Mang Theo Đào bảo Hỗn Dị Thế

Chương 4: Giao diện đào bảo


trước sau

Tiễn bước được tên tóc vàng, Lục Vinh cũng đã không còn tâm tư ra ngoài đi dạo, lại suy nghĩ đến tình cảnh bản thân, Lục Vinh quyết định kiểm tra lại một chút tài sản của mình.
Nguyên chủ thuộc Tinh Quang tộc, mỗi đầu tháng đều có thể lĩnh tiền cứu tế, thông thường rất nhanh dùng hết, vì cưới Thẩm Hương Vân làm vợ, những đồ vật có thể bán trong nhà nguyên chủ đều đem bán. Lục Vinh kiểm lại một chút tinh tệ trong tay, phát hiện chỉ còn có hai trăm tinh tệ, hai trăm tinh tệ cũng tương đương với hai trăm tệ trên trái đất, thực sự không thể tính là có tiền, may mà, rất nhanh sẽ đến cuối tháng, lại có thể lĩnh được tiền cứu tế.
Một người mỗi tháng có thể lĩnh tiền cứu tế không nhiều, chỉ có một ngàn tinh tệ, cũng không phải tất cả mọi người đều có thể lĩnh tiền cứu tế, chỉ có người cấp D và trên cấp D mới có thể lĩnh.
Chỉ có hai trăm, có thể ăn được cái gì chứ? Lục Vinh đỡ trán, không khỏi nổi lên ý niệm về đào bảo, nếu như đào bảo vẫn còn, có thể mua được một thùng mì, mọi việc liền được giải quyết.
Lúc Lục Vinh cau mày, Thẩm Hiên đẩy cửa đi vào.
Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên, lộ ra một nụ cười: "Ngươi trở về rồi.".
Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh, nhíu nhíu mày: "Xin lỗi! Ta biết người ngươi muốn thú chính là muội muội ta, thế nhưng, muội muội ta nàng...".
Lục Vinh xoa xoa mũi, thầm nói: Nếu như người nguyên chủ thú thật sự là muội muội ngươi, vậy thì quá là thảm khốc đi, kiếp trước sau khi tiểu học muội bỏ thuốc cường bạo hắn, hắn liền nôn, vững vàng ăn được mấy cái tát, từ đó đối với nữ nhân liền có bóng ma tâm lí.
"Việc đã đến nước này, ngươi cũng không phải nhiều lời, nếu hiện tại ngươi là bạn lữ của ta, chúng ta liền cùng nhau hảo hảo sinh sống." Lục Vinh nói.
Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh, trong mắt lộ ra mấy phần mờ mịt, nếu như trước đó không nghe được đoạn đối thoại của Lục Vinh và tên tóc vàng, Thẩm Hiên nhất định sẽ cảm thấy Lục Vinh đang có âm mưu gì đó. Nhưng, bây giờ nghe được những lời này của Lục Vinh, trong lòng Thẩm Hiên bỗng thấy thật ấm áp.
Sau khi cha mẹ, ca ca, muội muội đều rời đi, Thẩm Hiên gần như mất hết niềm tin. Đôi lúc, Thẩm Hiên thậm chí còn nghĩ đến việc tự sát.
"Cảm tạ!". Thẩm Hiên cúi đầu nói: "Ngươi còn chưa ăn cơm tối đi, ta có mang theo nửa cái bánh mì cho ngươi.".
Lục Vinh nhìn nửa cái bánh trên tay Thẩm Hiên, trừng mắt, mùi vị của cái bánh này, thật là khiến người ta ký ức khó phai a!.
"Ta còn một ít tiền, không bằng chúng ta đi mua chút đồ?" Lục Vinh đề nghị.
Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh, gật gật đầu:

"Cũng tốt.".
Lục Vinh cùng Thẩm Hiên đi đến một cửa hàng gần đó, bên trong cửa hàng bán các loại quang não, cơ khí, thế nhưng, đồ ăn lại vô cùng ít ỏi.
"Có muốn mua dịch dinh dưỡng không, khi đói bụng dùng dịch dinh dưỡng là tốt nhất.". Thẩm Hiên nói.
Lục Vinh nhìn nhìn một chút khu dịch dinh dưỡng, dịch dinh dưỡng phổ thông giá năm mươi tinh tệ, vị táo tây thì có giá ba trăm, Lục Vinh sâu sắc cảm nhận được tư vị ngại ngùng trong túi.
"Dịch dinh dưỡng phổ thông với vị trái cây thật ra cũng không khác nhau lắm, nếu như chỉ muốn ăn no, mua dịch dinh dưỡng phổ thông là được rồi.". Thẩm Hiên nói
Lục Vinh gật gật đầu: "Vậy được".
Lục Vinh bỏ ra hai trăm tinh tệ mua bốn gói dịch dinh dưỡng, trong đó một gói là dành cho Thẩm Hiên.
Thẩm Hiên nhìn gói dịch dinh dưỡng trước mặt, tràn đầy kinh ngạc: "Cho ta? Không cần đâu.".
Lục Vinh nghiêng đầu, khó hiểu nói: "Ngươi xác định? Bụng ngươi vẫn luôn kêu ùng ục ùng ục.".
Thẩm Hiên cúi đầu, có chút lúng túng nhận lấy dịch dinh dưỡng mà Lục Vinh đưa tới.
Thẩm Hiên nhìn dịch dinh dưỡng trong tay, dị thường quý trọng đem dịch dinh dưỡng uống vào.
Lục Vinh nhìn thần sắc thoả mãn trên mặt Thẩm Hiên, thầm nghĩ: Mùi vị của dịch dinh dưỡng này, hẳn là so với bánh mì tốt hơn một ít đi.
Lục Vinh uống một hớp dịch dinh dưỡng, lập tức có loại kích động muốn nôn, từ nhỏ đến lớn, Lục Vinh chưa từng thử qua thứ gì khó uống như vậy.
Thẩm Hiên nhìn biểu tình của Lục Vinh, hỏi: "Uống không ngon sao?".
Lục Vinh xấu hổ cười cười: " Tàm tạm.".
Vẻ mặt Thẩm Hiên có chút mê say: "Vậy để ta uống, cảm giác rất tốt a!".
Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên, thầm nghĩ: Anh đẹp trai à, tiền đồ của ngươi cũng chỉ có như vậy thôi sao?.
Thẩm Hiên thấy Lục Vinh trầm tư liền hỏi: "Ngươi đang nghĩ chuyện gì thế?".
Lục Vinh cười cười: "Không có gì, chúng ta trở về thôi.". Hắn chỉ là đang suy nghĩ, kiếp trước, hắn có mấy lần bởi vì quá trầm mê vào chuyện mua sắm, kết quả làm tô mì nở ra nát bét, thực sự rất không nên.
"Nếu như, đào bảo còn có thể dùng thì tốt rồi."
Trong đầu Lục Vinh đột nhiên vang lên một âm thanh điện tử: "Muốn mở ra giao diện đào bảo hay không?"
Lục Vinh sửng sốt, không nhịn được dừng bước chân, Thẩm Hiên quay đầu nhìn hắn: "Làm sao vậy?".
Lục Vinh lắc lắc đầu: "Không có gì.".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện