Mau Xuyên Nghịch Tập: Boss Phản Diện, Cầu Buông Tha

Chương 32


trước sau

Đêm đó 7 giờ, Bạc Tình đúng giờ tham dự tiệc tối thương nghiệp.

Nhưng làm hắn có chút phẫn nộ đó chính là, những người trước đó từng cầu cạnh để hợp tác cùng Bạc thị, hôm nay mỗi người đều cùng hắn đánh thái cực, nữa điểm ý tứ đầu tư cũng không có!

Còn mưu toan thu mua Bạc thị!

Bạc Tình hận không thể một quyền đấm gương mặt tươi cười của đối phương, nhưng hắn gắt gao nhịn xuống.

* * *

Mà sau khi yến hội bắt đầu không bao lâu, liền có mấy người mặt đầy hưng phấn nghị luận nói: "Nghe nói đêm nay Nghiêm tổng cũng sẽ xuất hiện!"

"Nghiêm tổng? Vị Nghiêm tổng nào?"

"Còn có thể là vị nào? Đương nhiêm là Nghiêm gia vị kia rồi!"

Bạc Tình nghe được đối thoại của mọi người, liền lập tức biết người bọn họ đang nói đến chính là Nghiêm Thù.

Nghĩ đến đây, một cảm giác khuất nhục nháy mắt lấp đầy toàn thân Bạc Tình.

Nghiêm Thù! Nghiêm Thù!

* * *

Thời điểm trong lòng Bạc Tình hận không thể đem Nghiêm Thù bầm thây vạn đoạn, Nghiêm Thù cùng Mộ Vân Ca đến rồi.

"Nghiêm tổng đến rồi!"

Nghe được âm thanh, Bạc Tình lập tức ngước mắt lạnh lùng hướng cửa nhìn lại.

Nhưng ngay sao đó, vẻ mặt hắn không nhịn được biến đổi.

Bởi vì Mộ Vân Ca kéo cánh tay Nghiêm Thù xuất hiện, trên ngón áp út tay phải, một chiếc nhẫn kim cương màu đỏ thoạt nhìn chói mắt như vậy!

Nghĩ đến Nghiêm Thù gửi cho mình giấy chứng nhận ly hôn, Bạc Tình nháy mắt đã hiểu rõ tất cả.

Hắn (Nghiêm Thù) cưỡng bách Tưởng Uyển cùng hắn kết hôn!

Đê tiện vô sỉ!

* * *

Lòng đầy căm phẫn trừng mắt nhìn Nghiêm Thù, ánh mắt Bạc Tình liền dính lên người Mộ Vân Ca.

Đêm nay Mộ Vân Ca mặc chính là một bộ váy dài cắt may đơn giản mà lại hào phóng màu hoa hồng, ngũ quan của cô vốn mười phần nổi bật, cho nên xứng với màu sắc của quần áo, nhìn đến cô thoạt nhìn mười phần đại khí, dường như là một đóa mẫu đơn đoạt ánh mắt người nhìn.

Mà càng nhìn xem Mộ Vân Ca, trong lòng Bạc Tình càng hối hận.

Hắn rốt cuộc đã bỏ lỡ cái gì? Tưởng Uyển tốt như vậy, trước kia hắn đúng là bị mỡ heo che mắt nên cái gì cũng không nhìn thấy, thế cho nên hiện tại mới để cho Nghiêm Thù chiếm tiện nghi!

Nhưng mà, tưởng tượng đến mặc dù Nghiêm Thù cùng Tưởng Uyển kết hôn, nhưng mà người đàn ông đầu tiên của Tưởng Uyển chính là mình, trong lòng Bạc Tình không nhịn được nhiều thêm một tia khoái ý bí ẩn.

Nhưng thật nhanh, hắn liền cao hứng không nổi.

Bởi vì sau khi Nghiêm Thù tiến vào, liền trực tiếp mang theo Tưởng Uyển lên bục giảng, sau đó tự phụ hướng phía dưới gật đầu nói, "Hôm nay tham dự tiệc rượu, chủ yếu là có một việc muốn thông báo cho mọi người."

Nghe được Nghiêm Thù nói, trong lòng Bạc Tình có một dự cảm không tốt.

* * *

"Tôi cùng Uyển Nhi kết hôn, hôn lẽ liền định vào 18 tháng sau, đến lúc đó, hoan nghênh các vị đến tham dự hôn lễ của tôi và Uyển Nhi." Nghiêm Thù nói.

Nghe được lời này, mọi người phía dưới hai mặt nhìn nhau, sau đó đồng thời đem ánh mắt liếc về hướng Bạc Tình.

Lúc này, Mộ Vân Ca lại còn giống như khống dám tiếp xúc với ánh mắt Bạc Tình, ánh mắt nhìn Bạc Tình né né tránh tránh, lại mang theo một tia ủy khuất cùng tiếc nuối.

Bạc Tình bị ánh mắt của cô nhìn cho một trận đau lòng, trong tay chiếc cốc chân dài đã sắp bị hắn bóp nát.

* * *

Mà Nghiêm Thù sau khi tuyên bố tin tức xong, liền cùng nhóm lão tổng thương nghiệp nhàn nhạt hàn huyên.

Mộ Vân Ca nói một tiếng muốn đi nhà vệ sinh, sau đó xuyên qua đám người rời đi.

Bạc Tình thấy thế, lập tức theo sát.

Mà Nghiêm Thù, lại cố ý làm bộ như không có nhìn đến, nhưng mà trong lòng hắn, cũng đã hận không thể đem Bạc Tình đá văng hắn ra mới tốt!

Nếu không phải vừa rồi hắn đáp ứng phối hợp với cô, hắn mới không cho Bạc Tình cùng Uyển Nhi cơ hội ở chung.

* * *

Mà Mộ Vân Ca lai cố ý ở trước hành lang nhà vệ sinh thất hồn lạc phách thả chậm bước chân.

Thật nhanh, Bạc Tình liền nhanh chóng đuổi theo lại đây, sau đó túm lấy cánh tay Mộ Vân Ca đem cô kéo vào WC nam khóa kĩ cửa.

Từ trên cao nhìn xuống vẻ mặt kinh hoảng của Mộ Vân Ca,
Bạc Tình đột nhiên duỗi tay nâng tay phải cô lên, "Cô cùng Nghiêm Thù kết hôn?"

Nghe được lời này, trong mắt Mộ Vân Ca tự nhiên dâng lên nước mắt nhưng cố tình không rơi xuống, vẻ mặt thống khổ gật đầu.

"Đúng vậy, chúng tôi đã lãnh giấy chứng nhận kết hôn, anh về sau không cần quấy rầy chúng tôi nữa!" Dứt lời, Mộ Vân Ca liền cố nén ghê tởm trong lòng tránh thoát ra.

* * *

Nhưng mà Bạc Tình nơi nào cho cô cơ hội tránh thoát, hắn gắt gao mà nhìn chằm chằm Mộ Vân Ca, sau đó hỏi: "Là hắn cưỡng bách cô?"

"Không, không phải! Là tôi tự nguyện!" Mộ Vân Ca cắn răng nói, nhưng biểu tình trên mặt, lại làm cho ai nhìn cô đều nhìn ra được cô đang khẩu thị tâm phi, căn bản là không tự nguyện.

Bạc Tình nhìn thấy cô như vậy, tự nhiên là càng thêm tin tưởng vững chắc là Mộ Vân Ca bị bức bách.

Hắn hít một hơi thật sâu, sau đó cắn răng nói: "Cùng hắn ly hôn! Trở lại bên cạnh tôi!"

Nghe được lời này, vẻ mặt Mộ Vân Ca khiếp sợ nhìn hắn: "Anh nói cái gì?"

* * *

Nhìn Mộ Vân Ca sợ ngây người, Bạc Tình không khỏi thả nhẹ âm thanh nói: "Cùng hắn ly hôn đi, Uyển Nhi, chúng ta không ly hôn được không? Hơn nữa, Nghiêm Thù nếu biết cô đã cùng tôi ngủ qua, hắn khẳng định sẽ làm tổn thương cô. Nghiêm Thù là một người đàn ông như vậy, tuyệt đối không có khả năng chịu đựng người phụ nữ của mình bị người đàn ông khác chạm vào."

Nghe được lời này, trong lòng Mộ Vân Ca khinh thường, nhưng trên mặt lại thống khổ lắc đầu nói: "Không được, tôi không thể ly hôn!"

"Vì sao?" Âm thanh Bạc Tình lạnh lùng.

"Nếu ly hôn, hắn sẽ không bỏ qua cho anh! Tôi luyến tiếc anh bị hắn tổn thương!" Nước mắt Mộ Vân Ca rốt cuộc rơi xuống.

* * *

Nghe được Mộ Vân Ca nói, Bạc Tình đột nhiên nghĩ đến sự tình Bạc thị.

Vốn dĩ cổ phiếu Bạc thị vẫn luôn hạ xuống, nhưng vào buổi sáng hôm nay, lại đột nhiên dừng giao động lại, ổn định xuống.

Như vậy xem ra, lúc trước người đối phó Bạc thị, quả nhiên là Nghiêm Thù?

Mà Uyển Nhi, là vì hắn.. Mới có thể ép dạ cầu toàn, cùng Nghiêm Thù kết hôn?

Nghĩ đến đây, hai mắt Bạc Tình dần dần không khỏi hiện lên một tia huyết sắc.

* * *

"Đinh! Giá trị tình yêu +20!"

Nghe được Tiểu Hắc nói, trong lòng Mộ Vân Ca càng lạnh nhạt.

Lúc này, cô đột nhiên dùng vẻ mặt tuyệt vọng mà tiếc nuối nhìn về phía Bạc Tình, sau đó duỗi tay không ngừng đáng vào lòng ngực hắn, "Vì sao? Vì sao trước kia anh không bao giờ nhìn đến tôi? Hiện tại đã muộn! Muộn! Đêm nay nếu tôi lại cự tuyệt cùng giường với Nghiêm Thù, hắn tuyệt đối sẽ không cho anh cơ hội thở dốc!"

* * *

Nhìn thấy biểu tình Mộ Vân Ca thống khổ mà tuyệt vọng, tâm tình Bạc Tình càng thống khổ.

"Đinh! Giá trị tình yêu +10, tổng giá trị là 70!"

"Uyển Nhi, thật xin lỗi! Trước kia mắt anh bị mù, không nhìn thấy điểm tốt của em!" Bạc Tình trong lòng hối hận tột đỉnh.

Mà lúc này, Mộ Vân Ca lại còn một bộ dáng như đã nhận mệnh nói, "Thôi, chung quy là chúng ta không có duyên phận, anh rốt cuộc chịu liếc mắt nhìn em một cái, em đã cảm thấy thõa mãn. Tần Lam xác thật tốt, anh cùng cô ấy ở bên nhau, em sẽ thiệt tình chúc phúc hai người!"

Nghe được lời này, Bạc Tình trong lòng lại hoảng hốt, "Không! Anh sẽ không buông tay! Em vốn dĩ nên là của anh!" Bạc Tình bá đạo nói.

* * *

Bạc Tình lời nói xong, trong lòng Mộ Vân Ca cười lạnh liên tục, nhưng vẻ mặt lại trở nên quyết liệt, "A Tình, buông tay đi! Như vậy đối với tất cả chúng ta đều tốt, anh biết không? Em từng vô số lần cầu nguyện rằng anh sẽ yêu em, nhưng mà anh đều không nhìn thấy em, em cho rằng đời này đều sẽ không đợi được trong mắt anh có em.."

"Hơn nữa, nếu không có em, anh còn có Tần Lam, còn có đứa bé trong bụng của cô ấy.. Muốn trách, chỉ có thể trách vận mệnh trêu ngươi!"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện