Mê Điệp Tình Nhân Chiến

Chương 37


trước sau

Advertisement

Lăng Dịch Hằng vội vàng về đến nhà thế nhưng một khắc vừa vào cửa nhận ra căn phòng tối đen lạnh lẽo khiến cho hắn một trận thất vọng, Lạc Tử Tịch không có quay về, Lạc Tử Tịch không muốn nhìn thấy hắn... Lăng Dịch Hằng bắt đầu gọi điện thoại về nhà mẹ Lạc Tử Tịch, cùng đồng sự bằng hữu trước kia của nàng, nhưng mà tìm khắp nơi vẫn không có Lạc Tử Tịch.

Một đống cuộc điện thoại tìm không được, Lăng Dịch Hằng cảm thấy mình sắp điên mất, Lạc Tử Tịch sẽ đi đâu đây? Lăng Dịch Hằng gần như vô lực ngồi ở phòng khách gọi điện thoại. Nữ nhân nhỏ nhen như vậy liền sinh khí? Chẳng qua hắn chỉ là ở bên ngoài cùng nữ nhân lên giường mà thôi, cũng không nói là không thương nàng, không có nói không cần nàng. Gặp dịp thì chơi cũng chả phải tội gì lớn, Lạc Tử Tịch cứ như vậy mất tích tính làm chuyện gì? Lăng Dịch Hằng cảm thấy vô cùng phiền toái, thuốc lá trên tay một cây tiếp một cây, sương khói đã muốn tràn ngập toàn bộ phòng khách.

Lăng Dịch Hằng dập tắt điếu thuốc trên tay vào gạt tàn sau đó đứng đậy lấy áo khoác liền đi ra ngoài, nếu Lạc Tử Tịch một mình rời đi, nàng sẽ đi nơi nào? Lăng Dịch Hằng vừa nghĩ đến nơi có khả năng Lạc Tử Tịch đến liền vội vội vàng vàng đi lấy xe, hắn phải mau chóng tìm được Lạc Tử Tịch.

Lăng Dịch Hằng kích động lái xe tìm kiếm khắp nơi nhưng là ngay cả bóng dáng Lạc Tử Tịch cũng tìm không ra, Lăng Dịch Hằng thật muốn chửi thề vậy mà ngay cả đối tượng để mắng cũng không có! Tìm thật lâu đã gần tới chín giờ hơn cũng chẳng thu hoạch được gì. Lăng Dịch Hằng nghĩ có thể Lạc Tử Tịch đang ở cùng Nhan Tiêu. Có thể hay không Nhan Tiêu ở trong điếm? Nghĩ đến thế Lăng Dịch Hằng lại chạy đến điếm Nhan Tiêu, nhưng lại bị báo cho biết Nhan Tiêu hoàn toàn không có trở về.

"Cho ta biết địa chỉ nhà Nhan tổng các ngươi hoặc là điện thoại nhà nàng."

Lăng Dịch Hằng vẫn chưa từ bỏ ý định vây lấy nhân viên tiền sảnh.

"Chúng tôi không biết địa chỉ nhà Nhan tổng, Lăng tiên sinh, chúng tôi là tiểu nhân vật như thế nào mà biết được địa chỉ nhà Nhan tổng đây, cho dù biết chúng tôi cũng không có khả năng dễ dàng nói cho người khác địa chỉ nhà lão tổng. Thỉnh Lăng tiên sinh tha thứ."

Ngoài tiền sảnh nhân viên tiếp tân cung kính trả lời.

Nhan tổng thật đúng là có dự kiến trước, biết Lăng tiên sinh sẽ lại đến còn có thể hỏi địa chỉ nhà nàng hoặc là điện thoại, để cho các nàng sớm có chuẩn bị. Bất quá hiện tại Nhan tổng quả thật không có ở văn phòng, Lăng tiên sinh một chuyến này nhất định là chạy không.

Chết tiệt, Lăng Dịch Hằng mắng nhỏ một tiếng, biết không có khả năng từ nơi này dò ra tin tức gì, chỉ có thể xoay người rời đi. Hắn không tin Lạc Tử Tịch trốn được tới chân trời. Hừ... Ngày mai Lạc Tử Tịch không thể không đi làm, hắn cũng không tin ngày mai hắn tìm không thấy Lạc Tử Tịch. Nghĩ đến đây, Lăng Dịch Hằng buông xuống một nửa tính toán. Lúc này đây hắn mới cảm giác được từ bụng truyền tới đói khác, nguyên lai Lạc Tử Tịch đi rồi hắn chỉ một lòng vội vã tìm kiếm Lạc Tử Tịch mà quên thời gian ăn cơm.

Về nhà cũng không có cơm ăn, Lạc Tử Tịch không ở đây, ai nấu cơm cho hắn ăn? Ngẫm lại ngày hôm qua ba người bọn họ cùng nhau vui vẻ ăn cơm, hiện tại ngay cả bóng dáng cũng tìm không thấy. Lăng Dịch Hằng cắn răng! Hắn nhìn chung quanh, tùy tiện tìm một quán ăn gia đình, muốn vào ăn, gọi thêm chai rượu mới trở về.

Sau khi Nhan Tiêu cùng Lạc Tử Tịch ra khỏi văn phòng, liền dẫn Lạc Tử Tịch tới một nhà hàng Tây cao cấp dùng bữa tối lãng mạn, sau đó lại đem Lạc Tử Tịch chạy vài vòng trong thành phố, nhìn thấy Lạc Tử Tịch hơi mệt mỏi mới cùng Lạc Tử Tịch quay về tiểu nhà trọ của nàng.

Nhan Tiêu nhận thấy nàng càng ngày càng thích dính lấy Lạc Tử Tịch. Đứng cũng muốn nắm tay Lạc Tử Tịch, ngồi cũng muốn ôm Lạc Tử Tịch, đương nhiên, nằm cũng muốn... Cũng như lúc này, nàng ngồi xuống liền thuận tay lôi kéo Lạc Tử Tịch, khiến cho Lạc Tử Tịch ngã vào trong lòng của nàng. Ôn nhu ôm Lạc Tử Tịch mềm mềm, cảm giác thật không phải thoải mái bình thường, hơn nữa, hơi thở trên người Lạc Tử Tịch cũng ngửi thật tốt. Dù chưa uống rượu mà nàng đã muốn say ba phần. Người nào cũng nói nàng yêu nghiệt, nàng cảm thấy Lạc Tử Tịch mới thật là yêu nghiệt, đừng nhìn bề ngoại Lạc Tử Tịch thanh đạm tao nhã, bộ dáng lặng im, thế nhưng chỉ cần ngươi một khi tiếp cận sẽ bị hơi thở trên người nàng hấp dẫn. Lạc Tử Tịch như một vò rượu lâu năm, mùi hương thơm ngát thuần hậu khiến cho người ta chưa uống đã say.

"Lạc Tử Tịch, sao người có thể hấp dẫn người như vậy?"

Nhan Tiêu ở bên tai Lạc Tử Tịch nói nhỏ. Nàng nhớ rõ 08 hiệu có vẻ cũng bị Lạc Tử Tịch hấp dẫn.

Lạc Tử Tịch bị Nhan Tiêu đột ngột lôi kéo, nhất thời mất trọng tâm té vào lòng Nhan Tiêu, giận trừng mắt liếc Nhan Tiêu một cái. Nàng phát giác Nhan Tiêu luôn thích kề cận nàng, y hệt da trâu! Nhưng nàng cũng không có bài xích hành động này của Nhan Tiêu đối với nàng, Nhan Tiêu so với Lăng Dịch Hằng càng hiểu được cách tạo ra lãng mạn, so Lăng Dịch Hằng càng dễ dàng tạo ra kinh hỉ cho nàng. Thời điểm cùng Nhan Tiêu một chỗ, tổng luôn luôn thu được một ít ngọt ngào của Nhan Tiêu cấp cho nàng.

"Có người hấp dẫn ngươi sao?"

Muốn nói thu hút người, ai so được với Nhan Tiêu? Mỗi khi nam nhân nhìn thấy Nhan Tiêu đều đưa ra ánh mắt tham lam, Lạc Tử Tịch còn có loại xúc động muốn đem Nhan Tiêu giấu đi. Nhan Tiêu không chỉ có bộ dáng diện mạo yêu nghiệt, nhất cử nhất động càng thêm yêu nghiệt. Lạc Tử Tịch cảm thấy Nhan Tiêu thật đáng giận, cứ nơi nơi thích "trêu chọc khoe khoang".

Đang lúc Nhan Tiêu định trả lời, tay nàng vang động, điện thoại công ty, khóe miệng Nhan Tiêu câu lên, phỏng chừng là tiền sảnh gọi tới, vừa thấy thật đúng là vậy.

"Uy."

Mặt dày ôm Lạc Tử Tịch, tiếp nhận điện thoại.

"Nhan tổng, ta là tiểu Tần. Ngài nói đúng, Lăng tiên sinh vừa rồi lại vào trong điếm, còn muốn hỏi địa chỉ ngài cùng điện thoại. Chúng ta đã dựa theo ý tứ Nhan tổng mà nói, Lăng tiên sinh hiện tại đã rời đi, xem ra thật sốt ruột."

Đầu kia điện thoại truyền đến một giọng nữ, Nhan Tiêu biết đó là nhân viên tiền sảnh trong điếm.

"Ân, đã biết."

Nhan Tiêu nói xong liền treo điện thoại, sau đó mỉm cười nhìn Lạc Tử Tịch trong lòng, nói:

"Lạc Tử Tịch, lão công ngươi ở bên ngoài tìm người đây, bộ dáng thật sốt ruột."

"Này không phải người muốn sao?"

Lạc Tử Tịch không có gì để nói, một khắc kia xoay người nàng biết Lăng Dịch Hằng sẽ sốt ruột tìm kiếm nàng, Lăng Dịch Hằng cũng là một người biết tính toán, sự tình nào nghiêm trọng sự tình nào không nghiêm trọng Lăng

Advertisement
Dịch Hằng trong lòng rõ ràng, cho nên vội vã tìm nàng giải thích. Bất quá nàng vẫn cùng một chỗ với Nhan Tiêu, Nhan Tiêu lòng dạ hẹp hòi nàng cũng biết, sao có khả năng Nhan Tiêu có thể cho Lăng Dịch Hằng tìm được nàng?

"Phải nha, ta chính là muốn cho hắn tìm không thấy ngươi, khiến cho hắn phiền toái làm cho hắn sốt ruột, để hắn muốn giải thích lại không có chỗ giải thích."

Nhan Tiêu không phủ nhận, nàng chính là cố ý.

"Lạc Tử Tịch, như thế nào, người lo lắng hắn, muốn nghe hắn giải thích?"

Miệng Nhan Tiêu nói xong, đôi tay trên người Lạc Tử Tịch không an phận, nếu Lạc Tử Tịch dám lo lắng Lăng Dịch Hằng, nàng ngay tại nơi này đem Lạc Tử Tịch trừng phạt.

Lạc Tử Tịch đánh đôi tay không quy củ của Nhan Tiêu. Nàng nghĩ tới Nhan Tiêu chỗ nào lại hào phóng, nguyên lai cũng là lòng dạ hẹp hòi. Ban đầu lời thề son sắt như vậy, lúc này nàng còn chưa nói cái gì lòng dạ hẹp hòi liền lộ ra.

"Ngươi cho ta cơ hội lo lắng hắn sao?"

Lạc Tử Tịch liếc Nhan Tiêu một cái, Nhan Tiêu hiện tại nhìn nàng thật chặt chẽ, đem nàng hoàn toàn làm vật sở hữu. Nhan Tiêu càng ngày càng để ý vị trí trong lòng nàng, cũng càng ngày càng bá đạo.

"Không cho, kiên quyết không cho, ngươi hiện tại là của ta, từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài, ân, tất cả đều là ấn ký của Nhan Tiêu ta, người chỉ có thể là của ta. Nếu người dám lo lắng cho Lăng Dịch Hằng, ta liền..."

Nhan Tiêu gắt gao ôm lấy Lạc Tử Tịch, sau đó có chút hung tợn áp chế.

"Liền cái gì?"

Lạc Tử Tịch không tin Nhan Tiêu có thể đem nàng làm gì, nhiều nhất chính là ở trên giường khi dễ nàng chút thôi, bất quá, đến trên giường, ai khi dễ ai còn chưa thể xác định.

"Ta liền... Ta liền cù ngươi?" . Ngôn Tình Sắc

Nói xong Nhan Tiêu liền hướng lên người Lạc Tử Tịch lung lay, cù Lạc Tử Tịch ngứa.

"Hahaha... Nhan Tiêu ngươi bại hoại, mau dừng tay, ngươi cho là ngươi vẫn còn là tiểu hài tử à, người lớn như vậy thế nhưng còn cù ngứa, ngươi... Hahaha... Nhan Tiêu, dừng tay, ta không lo lắng hắn, ta không cần lão công ta muốn lão bà là tốt rồi, được không..."

Lạc Tử Tịch bị Nhan Tiêu cù đến khi không hít thở được, ngứa khiến cho nàng cười đến đau sốc hông. Nàng ở trong lòng Nhan Tiêu, muốn giãy dụa đi ra ngoài cũng không được, chỉ có thể lựa chọn đầu hàng.

Hừ hừ, Nhan Tiêu hừ lạnh vài tiếng, nàng cũng không tin nàng chế phục không được Lạc Tử Tịch, nghe được lời Lạc Tử Tịch nói, nàng mới buông ra Lạc Tử Tịch, cười thật to, Lạc Tử Tịch một câu kia "không cần lão công chỉ cần lão bà" khiến cho nàng phấn chấn trong lòng.

Đợi Nhan Tiêu buông tay Lạc Tử Tịch hít sâu vài cái, trừng mắt nhìn Nhan Tiêu vài lần mới nói:

"Hôm nay hắn tìm không thấy ta, ngày mai nhất định sẽ tới công ty tìm ta."

Đem hiểu biết của nàng đối Lăng Dịch Hằng, lúc này Lăng Dịch Hằng có thể lại đến điếm Nhan Tiêu cũng đã nói lên Lăng Dịch Hằng muốn đem tất cả địa phương nàng có thể đến mà tìm khắp. Nàng tin tưởng Lăng Dịch Hằng cũng nghĩ đến chuyện ngày mai nàng đi làm.

"Ngày mai sẽ không đi làm."

Nhan Tiêu không cần suy nghĩ liền nói tiếp.

Lạc Tử Tịch vừa nghe, không khỏi bày ra xem thường, nàng tổng không thể không đi làm đi? Nàng không nghĩ gặp Lăng Dịch Hằng, không có nghĩa nàng không cần đi làm nha. Hơn nữa, kỳ thật cũng có thể cho Lăng Dịch Hằng một cơ hội giải thích, nếu không trận này diễn cùng Nhan Tiêu không phải là uổng phí sao?

"Buổi sáng ngày mai phỏng chừng hắn sẽ ngăn đón ta ở cửa công ty."

"Ngày mai ta đưa ngươi đi, hắn liền giao cho ta ứng phó đi."

Nhan Tiêu nhún vai, không phải chỉ là một Lăng Dịch Hằng sao? dễ dàng như vậy liền tiến vào bẫy của nàng, có thể có bản sự gì? Nàng đi đem hắn giải quyết lại không phải đi? Đỡ phải để cho Lăng Dịch Hằng với Lạc Tử Tịch lại cùng nhau, Lạc Tử Tịch sẽ mềm lòng.

"Lạc Tử Tịch, nếu không ta dưỡng ngươi đi, ngươi không cần đi làm."

Nàng cảm thấy Lạc Tử Tịch kỳ thật cũng dễ năn nỉ, lo lắng trước tiên có nên hay không đem Lạc Tử Tịch giấu đi đây.

"Ngươi chớ quên ngươi mới là tình phụ của ta, ta dưỡng tình phụ."

Lạc Tử Tịch trắng mắt liếc Nhan Tiêu. Nàng biết của cải Nhan Tiêu so với nàng nhiều biết bao nhiêu, nhưng lúc trước là Nhan Tiêu đáp ứng nàng, Nhan Tiêu làm tình nhân của nàng, là nàng dưỡng nàng trước, mặc dù giá có chút thấp, nhưng ít nhất trên danh nghĩa nàng mới là kim chủ, không phải do Nhan Tiêu đổi ý.

Nhan Tiêu bĩu môi, nàng nhận ra nàng hiện tại là tự làm tự chịu, trên đời này nào có tình phụ giá thấp như nàng? Ân, chỉ cần Lạc Tử Tịch cùng Lăng Dịch Hằng ly hôn, nàng nhất định phải danh chính đem Lạc Tử Tịch làm lão bà nàng, đem Lạc Tử Tịch nhốt trong nhà dưỡng trước, hiện tại trước hết phải tiếp tục ủy khuất làm tình phụ Lạc Tử Tịch đi. Lệ tuôn...

"Như thế nào? Có vẻ ngươi không phục lắm?"

Nụ cười trong mắt Lạc Tử Tịch khiến cho người ta kinh sợ.

Nhan Tiêu khiếp đảm rụt cổ, Lạc Tử Tịch cười thật là khủng khiếp...

"Không có, tuyệt đối không có. Hắc hắc, Lạc Tử Tịch, cái kia, ta là tiểu tình nhân của ngươi, ngươi dưỡng tiểu tình nhân."

Phản ứng của Nhan Tiêu làm cho tâm tình Lạc Tử Tịch tốt lên, hừ, Nhan Tiêu này dạng tiểu nhân, dám cùng nàng giận nhau? Nàng không đem nàng tha lên trên giường hung hăng khi dễ một phen là không thể mà.

Kỳ thật, Nhan Tiêu thực sự sủng nàng, cho dù ở trên giường, chỉ cần nàng nói muốn ở trên, Nhan Tiêu sẽ không chút do dự ngoan ngoãn nằm hảo. Đáy lòng Lạc Tử Tịch ngọt ngào, kỳ thật nàng kiếm được một khối bảo.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện