Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện

Ly Hôn Với Lão Đại Ác Ma (19)


trước sau

“A a a a a a… nhóm chuyên quay video màn hình không có ở đây, có ai quay lại màn hình không?”

“Tôi chỉ vào nhà vệ sinh thôi mà có cảm giác như bỏ qua một trăm triệu!!”

“Quỳ xuống cầu hình chụp….”

Bạn bè trên mạng đã tiến vào trạng thái điên cuồng.

……

Ở ngoài màn hình, Quách Tử bị sự việc phát sinh bất ngờ làm cho phát ngốc, vội vàng quay đầu nhìn Kỳ Uyên. Chỉ thấy Kỳ lão đại rất bình tĩnh mà nói: “Người nào gây chuyện, người đó giải quyết.”

Quách Tử: ….

Cái này là do cậu gây ra? Cậu rõ ràng là vô tội nha!

Tuy rằng mấy hộp áo mưa kia đã được Kỳ Uyên lấy đi nhưng phòng phát sóng trực tiếp vẫn liên tục sôi trào, đều tập trung thảo luận sự cố xảy ra khi phát sóng trực tiếp kia??

Người đứng đầu phòng phát sóng bị lộ đồ dùng bảo hộ! Phòng phát sóng trực tiếp này còn có ý định duy trì không???

Da mặt của Quách Tử dù có dày nhưng vẫn cảm thấy có chút không chịu đựng nổi. Cậu muốn bỏ qua chủ đề đen tối này, fan cũng một mực không phối hợp.

“Chỉ là một góc nghiêng thôi, cũng đủ để nhan cẩu liếm một năm!!!”

“Hiện tại tôi chỉ muốn biết có phải đống bao kia là size XXL hay không thôi.”

“Chị dâu rất hạnh phúc nha, chỉ cần nghĩ đến số lượng của đồ dùng kia, cuộc sống về đêm của hai người khẳng định là muôn màu muôn vẻ!”

“Hâm mộ quá!”

……..

Quách Tử miễn cưỡng lại mở ra hai gói quà khác nhưng fan vẫn còn chìm đắm trong trạng thái mơ mơ hồ hồ, căn bản không quan tâm đến những gì cậu nói. Cuối cùng cậu quyết đoán kết thúc cái buổi livestream đầy kích thích này. Nhìn hai người đang ngồi trên sô pha đơn tay cầm những hộp đầy màu sắc rêu rao kia, Quách Tử xấu hổ mà đằng hắng, nói: “Cái kia, đột nhiên em nhớ mình có chút việc, em đi trước đây.”

Trần Mộc đem mặt chôn ở khoảng trống giữa chỗ lưng tựa sô pha với cánh tay Kỳ Uyên, làm bộ chính mình không có ở đó, nhưng vẫn nâng cánh tay lên hướng về Quách Tử tạm biệt. Từ đầu tới cuối vẫn không nói gì.

Kỳ Uyên cầm di động Trần Mộc, tiếp tục chơi trò chơi Anipop cô đang chơi dở, đầu không ngẩng lên dặn dò, “Đem đống đồ đó đi đi.”

“OK.” Quách Tử cũng biết thói quen của Kỳ Uyên, bình thường anh sẽ nhìn đống quà tặng của fan một cái nhưng tuyệt đối sẽ không nhận. Nếu có cái gì đắt tiền, cũng để cho Quách Tử gửi trả lại.

Lúc Quách Tử thu dọn quà tặng, lại nghe Kỳ Uyên nói: “Đợi chút, để đôi dép kia lại.”

Quách Tử, Trần Mộc đồng thời nghi hoặc mà nhìn về phía anh.

Thấy bọn họ đều trưng ra bộ dáng tò mò, mày kiếm của Kỳ Uyên hơi nhướng lên, thần sắc không kiên nhẫn nhìn Quách Tử nói: “Chị dâu cậu náo loạn nói thích.”

Lại tới rồi, cô náo loạn khi nào? Vừa rồi cô chỉ nói là đôi dép kia thật đáng yêu!!!

“Được rồi.” Quách Tử vội vàng để lại đôi dép con thỏ lông xù, lại hỏi: “Chị dâu còn muốn cái gì khác không?”

Trần Mộc liên tục xua xua tay tỏ vẻ cái gì cũng không muốn, Kỳ Uyên cũng nhanh chóng thúc giục nói: “Mau cút đi.”

Sau đó Quách Tử liền ôm một đống quà tặng biến đi.

Sau khi Quách Tử rời đi, Trần Mộc mới chất vấn hỏi: “Em náo loạn nói muốn khi nào?!”

Kỳ Uyên cầm lấy đôi dép lê dễ thương trên bàn nhéo nhéo đôi tai thỏ nói: “Đôi mắt nhìn muốn rớt ra tới nơi, bộ dáng thích không rời được, còn nói không có?”

Trần Mộc: ….

Kỳ Uyên niết xong tai thỏ, lại tiếp tục sờ đám lông trắng dài kia, rất ghét bỏ mà nói: “Đáng yêu lắm sao? Còn không phải là do lông tơ dài.”

Trần Mộc nhìn anh sờ đến hăng say, thực sự muốn chửi bậy: Nếu không đáng yêu anh buông tay ra đi, vẫn luôn sờ sờ như vậy, bao nhiêu lông đều bị anh vuốt muốn trọc luôn rồi!

Nếu dép đã được để lại, Trần Mộc cũng vui vẻ tiếp nhận, duỗi tay lấy đôi nhỏ thử mang qua một chút, có hơi rộng một chút, nhưng là dép mang trong nhà nên cũng không quan trọng lắm, “Anh cũng thử xem coi có vừa chân không?” Cô thúc giục Kỳ Uyên.

Kỳ Uyên nhấp môi, không quá vui, nhưng nhìn thấy ánh mắt chờ mong của Trần Mộc, anh vẫn cố mà mang thử, vừa chân.

Trong lòng Kỳ lão đại đang khuyên nhủ chính mình: Người phụ nữ của mình, có tùy hứng một chút cũng nên chiều chuộng một chút!

Trần Mộc đứng lên đi thử hai bước, phát hiện lúc bước đi, đôi tai của con thỏ sẽ vung vung theo, quả thực là cực kỳ dễ thương, thực sự là càng nhìn càng thích. Cô vội vàng kéo Kỳ Uyên tới, sau đó đứng đối mặt anh, ấu trĩ mà làm cho đầu hai con thỏ chạm vào nhau.

Sau đó ngước đầu lên, tươi cười sáng lạn mà nói: “Thật sự rất đáng yêu!”

Kỳ Uyên cúi đầu chuyên chú nhìn cô, người phụ nữ của anh mắt ngọc mày ngài, lúm đồng tiền như hoa, trên người cô mỗi chỗ mỗi chi tiết đều khiến trái tim anh rung động.

Anh nhẫn nhịn, giọng nói có chút kiềm chế nói: “Tối hôm qua vẫn chưa thỏa mãn em à? Ban ngày ban mặt lại muốn câu dẫn tôi?!”

Trong nháy mắt Trần Mộc thu hồi lại nụ cười, nghĩ thầm quả thực là mình không thể nào hiểu được người đàn ông này.

“Em tránh xa anh một chút là được!” Trần Mộc liên tiếp lui lại vài bước kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Kỳ Uyên nhướng mày, cười nhạo nói: “Khẩu thị tâm phi, rõ ràng là lạt mềm buộc chặt.”

Trần Mộc: ….

Thật là muốn đem tên đàn ông này tẩn một trận nha!!!! Đáng tiếc đánh không lại…..

Lúc ăn cơm chiều, dì Phương bưng lên một bàn đồ ăn bổ thận. Trần Mộc ngủ một ngày, ngủ dậy chỉ uống một chén cháo bát bảo, vẫn muốn ăn tiếp, kết quả nhìn đến bàn đồ ăn bổ thận kia, nháy mắt nhìn không muốn ăn nữa, đũa đã giơ lên nhưng không xuống tay được.

Mắt thấy Kỳ Uyên lại chuẩn bị giúp cô gắp đồ ăn, cô vội vàng xuống tay trước, gắp đồ ăn bỏ vào trong chén của Kỳ Uyên, cười tủm tỉm nói: “Anh ăn đi, hôm nay để em phục vụ anh.”

Kỳ Uyên nhìn đồ ăn trong chén, khẽ cười nói: “Còn nói không phải câu dẫn, cứ muốn gắp đồ ăn bổ thận cho tôi là vì cái gì?”

Người này chính là có tiêu chuẩn kép nha, anh có thể gắp đồ ăn bổ thận cho cô, còn cô gắp cho anh lại biến thành câu dẫn??

Trần Mộc sốt ruột mà lén lút tỏ vẻ xem thường, quyết đoán mà nói sang chuyện khác: “Quách Tử có phải đã tra qua Tiết Bân không? Chuyện là thế nào?”

Kỳ Uyên thong thả ung dung gắp đồ ăn cho, chờ đến khi đồ ăn trong chén được ăn xong mới nói: “Em thực sự để ý hắn?”

Trần Mộc suýt chút nữa là thổ huyết, “Em chỉ là tò mò thôi.”

Kỳ Uyên hừ nhẹ một tiếng, lúc này mới đem những thứ Kỳ Uyên tra được nói cho cô nghe. Thì ra công ty giải trí của Tiết Bân gần đây đã bị nhà họ Kỳ mua lại. Nhưng không phải là tập đoàn Kỳ thị do Kỳ Uyên quản lý mà là công ty dưới quyền Kỳ Tuấn anh họ của Kỳ Uyên mới từ nước ngoài trở về.

“Hắn ta có vẻ hung hăng, nhưng xem ra chỉ là tiểu tư bản thôi.” Trần Mộc nói.

Kỳ Uyên gắp miếng thịt đưa gần miệng cô ý bảo cô há miệng, mới nói tiếp: “Không tiểu tư bản đâu, hắn ta có dã tâm rất lớn, nói không chừng ngày nào đó cồn muốn khởi binh tạo phản.”

Trong lòng Trần Mộc cười trộm, người này còn nói người khác khởi binh tạo phản, anh ta không phải là người mưu triều soán vị sao?

Nghĩ nghĩ, cô liền hỏi anh: “Cho nên Tiết Bân cố tình tiếp cận em chính là có người sai
khiến hay sao?”

Kỳ Uyên gật gật đầu, nói: “Cũng không sai biệt lắm, Tiết Bân không có cái gan này. Quách Tử chỉ dọa một chút, cái gì hắn cũng khai ra hết. Nhưng lại không nói được vì sao lại tiếp cận em, bởi vì người sai khiến hắn chỉ yêu cầu hắn tiếp cận thôi chưa nói muốn làm gì.”

Bỗng nhiên Trần Mộc cảm thấy buồn cười, “Cái này có gì là khó đâu, có lẽ là muốn dùng nam sắc dụ dỗ em, sau đó cho anh đội nón xanh.” Hết chuyện đến tìm Kỳ Uyên để so đẹp trai, cho dù là bộ dáng của Tiết Bân đi nữa, cũng không thể nào so sánh được với Kỳ Uyên.

Trong nháy mắt, mặt mày Kỳ Uyên dài ra, “Nhìn qua thấy em cao hứng nhỉ?”

Trần Mộc uống một ngụm nước trái cây, chớp chớp mắt nói: “Nếu em cho anh đội nón xanh, anh sẽ ly hôn với em chứ?”

Kỳ Uyên híp mắt, dáng vẻ nguy hiểm mà nhìn cô: “Em dám?”

Trần Mộc chu miệng, khinh thường thì thầm: “Em đây không làm chuyện phá hủy tam quan như vậy.”

Cho dù muốn ly hôn, cũng sẽ không cố ý mà làm ra những thủ đoạn ác liệt, ghê tởm đối với người khác cũng hạ thấp bản thân mình.

Kỳ Uyên thấy cô đã uống xong ly nước trái cây, thuận tay rót cho cô nửa ly. Trần Mộc nhìn anh ý bảo anh rót nhiều một chút lại bị anh vô tình cự tuyệt: “Uống nhiều ăn không ngon.”

Trần Mộc không phục: “Anh cũng quản thật nhiều nha.”

Kỳ Uyên đem chai nước trái cây đưa ra xa một chút, mới quay đầu lại nhìn cô, “Tôi nói với em chuyện này một chút.”

“Chuyện gì?”

Kỳ Uyên nói: “Anh trai em với Kỳ Tuấn gần đây đi lại với nhau rất thân, không chừng là đang hợp tác với nhau.”

Trần Mộc là một người đến từ bên ngoài, đối với ân oán tình thù giữa bọn họ không có chút hứng thú, nhưng Kỳ Uyên nhắc đến anh trai của cô, đó chính là chuyện nhà họ Trần. Cuối cùng cô chính là lấy quan hệ giữa Kỳ Uyên và nhà họ Trần làm cái cớ để đề nghị ly hôn.

Nhà họ Trần còn chưa chính thức xé rách mặt với Kỳ Uyên đã nhanh chóng hợp tác cùng Kỳ Tuấn. Mục đích thực sự rõ ràng. Người ngoài ai cũng biết Kỳ Uyên và Kỳ Tuấn bất hòa, nhà họ Trần làm như vậy chính là muốn nói sẽ phản bội lại Kỳ Uyên.

Thấy cô không phản ứng, Kỳ Uyên lại hỏi: “Em thấy chuyện này như thế nào?”

“Em có thể thấy như thế nào, cuối cùng người rơi vào thế khó xử chính là em.”

Vừa nhớ tới việc ký thư hiệp nghị tối hôm qua, Trần Mộc buồn bực không chịu được.

Kỳ Uyên cười nhẹ, “Vì sao mà phải khó xử chứ? Không phải em đã quyết định sẽ ly hôn với tôi à?”

Trần Mộc giận sôi máu, lên tiếng: “Em quyết định hữu dụng sao? Không phải anh cũng đã gạt em ký thư thỏa thuận không có kỳ hạn kia sao?”

Kỳ Uyên như được nhắc nhớ nói: “Còn nữa, hôm nay em còn chưa lấy lòng tôi đó.”

Nghe anh nói như vậy, trong nháy mắt Trần Mộc nhớ tới một trăm tư thế mới kia. Nếu bọn họ thực sự mỗi ngày đều làm, xác định là mỗi ngày đều phải bổ thận còn không thì thân thể không thể nào chịu nổi!

Nhưng mà chỉ cần làm xong một trăm tư thế này, việc ly hôn này xem như có hy vọng, không làm xong đồng nghĩa với việc hoàn toàn không có hy vọng! Nghĩ đến đây, Trần Mộc khẽ cắn môi, trái tim bình ổn lại, quyết đoán đứng dậy ngồi lên đùi Kỳ Uyên, liếc mắt đưa tình, cười quyến rũ nói: “Anh, đêm nay thực hiện hai tư thế nào đây?”

Nói là mỗi đêm một tư thế, chuyện đó làm cô lo lắng, nếu vậy một đêm hai hay ba tư thế cũng không phải là không có khả năng nha!

Kỳ Uyên không nghĩ tới cô đột nhiên thẳng thắn mà làm như vậy, trực tiếp ngồi trên người anh, đã thế còn cười như vậy…. Câu dẫn như vậy, phản xạ có điều kiện mà cứng người, bàn tay đang đặt hai bên eo cô cũng nắm lại, như đang cực lực nhẫn nhịn, sau đó hỏi lại: “Hai tư thế?”

Trần Mộc vội vàng gật gật đầu, “Em cảm thấy với cái thể lực có thể làm suốt đêm của anh, một đêm có thể thực hiện hai tư thế là hoàn toàn không thành vấn đề.”

Kỳ Uyên nhấp môi, nhìn xung quanh, không vui mà giáo huấn cô: “Ở đây là nhà ăn, em có thể đứng đắn hơn một chút được không?”

Trần Mộc: ….

Cái thư thỏa thuận không đứng đắn đến vậy mà cũng có thể viết ra, anh có tư cách gì mà nói cô không đứng đắn cơ chứ?

Trần Mộc tự sa ngã nói: “Em không rụt rè không đứng đắn đó thì sao nào?”

Kỳ Uyên: ….

Cuối cùng cũng một lần giành được thế thượng phong, vẻ mặt Trần Mộc đắc ý.

Chỉ thấy anh hít sâu, hỏi cô: “Vậy em nói xem, là tư thế gì?”

Trần Mộc: ….

Loại sự tình này, chỉ cần trực tiếp về phòng làm là được, còn phải miêu tả trước sao? Cũng cảm thấy quá xấu hổ rồi!

Trần Mộc thẹn quá hóa giận nói: “Loại sự tình này làm sao mà nói được, anh cố ý!”

Kỳ Uyên cười nhạo: “Nếu đã không rụt rè rồi thì ngại gì nói ra chứ.”

Trần Mộc: ….

Cô chỉ cảm thấy còn tiếp tục như vậy, ly hôn còn chưa làm được, cô đã bị anh làm cho tức chết rồi.

Vừa lúc này dì Phương bưng một đĩa trái cây đi đến, thấy hai người ngọt ngào như vậy, liền thuận miệng hỏi: “Nói cái gì thế, cao hứng như vậy.”

Trần Mộc: ….

Cũng không biết ánh mắt dì Phương như thế nào, nơi nào có thể nhìn được là cô cao hứng??

Sau đó liền nghe Kỳ Uyên trả lời: “Là thảo luận đến những hoạt động trong nhà.”

Dì Phương gật gật đầu nói: “Hoạt động trong nhà có gì tốt cơ chứ, ở bên ngoài không khí trong lành, mới mẻ. Nếu không muốn ra ngoài, có thể đi ra ban công làm những động tác đơn giản cũng được.”

Kỳ Uyên nhướng mày: “Ban công?”

Dì Phương nói: “Không phải là ban công lầu ba của hai người rất lớn sao?”

Kỳ Uyên gật đầu, “Ban công đúng là một địa điểm không tồi nha.”

Trần Mộc: …

Truyện convert hay : Ngọt Thê Hôn An: Tổng Tài Lão Công Siêu Bổng

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện