầu bầu tiếp tục nói: "Ta đã vào đây được hơn ba tháng, cũng vì ngài thu nạp một đám người có thể dùng, ngài yên tâm, bọn họ sẽ không bại lộ."

Thanh niên ríu rít nói chuyện.

Khánh Trần cảm giác Lộ Quảng Nghĩa này dường như là một kẻ lắm lời, nhưng hắn chỉ là yên lặng nghe, cũng không biết nên đáp lại thế nào.

Việc này giống như đang chơi "Ai là nội gián". Khi ngươi đang cầm một quân bài trắng, đến khi chờ mọi người phát xong, mới có thể nói chuyện, bằng không người khác nếu đều là mục từ "Nước tiểu", nếu người đầu tiên lên tiếng nói là ngươi, thì việc này sẽ xảy ra vấn đề lớn.

Hắn ở trong đầu tìm tòi một chút, phát hiện lúc ăn cơm sáng, bên cạnh Lộ Quảng Nghĩa như có như không quay chung quanh hơn trăm người, trong đó mỗi người đều có tứ chi máy móc.

Xem ra, những người này chính là "Thủ hạ" mà sau khi Lộ Quảng Nghĩa vào đây đã thu thập được.

Lộ Quảng Nghĩa thấy Khánh Trần vẫn như cũ không nói lời nào, vì thế lại lần nữa thấp giọng hỏi nói: "Bất quá, ngài cũng muốn làm tâm phúc của Lý Thúc Đồng hả? , cùng loại người như hắn ở chung giống như là bảo hổ lột da, làm không tốt sẽ khiến chúng ta lâm vào thế bị động.. Xin lỗi, là ta lắm miệng."

Lúc này Khánh Trần ý thức được, đối phương nhắc đến tên Lý Thúc Đồng, có lẽ là tên của người đàn ông trung niên kia.

Lộ Quảng Nghĩa thấy hắn vừa đến đã lập tức đi tìm Lý Thúc Đồng chơi cờ. Cho nên, đã hiểu lầm là hắn mang theo mệnh lệnh nên hành động như thế.

Bất quá hắn muốn tiếp cận Lý Thúc Đồng, cũng không phải vì cái kế hoạch chó má gì đó mà chỉ vì mạng sống chính mình.

"Ngài lần này vào đây có mang theo chỉ thị gì không?" Lộ Quảng Nghĩa đột nhiên hỏi nói.

Khánh Trần chậm rãi quay đầu nhìn thanh niên: "Đánh phía nam tới cái lạt ma." (lạt ma nghĩa là người nhiều chuyện)

Thanh niên: "?"

Khánh Trần không để ý tới hắn nữa, xoay người rời đi, chỉ để lại Lộ Quảng Nghĩa ngây ngốc tại chỗ ngẩn ngơ nói: "Đánh phía nam tới cái lạt ma? Cái gì lạt ma?"

Truyện convert hay : Long Võ Thiên Tôn
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện