Mê Điệp Tình Nhân Chiến

Chương 11


trước sau

Advertisement

“Đến rồi.”

Trong lúc cả hai trầm mặt, xe rất nhanh đã đi tới nơi Nhan Tiêu nói, nhìn thấy Nhan Tiêu vẫn còn đắm chìm trong thế giới chính mình, Lạc Tử Tịch lên tiếng nhắc nhở. Nhan Tiêu khi im lặng, yêu diễm trên người thu lại rất nhiều, ẩn ẩn còn lộ ra một cỗ hơi thở trầm tĩnh, Nhan Tiêu như thế làm cho người ta có cảm giác tim đập thình thịch. Lạc Tử Tịch giật mình, nàng rõ ràng là một nữ nhân, thế nào lại đối Nhan Tiêu có cảm giác như vậy đây? Nhất định là do bộ dạng quá mức yêu mị của Nhan Tiêu! Lạc Tử Tịch cho mình một cái cớ, nhưng tầm mắt vẫn nhịn không được đặt lên người Nhan Tiêu.

Nhan Tiêu bây giờ, cấp cho nàng cảm giác thật thoải mái, thật tốt. Không biết vì cái gì, thời điểm Lạc Tử Tịch đối mặt Nhan Tiêu không hề có cảm giác Nhan Tiêu là tiểu tam. Nhan Tiêu thật hấp dẫn người, nhưng nghĩ thế nào cũng đều cảm thấy Nhan Tiêu không có khả năng là tiểu tam, cho đến bây giờ nàng vẫn chưa biết được mục đích của Nhan Tiêu.

“Nhanh như vậy đến rồi...” không gian chỉ có nàng cùng Lạc Tử Tịch phi thường tốt, Lạc Tử Tịch nhắc nhở làm Nhan Tiêu phải rời đi. Trong lòng có chút không muốn, nhanh như vậy phải đi ra. Thế nhưng thời điểm thấy Lạc Tử Tịch nhìn mình đến sững sờ, trong lòng Nhan Tiêu vui sướng, xem ra túi da này vẫn có thể hấp dẫn Lạc Tử Tịch. Nhan Tiêu nhịn không được trêu chọc:

“Như thế nào? Có phải hay không phát hiện ta rất được?”

Lạc Tử Tịch bị Nhan Tiêu nói có chút xấu hổ, nàng quả thật đã bị Nhan Tiêu cấp mê hoặc. Mỹ nữ nàng thấy được rất nhiều, chính mình cũng coi như là một cái, thế nào lại cảm thấy Nhan Tiêu đặc biệt hấp dẫn nhân đây? Rõ ràng là tình địch của mình, tại sao lại không chán ghét được? Lạc Tử Tịch rất muốn hung hăng tát chính mình một phen, thật không biết vì sao lại có tâm lý thế này.

“Ngươi quả thật rất được.”

Lạc Tử Tịch rất vui lòng khen ngợi, dù cho nội tâm có bao nhiêu gợn sóng nàng cũng sẽ bất động thanh sắc.

“Cám ơn.”

Nhan Tiêu còn thật sự nói lời cảm tạ. Người khen nàng xinh đẹp đếm nhiều không xuể, thế nhưng nàng cảm thấy chỉ một câu này của Lạc Tử Tịch là chân thành nhất. Nhan Tiêu cởi bỏ dây an toàn của mình, sau đó đứng dậy nghiêng người sang phía Lạc Tử Tịch, thời điểm trán cả hai sắp chạm vào nhau liền ngừng lại, cười nói:

“Lạc Tử Tịch, ta phát hiện... Ta đã muốn... “

Ta đã muốn yêu thượng ngươi, câu phía sau Nhan Tiêu cũng không nói ra đã lùi người về phía sau, mở cửa xuống xe, đóng lại, động tác hành văn liền mạch lưu loát.

Nhan Tiêu cũng không chờ Lạc Tử Tịch lái xe đi liền tao nhã bước chân ly khai trước. Nàng sợ nàng nhất thời khống chế không được hướng Lạc Tử Tịch làm gì, kích thích đến nỗi xe chấn cũng xảy ra. Bất quá, như vậy phỏng chừng dọa đến Lạc Tử Tịch. Nhan Tiêu cũng không dám mạo muội như vậy. Thời gian còn nhiều, nàng cũng không phải cái dạng cứng rắn ép buộc, đến lúc đó, sợ Lạc Tử Tịch sẽ chạy khỏi lòng bàn tay nàng?

[Uầy chưa chi đã nghĩ tới xe chấn... Nhan tỷ cũng thật là... (-_-!) ]

Khi thấy người Nhan Tiêu tiến tới, Lạc Tử Tịch đột nhiên cảm thấy hô hấp bỗng chốc dừng lại, hơi thở ấm áp Nhan Tiêu phả lên mặt nàng làm cho trong lòng nàng sinh ra một cỗ xao động khó hiểu, mùi hương trên người Nhan Tiêu khiến nàng cảm thấy chính mình bị hãm sâu vào, nàng không biết Nhan Tiêu dùng loại nước hoa gì, chính là giờ phút này lấy thấy đặc biệt hảo. Chờ tới lúc nàng phản ứng được Nhan Tiêu đã xuống xe ly khai.

“Ta phát hiện... Ta đã muốn... “

Phát hiện cái gì? Đã muốn cái gì? Lời Nhan Tiêu nói làm cho Lạc Tử Tịch không hiểu chuyện gì xảy ra.

Nhan Tiêu ly khai, vị trí bên cạnh đột nhiên trống không, Lạc Tử Tịch không hiểu vì sao có chút mất mát. Hai người im lặng ở cùng nhau, cái gì cũng không nói, cảm giác vi diệu này Lạc Tử Tịch không thể không thừa nhận nàng thực thích. Có lẽ là vài năm này bởi vì quan hệ gia đình cùng công việc, nàng cùng Lăng Dịch Hằng rất ít khi im lặng đứng cùng nhau chính là nguyên nhân đi. Kỳ thật, nàng không có bằng hữa đặc biệt nào. Nếu không phải do Nhan Tiêu khiêu khích, có lẽ các nàng hội trở thành bằng hữu tốt của nhau. Nói thật ra, nàng không hề chán ghét Nhan Tiêu.

“Đúng rồi, vừa rồi quên hỏi ngươi, ngươi cũng biết kế hôm nay gọi là gì?”

Lạc Tử Tịch cừa trở lại công ty liền thu được tin nhắn Nhan Tiêu, nhìn di động, khóe miệng Lạc Tử Tịch không khỏi giương lên. Thân nghĩ trong lòng, Nhan Tiêu này thật đúng là ham chơi! Tâm tình không hiểu cũng vui sướng lên.

“Chiêu này của ngươi “Kỳ bất ý công kỳ bất bị” thật đúng là bất diệc nhạc hồ *.”

* còn gì vui hơn.

Lạc Tử Tịch hảo tâm tinh hồi âm. Nàng cảm thấy Nhan Tiêu thích ngoạn loại sự kiện đột kích này, xuất kỳ bất ý công kỳ bất bị, quả thật làm cho người ta khó lòng phòng bị. Lúc này Lạc Tử Tịch không còn nghĩ đến tình cảnh lúc Lạc Tử Tịch cùng Nhan Tiêu ở nhà hàng, trong lòng hiện lên dung nhan im lặng của Nhan Tiêu khi ở trên xe. Tâm tình còn không hờn trách nói một câu: Nữ nhân này thật đúng là nhiều mặt.

“Ha ha, bị ngươi đón trúng. Ngươi nói, tiếp theo nên dùng kế gì đây? [Tôn Tử binh pháp] [ba mươi sáu kế] có thật nhiều mưu kế nha, làm ta hoa cả mắt, ngươi nói một chút xem, chúng ta tiếp theo nên ngoạn kế gì đây?”

Tin nhắn Nhan Tiêu phát trở lại, Lạc Tử Tịch cũng không biết Nhan Tiêu vì cái gì rãnh như vậy, chẳng lẽ nàng không cần đi làm sao?

“Tương kế tựu kế.”

Đã hy vọng chính mình cho rằng nàng là tiểu tam mà đối đãi, như vậy nàng sẽ tương kế tựu kế mà tiếp.

“Hảo kế nha.”

Nhan Tiêu hồi âm.

“Ta mỏi mắt trông chờ.”

Nhan Tiêu phát tiếp thêm một tin.

“Hảo.”

Lạc Tử Tịch đơn giản trả lời. Nhan Tiêu... Nhan Tiêu là người thế nào đây? Nhan Tiêu chân thật sẽ là thế nào? Mục đích Nhan Tiêu tiếp cận mình là cái gì? Nhan Tiêu Nhan Tiêu... Lạc Tử Tịch không hiểu vì cái gì hiện tại trong đầu óc nàng đều là tên Nhan Tiêu, còn có chủ nhân cái tên này.

Lạc Tử Tịch lắc lắc đầu, thế nào mà khi làm việc còn nghĩ tới người kia? Mình thật sự càng ngày càng khó hiểu, Lạc Tử Tịch thầm nghĩ. Hít sâu một hơi, đem tất cả tinh lực dều tập trung vào công việc, nàng không phải người để cảm xúc riêng tư ảnh hưởng đến công việc, thời điểm làm việc nên hảo hảo công tác.

Đến thời gian tan tầm, Lạc Tử Tịch đúng giờ ra về, sau đó đi chợ mua đồ ăn, về nhà nấu cơm, đây là chuyện mỗi ngày

Advertisement
nàng phải làm, chỉ là, thời điểm mua đồ ăn, đột nhiên nhớ tới cảnh tượng Lăng Dịch Hằng cùng một chỗ với Nhan Tiêu. Tay chọn đồ ngừng lại, nàng tậm tâm hết sức lo lắng cho gia đình như thế, chẳng lẽ thật sự bị phá hỏng rồi sau? Hồi tưởng ánh mắt Lăng Dịch Hằng nhìn Nhan Tiêu, nhãn thần Lạc Tử Tịch không khỏi trầm xuống.

Trong lòng đã muốn cuộn trào mãnh liệt, thế nhưng Lạc Tử Tịch mặt ngoài vẫn như trước không chút gợn sóng. Lúc nàng về tới nhà Lăng Dịch Hằng vẫn chưa về, bỗng dưng Lạc Tử Tịch cảm thấy không khí gia đình này đã thay đổi, ẩn hiện làm cho nàng cảm thấy xa lạ, rõ ràng căn phòng quen thuộc nhiều năm, thế nào lại đột nhiên thấy xa lạ? Lạc Tử Tịch cười thầm, nàng không muốn thừa nhận chuyện này nhưng dần dần lòng của nàng. Tựa hồ, không nghĩ thừa nhận cũng không được.

Lạc Tử Tịch như bình thường, nấu cơm làm đồ ăn, chợt nghe đến phòng khách truyền tới thanh âm Lăng Dịch Hằng.

“Lão bà, ta đã trở về.”

Lạc Tử Tịch nghe thấy không khỏi sửng sốt, trước kia mỗi ngày đều chờ mong chính là như vầy, tự mình làm cơm, sau đó chờ trượng phu về nhà. Nhưng hiện tại, đã có cảm giác khác thường, Lạc Tử Tịch hít sâu một hơi, chắc là bị Nhan Tiêu ảnh hưởng quá lớn. Quả nhiên là tự loạn đầu trận tuyến, Lạc Tử Tịch không khỏi tự giễu chính mình.

Trên bàn cơm, hai người lặng lẽ ăn, nếu là bình thường, hắn là nói ít chuyện bên ngoài hoặc là xem xét một ít hiện tượng mới, nhưng mà lúc này hai người đều mang tâm sự. Vẫn là Lăng Dịch Hằng trước nhịn không được, hắn biết Lạc Tử Tịch tính tình thực tĩnh, trên cơ bản sẽ không chủ động đánh vỡ thời điểm yên lặng.

“Lão bà, ngươi không có gì để hỏi ta sao?”

Lăng Dịch Hằng có chút không yên lòng.

“Ngươi cần ta hỏi cái gì sao? Vẫn phải nói, ngươi có chuyện gì cần nói cho ta biết không?”

Lạc Tử Tịch mỉm cười trả lời. Nàng biết hôm nay Lăng Dịch Hằng rối rắm vì chuyện nàng giáp mặt Nhan Tiêu, nếu muốn bảo trì mặt ngoài bình tĩnh, có nhiều chuyện biết là tốt rồi, không cần phải nói ra, đúng không? Thế nhưng Lăng Dịch Hằng vẫn cố ý đánh vỡ tầng sa mỏng này, hắn thật động tâm vì Nhan Tiêu. Chỉ là, Lạc Tử Tịch trong lòng rõ ràng, Lăng Dịch Hằng cùng Nhan Tiêu, không thích hợp.

“Không... Không có gì.”

Lăng Dịch Hằng vì cảm giác của mình đối Nhan Tiêu mà ảo não, rõ ràng mình có một thê tử hoàn mỹ, lên được phòng khách hạ được phòng bếp, không được khủng hoảng, thế nào còn vì Nhan Tiêu động tâm đây? Lăng Dịch Hằng hận không đập đầu vài cái, nhìn xem bên trong có phải không bị nước làm úng.

“Ân, vậy ăn cơm đi, không nói nữa, ha ha... “

Lạc Tử Tịch vẫn duy trì tươi cười, chính là, lúc này đây nàng cảm thấy duy trì tươi cười thế này mệt chết đi. Là tâm mệt mỏi đi? Lạc Tử Tịch tâm tình khổ sở.

Nàng biết Lăng Dịch Hằng muốn nói cái gì với nàng, nhưng hắn vẫn do dự mà không nói ra, không dám đối mặt không dám đảm đương như thế, Lạc Tử Tịch có chút thất vọng, Lăng Dịch Hằng như thế, đã không còn là trượng phu trước kia của chính minh. Lạc Tử Tịch đột nhiên muốn cười, thật sự trêu người. Nàng không nghĩ qua hôn nhân của mình sẽ có một ngày như vậy, trượng phu bên ngoài, gặp phải tiểu tam? Có lẽ sẽ có tiểu tam, nhưng không hẳn sẽ là Nhan Tiêu, cảm giác Nhan Tiêu cấp nàng, không phải là một cái tiểu tam.

Ăn cơm chiều, sau khi thu thập hoàn hảo, Lạc Tử Tịch đối Lăng Dịch Hằng nói:

“Có muốn đi dạo một chút không?”

Lăng Dịch Hằng trở về sau đối nàng muốn nói lại thôi, điều này làm cho Lạc Tử Tịch thực không thoải mái, nếu phản bội chính là phản bội, bởi vì đối phương là nữ nhân như Nhan Tiêu, nàng sẽ không trách Lăng Dịch Hằng, nhiều nhất là cùng nhau thảo luận ly hôn. Nếu Lăng Dịch Hằng cùng Nhan Tiêu không có gì, kia cần gì do dự như thể muốn nói lại thôi? Bên trong tình yêu hôn nhân không dung chứa hạt cát, một khi có hạt cát, hội xuất hiện thống khổ.

Lăng Dịch Hằng muốn đi, lại có chút nghĩ không đi, tưởng cùng Lạc Tử Tịch đi một chút, có lẽ có thể đem hình ảnh Nhan Tiêu trong lòng đánh đi, nhưng cảm thấy hổ thẹn với Lạc Tử Tịch. Hắn không biết vì sao mình lại ái ngại như thế, lúc đó nào có cảm mảnh liệt như vầy? Lăng Dịch Hằng biết mình điên rồi, điên thế này nhượng hắn cản thấy thực vô thố. Hắn đối Lạc Tử Tịch đều không có cảm giác như vầy, trong nháy mắt mà mà thôi, đối Nhan Tiêu liền thấy khẩn trương.

“Hảo.”

Lăng Dịch Hằng vẫn đáp ứng, không biết tiếp theo sẽ đối mặt cái gì, trò chơi này, tựa hồ đã không còn nắm trong vòng tay hắn, hắn đánh giá rất cao cảm tình chính mình đối Lạc Tử Tịch, không nghĩ tới ngoài Lạc Tử Tịch còn có thể động tâm với nữ nhân khác. Lăng Dịch Hằng cười khổ, hắn không thể không thừa nhận, hắn động tâm vì nữ nhân khác là ngoài ý muốn. Thừa nhận được rồi làm cho hắn dễ chịu hơn rất nhiều. Nam nhân, động tâm liền động tâm, cũng không có gì cùng lắm thì...

[Càng edit càng ghét tên nam nhân này... đã hoa tâm lại còn lý sự... chửi ngươi lại tốn tế bào não cùng nước bọt của ta, cho nên vẫn là quẳng ngươi ra một bên... (#◣_◢)凸

Dạo này thời gian có vẻ dư dả nên sẽ đẩy nhanh tiến độ edit một chút.

Umh Tiểu Ngư bảo edit bộ P.S 143.7 đi, nàng làm biếng đọc QT. Ta nói nè, làm siêng chút đi, ngươi sắp biến thân thành heo mẹ mất rồi. Bất quá tỷ đây xem xét, xem xét a. Bộ này ta cũng thích, có điều sợ sau này không có thời gian tiến độ sẽ bị chậm rất nhiều, ta đã làm thì sẽ không drop giữa chừng nếu ngươi chấp nhận ta sẽ làm. Mà đã chấp nhận thì cấm khiếu nại, không là tỷ đây đá dập tiểu PP của ngươi.] (•^‿^•)

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện