Mất Trí Nhớ - Trường Nhiên

Hẹn Hò


trước sau

Buổi tối trước khi đi ngủ Dương Chi nhận được tin nhắn của Lục Mạch, vốn định ngủ không để ý tới, nhưng vô tình thấy được tin nhắn, cô không ngủ được.

Nhìn tới tin nhắn của Lục biến thái, bên trên viết, [Tôi muốn nói với cậu chuyện về anh trai cậu – Dương Trạch.]

Dương Chi thiếu chút nữa từ trên giường bật dậy, vẻ mặt khiếp sợ, nội tâm không dám tin.

Mẹ nó, sao cậu ta biết được anh trai cô là Dương Trạch!

Tuy người bình thường biết anh trai cô tên là Dương Trạch, nhưng cũng sẽ không nghĩ liên quan tới minh tinh Dương Trạch.

Nhưng hôm nay cậu ta vừa mới gặp qua Dương Trạch đi cùng cô!

Nhất định cậu ta đã biết anh trai cô là minh tinh Dương Trạch!

Dương Chi muốn hỏi sao cậu ta biết được, nhưng nghĩ một hồi lại bỏ đi, nhắn lại: [Được.]

Có lẽ, hỏi trước mặt thích hợp hơn.

Nhưng Dương Chi tuyệt nhiên không nghĩ đến sẽ phải gặp nhau tại khu vui chơi.

Nhìn địa điểm và thời gian mà Lục Mạch gửi, Dương Chi, nhịn.

Sáng sớm hôm sau, lúc Dương Chi tới cửa khu vui chơi, Lục Mạch đã đứng chờ ở đó.

Dương Chi nhìn một cái đã nhận ra cậu, cậu thật sự rất đẹp trai, có vài nữ sinh đứng vây quanh bên người, quả nhiên là nam sinh có dáng vẻ và nhan sắc xuất chúng đến chỗ nào cũng sẽ có nữ sinh chủ động bắt chuyện.

Lục Mạch bị mấy nữ sinh xin phương thức liên lạc, từ chối nhưng vẫn bị dây dưa không ngớt, mày nhíu lại cảm giác không kiên nhẫn, nhưng vẫn lạnh lùng xa cách lại lịch sự từ chối lần nữa: “Ngại quá, tôi đã có bạn gái rồi.”

Lập tức có nữ sinh hô: “Bạn gái của cậu ở đâu, tôi cũng không thấy, cậu đừng kiếm cớ.”

Lục Mạch ngước mắt lên đã thấy Dương Chi đứng cách đó không xa, mặc chiếc váy liền màu đỏ, tỏa sáng như một ngọn lửa.

Lục Mạch cười nhẹ, mặt mày hơi cong: “Bạn gái của tôi đến rồi.”

Mấy nữ sinh kia lập tức theo ánh mắt của Lục Mạch nhìn qua, lúc nhìn thấy bạn gái của nam thần này, tự giác tản ra.

Ưu thế đối thủ quá mạnh, cạnh tranh không nổi!

Nhìn phía Lục Mạch, nữ sinh xung quanh cậu cũng dời đi, Dương Chi mới đi đến.

“Mị lực rất lớn.” Dương Chi hơi nhướn mày, ý cười có chút châm chọc, cô cũng không biết vì điều gì, từ lúc bị Lục Mạch cưỡng hôn, cảm giác trong lòng không dễ chịu, tự coi bản thân mình rất chán ghét cậu ta.

Lục Mạch thu liễm ý cười, lại ôn hòa nhìn biểu cảm khinh thường của Dương Chi, hỏi ngược lại: “Có sao?”

“Nữ sinh vây quanh cậu đâu rồi.” Dương Chi chậc chậc lấy làm kỳ, “Lúc mới vào năm nhất nhìn thấy cậu bị nhiều nữ sinh điên cuồng theo đuổi, không nghĩ ra khỏi trường vẫn có thể thấy được cảnh này.”

“Cậu ghen sao?” Lục Mạch nhẹ nhàng nói.

Dương Chi suýt cho rằng mình nghe lầm, lập tức hỏi lại, “Sao cơ?”

Lục Mạch nhìn mặt cô, khuôn mặt vẫn diễm lệ như trong trí nhớ, cậu cười nhẹ: “Không có gì.”

Dương Chi nhìn nụ cười của Lục Mạch, trái tim bỗng hụt một nhịp, lập tức lẩm bẩm nói, “Trước kia không phát hiện ra cậu thích cười.”

Lục Mạch cụp mắt, không phủ nhận.

Sau đó lấy 2 vé vào Du Nhạc Viên từ ví tiền, hướng về phía Du Nhạc Viên, hỏi, “ Muốn vào chơi không?”

Lúc này Dương Chi mới nhớ tới mục đích hôm nay cô đến gặp cậu: “Cậu không phải muốn nói về anh tôi sao?”

Nhìn dáng vẻ cảnh giác của Dương Chi, Lục Mạch cười cười, không có chút đạo lý nói, “Không chơi thì không nói chuyện.”

Dương Chi thiếu chút nữa tức không thở nổi, dậm chân, “Chơi thì chơi.”

Vào Du Nhạc Viên, Lục Mạch nhìn đến trò chơi hay, lập tức hỏi cô, “Có muốn chơi trò này không?”

Dương Chi hờn dỗi nên cái gì cũng không muốn.

Cuối cùng, Lục Mạch bảo Dương Chi ngồi đợi cậu một lúc, lát sau cầm một que kẹo đường đi đến, đưa tới trước mặt cô, nhẹ giọng nói, “Đừng giận mà, được không?” Cậu chỉ là muốn ngày nghỉ cũng được gặp cô, không muốn cô không vui.

Cậu biết, Dương Chi thích đến Du Nhạc Viên nhất, thích ăn nhất là que kẹo đường có hình đáng yêu, tuy rằng có chút xấu hổ khi phải dùng sự việc của anh cô cưỡng ép cô đồng ý đi, nhưng cậu thật sự không nhịn được.

Kẹo đường được tạo thành hình con thỏ siêu đáng yêu, Dương Chi mới bớt nóng giận, nói, “Tôi còn lâu mới giận.”

Dương Chi mặc váy, nên có nhiều trò không tiện chơi, quanh co lòng vòng đi đến đúng cửa nhà ma, nhìn bước chân Lục Mạch rõ ràng hướng đến đó, cô lập tức dừng bước.

“Sao vậy?” Lục Mạch nhận ra Dương Chi không đi theo, nhếch mép cười, rồi xoay người tới trước mặt cô, “Cậu không thích chơi nhà ma sao?”

“Thật sự không thích.” Dương Chi thành thật trả lời.

“Sợ ma?” Lục Mạch muốn xoa đầu cô, bàn tay giơ một nửa đã dừng lại, thu về.

“Không phải, tôi còn không tin có ma thì sao phải sợ gì chứ.” Dương Chi cười ha ha, tiếng cười có chút cứng ngắc.

“Không sao cả, sợ ma thì nói chúng ta không chơi nữa.” Lục Mạch lý giải với Dương Chi, cô bây giờ không thích cậu, nhất định cô sẽ làm ngược lại với cậu, nói khiêu khích kiểu gì cũng có tác dụng.

“Chơi, không phải chỉ là nhà ma thôi sao.” Quả nhiên Dương Chi mắc câu, vì tỏ ra mình thật sự không sợ ma, dũng cảm đi phía trước.

Đến cửa nhà ma, Dương Chi quay đầu lại, nhìn thấy cậu còn chưa tới, còn cười nhạo nói, “Cậu không dám sao?”

Lục Mạch nhìn ánh mắt khiêu khích của Dương Chi, chỉ cười, theo sau cô bước vào.

Thực tế Dương Chi sợ muốn chết, trang trí trước cửa nhà ma khiến cô vẫn còn đang run rẩy, vừa vào nhà ma hai mắt nhất thời tối mịt, cô càng hối hận, cậy mạnh gì chứ, sợ ma mà nói hay lắm!

Trong nhà ma rất im ắng, chỉ có âm thanh sấm sét kinh khủng, rõ ràng trước khi bước vào Dương Chi nhìn thấy có một đôi tình nhân cùng vào, nhưng mà bây giờ không có chút động tĩnh nào.

Cô tự an ủi bản thân mình, cứ đi vào trong cũng không sao đâu, đều là giả thôi.

Đôi mắt híp lại nhìn về phía trước, Dương Chi hơi khom người lại, hai tay nắm chặt vào nhau, rõ ràng trong phòng không lạnh, nhưng tay chân cô lại lạnh như băng.

“Lục Mạch.” Dương Chi gần như không nhìn thấy cảnh vật xung quanh mà dựa theo cảm giác mà đi, nhỏ giọng gọi Lục Mạch ở phía sau.

Sau lưng không có tiếng đáp lại, Dương Chi lập tức hoảng sợ không dám quay đầu nhìn lại, lớn tiếng kêu to, “Lục Mạch?”

Bất giác lảo đảo lui về phía sau hai bước, Dương Chi đụng phải thứ gì đó ở sau lưng,
theo bản năng lập tức hét lên một tiếng kinh sợ.

Lập tức có một đôi tay ấm áp che đôi mắt của cô, người con trai ở sau lưng nhẹ nhàng ôm lấy cô, ở bên tai cô thì thầm, “Tôi ở đây, đừng sợ.”

Hơi thở ấm áp của Lục Mạch bao trùm lấy Dương Chi, khiến cô bình tĩnh lại, cô ấm ức chất vấn, “Sao tôi gọi mà cậu lại không trả lời.”

Lục Mạch chỉ ôm chặt cô vào lòng, vùi mặt vào cổ cô, giọng nói áy náy, “Xin lỗi, tôi vừa mới thất thần.”

Vừa nhìn Dương Chi tiến về phía trước một cách thận trọng, cậu đã nghĩ đến lần đầu tiên cậu vào nhà ma cùng Dương Chi trước khi trùng sinh, vì vậy mà cậu không chú ý nghe cô gọi cậu.

“Bỏ mặt ra, không được phép chiếm tiện nghi.” Giọng nói Dương Chi có chút rung, rõ ràng là vừa rồi cô còn sợ hãi, nhưng vẫn cố chấp không cho Lục Mạch chiếm tiệm nghi.

Lục Mạch ngoan ngoãn dời mặt đi, nhưng đôi tay vẫn đang che mắt cô, “Đi thôi, tôi dẫn cậu ra ngoài chơi đu quay.”

Dương Chi không lên tiếng, xem như đồng ý.

Sau khi rời khỏi nhà ma, Lục Mạch nhận ra mắt Dương Chi đỏ hoe, cô như đang kìm lại cảm giác muốn khóc suốt quãng đường.

“Tôi xin lỗi.” Lục Mạch xin lỗi.

“Tôi không trách cậu.” Dương Chi hừ nhẹ, “Không phải muốn chơi đu quay sao? Đi thôi.”

Trời sắp tối, bóng Dương Chi dưới ánh mặt trời bị kéo dài, trong lòng Lục Mạch lại lẩm bẩm nói, “Thực xin lỗi.”

Cậu không nên biết rõ cô sợ nhà ma mà còn đưa cô đến, cậu muốn xem cô có nhớ ra điều gì không, nhưng khi thấy mắt Dương Chi đỏ hoe, cậu đã biết mình sai rồi.

Họ phải xếp hàng mất một thời gian để chơi đu quay.

Lúc ngồi trong vòng đu quay, Dương Chi nhìn thấy tâm trạng của Lục Mạch có chút phiền muộn, cô cố ý cường điệu nói, “wow, bắt đầu cao thêm rồi.”

Lục Mạch thực sự bị giọng điệu của Dương Chi làm cho tức cười, cùng không còn suy sụp như vừa rồi nữa.

Dương Chi lúc này bắt chéo chân, nhìn Lục Mạch đang ngồi đối diện hỏi, “Bây giờ cậu nói chuyện về anh tôi đi?”

Lục Mạch thẳng người, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ càng ngày càng xa mặt đất, chậm rãi nói, “Cậu không tò mò làm sao tôi biết được Dương Trạch là anh trai cậu sao?”

Dương Chi gõ ngón tay lên đầu gối, nghiêng đầu nói, “Tôi càng tò mò tại sao cậu lại không có ngạc nhiên hơn.”

Lục Mạch thu hồi ánh mắt từ ngoài cửa sổ, nhìn chằm chằm Dương Chi, vẻ mặt có chút nghiêm túc, “Nếu tôi nói, tương lai chúng ta sẽ ở bên nhau, cậu có tin không?”

Đồng tử Dương Chi mở to, nghĩ rằng Lục Mạch đang nói đùa với cô.

Thấy ánh mắt của Dương Chi như nhìn kẻ tâm thần, Lục Mạch chỉ bất lực lắc đầu cười, “Dương Chi, cậu sẽ nhớ tới, nếu cậu sống lại một đời, cậu sẽ không muốn thấy người bên cạnh giẫm lên vết xe đổ nữa.”

“Cậu đang nói cái gì vậy?” Dương Chi như lọt vào sương mù, nếu không phải bây giờ ngồi trên đu quay, cô thật muốn quay đầu rời đi, không ngờ Lục Mạch vẫn còn mắc bệnh vọng tưởng.

“Anh trai cậu mắc bệnh trầm cảm, hiện tại chưa nghiêm trọng, nhưng hai năm nữa anh ấy sẽ tự sát.” Hai người nhìn nhau chằm chằm, Lục Mạch không bỏ qua cảm giác đau đớn xẹt qua mắt cô.

“Cậu thực sự nghĩ mình đến từ tương lai à?” Dương Chi đột nhiên tức giận khi có người nói rằng anh trai yêu quí của mình sẽ tự sát.

“Trên mắt cá chân của cậu có ấn ký màu đỏ, tôi cũng có.” Lục Mạch nhẹ nhàng kéo ống quần lên một chút, lộ ra ấn ký màu đó càng thêm sặc sỡ.

Dương Chi sửng sốt, hôm nay cô mặc váy và đi đôi tất màu da chân, nhưng bởi vì vết tích càng lúc càng đậm, mơ hồ có thể nhìn ra ấn ký này.

“Dấu vết này xuất hiện vào ngày tôi cưỡng hôn cậu.” Lục Mạch nói tiếp.

Dương Chi mím chặt môi dưới.

“Điều này có lẽ không đủ để xua tan nghi ngờ của cậu, nhưng cậu có thể đưa anh trai mình đến bệnh viện trước, cho dù không tin tôi, nhưng cậu cũng nên đề phòng.” Lục Mạch không biết khi nào Dương Chi có thể nhớ lại quá khứ, nhưng cậu không dám đánh cược tính mạng của anh trai cô, nên cậu chỉ có thể thuyết phục cô đưa anh trai cô đến bệnh viện trước.

Người nhà rất quan trọng với Dương Chi, ngay cả khi cô cho rằng cậu ta đang nói những điều vô lý, cô cũng sẽ không lấy điều này ra để đánh cược.

“Cậu sẽ nhớ, Dương Chi.” Lục Mạch chỉ lặp lại lời nói của mình một lần nữa.

Vì gia đình cô chỉ có thể dựa vào cô mà thôi.

Lục Mạch: Cô nhờ tôi đưa Dương Chi đến nhà ma, rõ ràng tôi không muốn!

Tác giả (ngoan ngoãn quỳ bàn phím): Tôi sai rồi.

Truyện convert hay : Tà Đế Cuồng Phi: Phế Tài Nghịch Thiên Tam Tiểu Thư

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện