Mê Muội Vì Em

Chương 16


trước sau

Sắc mặt nam thần chìm nghỉm, rốt cuộc cũng giang chân býớc ði.

Mà cũng lúc đó Quan An Tĩnh đang cố tránh né tầm mắt của mọi người thấy trong lòng khác lạ. Cô thấy Nghiêm Dịch về rồi, thấy rõ anh đang đứng ở đó nhưng không hiểu tại sao trong lòng — có hơi khẩn trương.

Thật kỳ lạ! Tại sao mình lại có cảm giác kỳ lạ như thế chứ! Cũng đâu phải lần đầu tiên cô thấy Nghiêm Dịch, cũng không phải lần đầu tiên biết Nghiêm Dịch cao lớn cỡ nào, mộng huyễn cỡ nào… Nhưng hiện tại dòng máu trong người cô sôi trào lên, trái tim đập “binh binh” vì phát hoảng, bên tai phảng phất như nghe thấy tiếng động vọng lại từ xa.

Nghiêm Dịch không nhanh không chậm bước lên bục, cử động đôi chân dài ngoằn bước qua hàng đầu tiên trong cái nhìn tò mò, ánh mắt nhìn thẳng về trước.

Quan An Tĩnh cố gắng chỉnh đốn lại tâm trạng của mình, vất vả lắm mới loại trừ hết tạp niệm nhưng khi ngẩng đầu thì đã thấy ánh mắt của mọi người ngoắc lên 45 độ nhìn nam thần, còn ánh mắt của nam thần thì — đang nhìn cô!

Cảm giác như đang nằm mơ vậy.

Chỉ thấy nam thần thản nhiên đi tới hàng chính giữa, dừng lại: “Thật có lỗi, cho tôi vào trong ngồi được không?”

Nam sinh ngồi đầu dãy lập tức đứng lên cho nam thần đi qua. Sau đó… sau đó… Nghiêm Dịch linh hoạt đi qua con đường nhỏ hẹp một cách tiêu sái, cứ thế thản nhiên tới bên cạnh Quan An Tĩnh.

Bây giờ, không còn từ ngữ nào có thể miêu tả tâm trạng của Quan An Tĩnh nữa rồi.

“Chỗ này có ai ngồi không?” Tuy đáp án rõ rành rành nhưng nam thần vẫn lễ phép hỏi một câu.

Quan An Tĩnh đang hồn phi phách tán khó khăn trả lời: “Không… không có…” Thế nhưng anh nhất định phải ngồi ở chỗ đó sao? Ngồi… ở gần cô?

Nam thần cười cười, quyết đoán ngồi xuống.

Thế giới của Quan An Tĩnh bắt đầu xoay cuồng, tuy không phải thực sự nhưng nụ cười dịu dàng đến cực điểm của Nghiêm Dịch khiến cô có cảm giác như thế.

Sau đó… chắc không có sau đó rồi…

Quan An Tĩnh cảm thấy tất cả giác quan trên cơ thể bỗng dưng chậm chạp, cô cảm thấy mình… gần như bay mất rồi.

Cuối cùng bên tai vang lên từng đợt xì xèo kéo Quan An Tĩnh đang hồn lìa khỏi xác trở về thực tại.

“Tình huống gì đây?”

“FA trở mình? Người thực việc thực?”

“Nam vương MAN quá đi mất, xem ra Du Hiểu Hạm buộc phải ra mặt rồi ~~~”

Quan An Tĩnh vừa trở về thực tại thì xung quanh đã ầm ĩ bàn tán những lời tương tự. Trong tiếng động ầm ĩ cô cũng nghe được vài suy đoán như “chính danh”, “thượng vị”, mỗi lần đều cảm thấy sởn cả gai ốc.

Trái lại Nghiêm Dịch thì không chút hoang mang mà lấy vở ghi chép ra, cây viết gắn bi trên đỉnh linh hoạt đảo quanh ngón giữa tay phải của anh, giống như từ lâu đã miễn dịch với ánh mắt cùng lời đàm tiếu ở bên ngoài.

Cũng phải, từ thời trung học thì nam thần đã bộc lộ tài năng rồi. Thành thử luôn là tiêu điểm chú ý của mọi người; tuy Quan An Tĩnh rất không quen nhưng với Nghiêm Dịch thì lại bình thường như cơm bữa.

Nhìn nét mặt trấn định, tự nhiên của Nghiêm Dịch ngồi bên cạnh thì Quan An Tĩnh bắt đầu cảnh tỉnh: cùng lắm chỉ ngồi học chung thôi, không sao cả! Tại vì chỗ ngồi thường ngày của nam thần bị chiếm nên mới buộc ngồi gần cô, chuyện rất bình thường! Người ta YY, hoảng hốt, chẳng lẽ cô cũng phải YY, thông đồng làm bậy chung sao?

Đương nhiên không được!

Giáo sư cổ giả trên bục bắt đầu giảng bài. Quan An Tĩnh cố giữ bình tĩnh, dự định muốn dốc hết tinh thần vùi vào bài giảng. Thế nhưng nhìn miệng thầy lúc khép lúc mở thì lại bắt đầu mất kiềm chế mà nghĩ ngợi — nhìn khí sắc của nam thần không tệ, chắc cơ thể bình phục hẳn rồi…; tin tức trên diễn đàn, anh biết chưa nhỉ? Nếu như biết thì tại sao anh lại không xóa bài viết nữa? Chẳng lẽ…

STOP !!

Vì sao lại nghĩ mấy chuyện đó, nó liên quan cô sao? ?!!

Quan An Tĩnh thực sự muốn điên ! Cầm đại một cây viết lên cúi xuống múa bút…

Thế nhưng, khi đó, Quan An Tĩnh cúi đầu xuống chợt phát hiện trước mặt nhiều thêm một thứ — nhìn kĩ, nó rất quen mắt, thì ra là vở ghi chép bìa màu đen của cô.

Quan An Tĩnh nhanh chóng liếc nhìn Nghiêm Dịch ở bên cạnh, chỉ thấy nam thần nhìn thẳng phía trước, dáng vẻ nghe giảng rất chân thành — lại nói, một bên mặt của nam thần rất dễ nhìn nha. Góc cạnh rõ ràng, có cảm giác lập thể, quả thực là nhân vật đi ra từ trong truyện manga…

OH NOOOOOOOOOOOOOO !! STOP ! Please, dừng lại !!!

Quan An Tĩnh sắp khóc rồi…

Quay đầu lại, cô cầm vở ghi chép của mình lên, đang lúc bực bội định ghi chép thêm thì bất ngờ phát hiện trong vở kẹp một tờ giấy trắng.

Mở ra xem — cám ơn vở ghi chép của em. Nghiêm Dịch.

Nhìn thấy hàng chữ đó, Quan An Tĩnh hiểu ngay. Thì ra do ngại không tiện nói chuyện trong giờ học nên Nghiêm Dịch mới viết lên giấy hết những gì anh muốn nói.

Quan An Tĩnh là một cô nương tri thư đạt lễ, không có lý gì mà người khác nói cám ơn còn cô lại không phản ứng. Vì vậy viết ngay ba chữ “đừng khách sáo”, nghĩ tiếp, lại viết thêm một câu: Sư huynh, sức khỏe của anh sao rồi? Rồi cẩn thận dè dặt đưa trả lại.

Nghiêm Dịch mặt không biểu tình mở giấy ra, khóe miệng nhếch lên một đường cong rất khó phát hiện: đã bình phục hẳn rồi, hôm nay bắt đầu
trở về trường. Vừa rồi thấy anh có bất ngờ lắm không?

Quan An Tĩnh nhìn dòng chữ ẩu thả mà nam thần viết, trong lòng vui vẻ một cách khó hiểu: có, hoàn toàn không ngờ anh lại từ trên trời giáng xuống!

Nam thần tiếp tục dùng cách này để tán gẫu: gần đây bận lắm không? Lớp toán cao cấp sao rồi?

Quan An Tĩnh thành thật trả lời: bình bình, còn đang mày mò. Anh thì sao? Mấy hôm nay anh nghỉ ngơi ở nhà hả?

Nghiêm Dịch: Kỳ Thuật vừa nhận một hạng mục mới, mấy hôm nay đều ở công ty.

Hai người kẻ qua người lại, một câu rồi lại một câu tán gẫu với nhau. Sau khi hỏi thăm nhau xong thì lại bắt đầu thảo luận chuyện xảy ra vào hôm nay ở lớp. Hoàn toàn không thấy cách thức tán gẫu ấy nhàm chán cùng phiền phức… tán gẫu mãi đến hết nửa tiết mới phát hiện trên trang giấy nho nhỏ đã viết đầy những đoạn đối thoại của họ, hơn nữa còn không thể tìm ra chỗ trống viết tiếp.

Quan An Tĩnh không tìm thấy chỗ viết thêm, đang định xé giấy tập của mình viết tiếp thì lại nghĩ hay là dừng vậy… cô giống như đang ảnh hưởng việc học của đại nhần nha. Mà cũng chẳng phải chuyện gì quan trọng lắm, khi trở về cô tra baidu qua là được, cần gì phải phiền Nghiêm Dịch như vậy?

Quan An Tĩnh hơi nghiêng đầu mỉm cười hối lỗi với Nghiêm Dịch, tay chỉ chỉ tờ giấy, ra hiệu giấy đã kín rồi. Nghiêm Dịch gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa.

Quan An Tĩnh cẩn thận gấp tờ giấy đó lại kẹp vào trong vở ghi chép. Sau khi kiểm tra lại hai lần thì mới bắt đầu hoàn toàn chú tâm vào tiếng nhạc quanh quẩn bên tai.

Thời gian trôi qua vội vàng.

Khi tan học các sinh viên khi đi qua bàn của Nghiêm Dịch cùng Quan An Tĩnh thì cố ý đi chậm lại. Quan An Tĩnh yên lặng thừa nhận sự chú ý của mọi người, trong lòng lại bắt đầu khẩn trương. Cũng may nam vương đã sớm quen nên bọn họ thích thì cứ nhìn cho đã. Anh cũng không vội rời khỏi mà ngồi đó ung dung lật tập, hoàn toàn mặc kệ mấy cái chỉ trỏ của mọi người.

Đợi khi học sinh tụm tốp năm tốt ba rời đi gần hết thì Nghiêm Dịch mới bắt đầu thu dọn đồ đạc.

“Tiết sau là gì?”

Quan An Tĩnh rất bội phục trước sự tỉnh táo bình tĩnh của Nghiêm Dịch, lúc này mới nhẹ nhỏm thở phào: “… nguyên lí thông tin.” Nhưng vừa đọc tên tiết sau thì Quan An Tĩnh chợt như nhớ ra chuyện gì, động tác thu dọn cũng nhanh hơn.

“Đừng gấp, còn đủ thời gian mà.” Nghiêm Dịch nói, động tác cũng không tự chủ mà nhanh theo.

**

Chẳng phải phần bên hông của Quan An Tĩnh bị thương sao. Nhìn cô một đường chạy ra phòng học như gấp đi tiểu tiện, Nghiêm Dịch cảm thấy quái lạ. Rõ ràng cách giờ vào lớp còn tới 15 phút, hai dãy lầu học cũng cách nhau không xa lắm, sao Quan An Tĩnh lại gấp gáp như vậy nhỉ?

Nhưng rồi, khi Nghiêm Dịch khó hiểu đi theo ra khỏi dãy lầu học thì đã biết đáp án.

Ở cửa vào chính, một nam sinh mặc áo thể thao màu trắng cưỡi trên xe đạp đang nghiêng đầu nhìn lối ra.

Lưu Tuấn Hàm — Nghiêm Dịch biết cậu ta. Bọn họ từng giao thủ ở trên sân bóng.

Quan An Tĩnh hòn toàn không biết trong lòng nam thần đang xảy ra biến hóa, nhìn thấy Lưu Tuấn Hàm chờ sẵn thì bước chân nhanh hơn, lại không ngờ Nghiêm Dịch ở bên cạnh thình lình “khụ” một tiếng. Lúc này Quan An Tĩnh mới nhớ giải thích với nam thần: “Sư huynh, bạn học đang chờ em, thật ngại, em đi trước nha!”

Nghiêm Dịch còn chưa kịp nói gì thì Quan An Tĩnh tựa như bé thỏ trắng chạy nhảy ra ngoài.

Cách một khoảng cách, nam thần chỉ thấy cô mang vẻ xin lỗi nói vài câu với Lưu Tuấn Hàm. Sau đó ôm cặp ngồi tự nhiên lên ghế sau xe đạp.

Lưu Tuấn Hàm cũng không đạp đi ngay mà chuyển đầu xe về dãy lầu lớp học số 2. Quan An Tĩnh ngồi thẳng lưng ở đằng sau nhìn thấy Nghiêm Dịch còn đứng dưới dãy lầu chưa đi thì vung vẫy bàn tay nhỏ nhắn, mở miệng nói thành lời nhưng không thốt ra tiếng “Bái bai” rồi vô tâm vô phổi mỉm cười.

Nghiêm Dịch đứng sững tại chỗ, nụ cười trên mặt tắt dần.

Xe đạp cùng người ngồi trên xe biến mất khỏi tầm nhìn, nam vương đại nhân mặt mũi đen thui đi về phòng ngủ, trong lòng cảm thấy khó chịu nhất từ trước tới giờ…

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện