Mất Rồi Xin Đừng Tìm

"Trương Thiên Thành, Anh Buông Ra Cho Tôi!" 


trước sau

Advertisement
Đột nhiên Vũ Linh Đan kích động hét to lên, cô vợ lấy gối rồi ném mạnh về phía Trương Thiên Thành.

Gối đánh người không đau nhưng lại khiến cơn tức giận của Trương Thiên Thành bùng nổ. Anh bật dậy, đè Vũ Linh Đan xuống sô pha như một con gấu đen.

Bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt đỏ ửng của Vũ Linh Đan tràn đầy phẫn nộ, còn Trương Thiên Thành lúc này đang trong cơn giận dữ, đôi mắt anh tràn đầy tơ máu.

"Trương Thiên Thành, anh buông ra cho tôi!"

Vũ Linh Đan kêu to, cố gắng phản kháng.

Trương Thiên Thành lạnh lùng nhìn chằm chằm Vũ Linh Đan, dùng sức chặn hai tay cô lại, nhìn đôi mắt căm hận của cô. Trương Thiên Thành không nói gì, chỉ đột ngột cúi đầu xuống cắn môi cô.

Hu hu hu!

Vũ Linh Đan lắc đầu điên cuồng nhưng không có tác dụng gì, mùi thuốc lá nhàn nhạt tràn vào khoang miệng cô rồi lan ra khắp các tế bào trong cơ thể.

Từng giọt nước mắt tuôn ra từ khóe mắt, Trương Thiên Thành nhìn thấy nhưng anh vẫn im lặng.

Giọng nói của anh vừa trầm thấp vừa lạnh lùng hờ hững: "Vũ Linh Đan, tốt nhất cô đừng để tôi thấy cô khóc vì đàn ông khác, nếu không tôi có làm ra chuyện gì thì tôi cũng không biết được đâu."

Xoạt một tiếng, Trương Thiên Thành xé nát bộ đồ ngủ của cô rồi đột ngột đi vào.

Cơ thể Vũ Linh Đan bị kích thích hơi ưỡn người lên, nhưng càng như vậy lại càng không thể chạy trốn khỏi sự khống chế và đùa bỡn của Trương Thiên Thành.

"Trương Thiên Thành, anh là một tên khốn nạn. Tối hận anh, tối hận anh..."

Trái tim Vũ Linh Đan đau nhức vô cùng, cô gần như không thể thở nổi, chỉ có thể thở hổn hển bằng miệng, ánh mắt đong đầy tuyệt
Advertisement
vọng.

Sắc mặt Trương Thiên Thành tái nhợt chẳng khác gì một động vật máu lạnh không có tình cảm, anh không hề có phản ứng gì.

Anh bắt đầu cởi thắt lưng ra, không có bất cứ đoạn dạo đầu nào mà tiến quân thần tốc, mơ tưởng rằng khiến Vũ Linh Đan đau khổ như vậy thì cô sẽ không nghĩ đến người khác nữa.

"Vũ Linh Đan, cô nhớ kỹ cho tôi, cho dù là cô hận tôi cả đời thì cô cũng đừng nghĩ đến chuyện thoát khỏi sự khống chế của tôi"

Anh hung ác cảnh cáo cô, nhìn Vũ Linh Đan đau đớn nhíu mày lại, gần xanh trên trán hiện ra, anh không hề thương xót một chút nào.

Vũ Linh Đan chỉ có thể lắc đầu không ngừng.

Cô đã cố gắng tránh Trương Thiên Thành hết sức rồi nhưng tại sao kết quả vẫn như vậy.

Trương Thiên Thành tức giận nắm lấy cổ tay Vũ Linh Đan, các đốt ngón tay nhỏ nhắn như sắp gãy nát trong tay anh.

Nhìn Vũ Linh Đan lệ rơi đầy mặt, dáng vẻ tuyệt vọng không

muốn sống, Trương Thiên Thành càng thêm phẫn nộ. Tất cả mọi chuyện là do Vũ Linh Đan vẫn nghĩ đến người đàn ông khác nên cô mới phải chịu sự đau khổ thế này.

"Vũ Linh Đan, cô tỉnh lại cho tôi đi, người kết hôn với cô ba năm nay là Trương Thiên Thành tôi mà không phải là Phan Báo Thái ở nước ngoài xa xôi kia đâu. Cô cho rằng cô làm vậy là có thể quay lại quá khứ được sao?"

Truyện convert hay : Nghịch Thiên Chí Tôn
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện