Luôn Có Giáo Viên Muốn Mời Phụ Huynh

Chương 42


trước sau

Advertisement

Chương 42: Đáng để luyến lưu


Sợi tóc với mùi tuyết tùng mát mẻ lành lạnh, dễ ngửi nhưng không ngấy, ngược lại khiến người ta nghiện, vốn dĩ là động tác vô thức của Lục Tri Kiều, nhưng lại cầm lòng chẳng đặng mà mất hồn.


Kỳ Ngôn cảm nhận được động tác sau lưng, khẽ nghiêng đầu, ánh mắt liếc thấy Lục Tri Kiều đang ngửi tóc mình, trái tim đột nhiên thắt chặt, thình thịch đập trong lồng ngực, cả cơ thể cứng lại, hô hấp cũng ngưng trệ.


Cô không dám động đậy, mặc cho Lục Tri Kiều nghịch tóc mình, lặng lẽ quan sát, ánh mắt dần dần sâu thẳm. Người kia vốn dĩ không biết dáng vẻ hiện tại của bản thân mê hoặc tới nhường nào.


Nghịch tóc xong rồi, Lục Tri Kiều không nỡ rời đi, ngẩng đầu lên, vô tư đón lấy ánh mắt vô vàn hàm ý của Kỳ Ngôn, ngẩn ra, đột nhiên bị dính chặt. Trong đôi mắt kia là gợn sóng lăn tăn nhàn nhạt, nhưng nơi sâu thẳm lại như có ngọn lửa đang bùng cháy, nhiệt độ đốt cháy dường như muốn hòa tan cô ấy.


Sức nóng cùng mong chờ ngập tràn trong không khí, Lục Tri Kiều có chút không thể chịu đựng nổi, rũ mí mắt, lồng ngực thình thịch rung động.


Ban nãy còn là giám đốc Lục lão luyện thành thục, lúc này đã trở thành người phụ nữ xấu hổ.


Đột nhiên vang lên đôi tiếng gõ cửa, có người vào trong, Kỳ Ngôn hoang mang, nhanh chóng quay mặt đi, giơ tay vuốt tóc, giả vờ như không có chuyện gì nhìn về phía tòa nhà sừng sững ngoài cửa sổ, sau đó mới quay mặt.


Là trợ lí Tiểu Vạn.


Tiểu Vạn tưởng rằng Kỳ Ngôn là khách hàng, không nghĩ nhiều, chỉ cười cười, nhìn về phía cấp trên: "Giám đốc, em đã đặt sẵn vé xe rồi, tám rưỡi sáng mai xuất phát, có cần em tới đón chị trước không ạ?"


"Không cần." Lục Tri Kiều bình tĩnh nói, âm thanh lạnh lẽo, "Bảy giờ bốn mươi em ở cổng khu nhà đợi tôi."


"Vâng."


Tiểu Vạn nói xong, lại lịch sự cười với Kỳ Ngôn một cái, yên tĩnh lui ra ngoài.


Kỳ Ngôn nhìn về phía cửa văn phòng, xác định nó sẽ không tiếp tục mở ra nữa, liền thu ánh mắt về, nắm lấy tay Lục Tri Kiều, "Ngày mai đi đâu thế?"


"Công tác." Lục Tri Kiều thành thật nói, cô ấy nhìn ánh mắt Kỳ Ngôn tối đi, vội giải thích: "Đường ngắn, chỉ là ở thành phố kế bên, mất một tiếng đi tàu cao tốc, buổi chiều sẽ về."


Kỳ Ngôn ngẩn ra, ánh mắt lại sáng lên, không nhịn được nghiêng người ôm lấy Lục Tri Kiều, "Như thế liệu có mệt lắm không?"


"Không mệt." Cơ thể Lục Tri Kiều run lên, nhìn đồng hồ, khẽ nói: "Tan làm rồi. Không về ăn tết Nguyên Tiêu à?"


"Ôm thêm một lúc nữa."


"..."


Đạt được sự đồng ý ngầm, Kỳ Ngôn càng thêm to gan, hai tay vòng chặt lấy chiếc eo nhỏ của Lục Tri Kiều, vùi đầu vào một bên tai giấu trong tóc, môi mỏng thở hai hơi thở ấm nóng, từng đợt từng đợt, đầu mũi cũng không an phận, cọ lên vành tai trắng trẻo xinh xắn.


Yết hầu Lục Tri Kiều hừ một tiếng, lập tức mềm nhũn, chầm chậm nhắm mắt lại.


Phát hiện rồi, người này có hai khuôn mặt, một bộ mặt là dành cho đồng nghiệp cấp dưới khi ở công ty, một bộ mặt là khi ở trước mặt cô, cho dù lúc này đang ở văn phòng, không khí nghiêm túc cũng không địch lại được trò đùa của Kỳ Ngôn, ngược lại càng thêm mới mẻ.


"Giám đốc Lục, thoải mái không?" Kỳ Ngôn xấu xa mềm giọng.


Lục Tri Kiều nhỏ tiếng ừm một tiếng, đột nhiên nâng mí mắt lên, giãy giụa biên độ nhỏ, "Em buông tay ra."


"Được."


Kỳ Ngôn dứt khoát buông tay, Lục Tri Kiều lập tức đứng dậy, sửa sang tóc tai cùng quần áo, sắc mặt đã hồi phục vẻ bình tĩnh lạnh lùng, quay người muốn đi, nhưng mới đi được đôi bước, lại bị một lực ôm chặt lấy từ phía sau.


Hương thơm xông vào mũi, lọn tóc đen dài rơi xuống trước ngực Lục Tri Kiều, sau lưng truyền tới âm thanh dịu dàng mềm mại của Kỳ Ngôn: "Dáng vẻ ban nãy của chị rất mê người."


"... Gì cơ?" Lục Tri Kiều vô thức nắm lấy lọn tóc đó, hoảng loạn không thôi.


Nhưng đây là văn phòng, ngộ nhỡ lát nữa lại có người vào, bọn họ ôm ôm ấp ấp bị nhìn thấy, chỉ sợ sẽ bị đồn ra ngoài, trở thành đề tài cho người ta bàn tán sau bữa cơm.


"Lúc làm việc." Kỳ Ngôn hôn lên mặt Lục Tri Kiều.


Lục Tri Kiều ngẩn ra, cảm xúc dần dần bình tĩnh, đầu ngón tay khẽ vuốt ve lọn tóc kia, trong lòng đột nhiên sinh ra chút tự tin, khóe miệng khẽ cong lên, mặt mày nhuộm lên ý cười.


Vào mỗi đêm vắng vẻ tĩnh lặng, khi bị ác mộng quấy nhiễu, Lục Tri Kiều rơi vào trạng thái tự ti cùng nghi ngờ bản thân vô hạn, sau đó khi mặt trời nhô cao, cô ấy bước vào tòa nhà, vào văn phòng, âm u trong đáy lòng lại tản đi, vết thương trong tim lại dần đóng lại, Lục Tri Kiều có tự tin cùng dũng khí vô hạn, ngập tràn hi vọng.


Cô ấy không kinh khủng như bản thân vẫn nghĩ.


"Giám đốc Lục, tôi là em gái si mê chị." Kỳ Ngôn gác bên tai Lục Tri Kiều khẽ nói.


Lục Tri Kiều tỉnh táo, rũ mắt cười cười, nắm lấy bàn tay vòng trước người mình, đáy mắt lướt qua một chút mất tự nhiên, "Em không phải cấp dưới của tôi, xưng hô như thế làm gì?"


"Ừm? Vậy tôi nên gọi thế nào nhỉ?"


Lục Tri Kiều mím môi, không đáp.


"Cô Lục? Mẹ Nữu Nữu?"


"..."


Im lặng giây lát, Kỳ Ngôn thu lại ánh mắt trêu đùa, vòng tới trước mặt Lục Tri Kiều, ánh mắt vẫn dịu dàng như nước, cảm xúc bên trong mềm nhũn, "Kiều Kiều, hoặc là A Kiều, được không?"


Chỉ nhìn thấy, khuôn mặt trắng trẻo mịn màng của Lục Tri Kiều đỏ ửng như tôm luộc, cô ấy khẽ nhíu mày, lồng ngực tê dại như có dòng điện lướt qua, rất lâu sau mới khẽ thốt ra hai chữ: "Tùy em."


Vốn tưởng rằng Lục Tri Kiều sẽ từ chối, ném qua đây hai cái trừng mắt, nhưng không ngờ lại bình tĩnh như vậy, Kỳ Ngôn đột nhiên cảm thấy được yêu chiều mà sợ hãi, khóe môi cong lên ý cười, nắm lấy hai tay Lục Tri Kiều hôn lên, "Tôi phát hiện, số lần chị cười ngày càng tăng lên rồi."


"Có sao?"


"Ừm."


Lục Tri Kiều ngạc nhiên, vô thức cong mắt, sau đó ngẩn ra chăm chú nhìn Kỳ Ngôn, nụ cười vẫn chưa biến mất, đáy mắt trào lên ánh sáng lấp lánh.


Sau khi trải qua chuyện bị rắn cắn, thần kinh thường ngày căng chặt của Lục Tri Kiều lại được thả lỏng, có lẽ là vì chân thực cảm nhận được có người quan tâm bản thân, căng thẳng vì chính mình, thế giới lạnh lùng tăm tối lại có thêm một nỗi nhớ nhung, đáng để luyến lưu. Cho dù bản thân không muốn thừa nhận.


Tết Nguyên Tiêu, ngày xem hoa đăng ăn bánh trôi.


Trong bếp đã bày sẵn nguyên liệu rửa thái sẵn, lập tức có thể nấu, Kỳ Ngôn mặc tạp dề chuẩn bị xào rau, Lục Tri Kiều muốn vào giúp, bị Kỳ Ngôn ngăn lại, có thế nào cũng không nhượng bộ. Thường ngày Lục Tri Kiều không ngang bướng, nếu không có cách sẽ thỏa hiệp, nhưng hôm nay tính tình trỗi dậy, kiên quyết không chịu đi.


Hai người tranh chấp không có kết quả, quyết định mỗi người nấu một món.


Ba người cùng nhau ăn cơm, Kỳ Ngôn chuẩn bị nguyên liệu cho năm món ăn, đồ mặn, hải sản, đồ nước đều có, vô cùng tỉ mỉ, đều là những món hai mẹ con thích ăn.


Nữu Nữu ngồi ngoài phòng khách xem tivi, âm thanh mở tương đối lớn, những lời thoại của phim thần tượng khiến người ta nghe mà thấy sến súa. Trong bếp bật máy khử mùi, Kỳ Ngôn đang rán tôm đất, tiếng xẻng không ngừng chuyển động, hòa chung một nhịp với âm thanh từ tivi, có chút náo nhiệt.


Thấy tóc dài của Kỳ Ngôn bay bay, rủ dài xuống hai bên, Lục Tri Kiều vào nhà tắm lấy dây buộc tóc, đứng sau lưng Kỳ Ngôn, cẩn thận buộc mái tóc dài đen láy mềm mượt lại, lòng bàn tay nắm lấy, sợi tóc mượt mà.


Sợ làm đau Kỳ Ngôn, động tác của Lục Tri Kiều rất nhẹ nhàng, quấn từng vòng từng vòng, buộc không quá chặt cũng không quá lỏng, khẽ rủ xuống lưng.


Đột nhiên, trong tầm mắt xuất hiện một chiếc xẻng, bên trên là đuôi tôm đã được nêm nếm nước tương, sau đó nghe thấy Kỳ Ngôn cười nói: "Thử xem." Sau đó lại bổ sung một câu: "Cẩn thận bỏng."


Lục Tri Kiều mở miệng thổi thổi, cẩn thận ăn tôm, mím môi nhai kĩ rồi nuốt.


"Ngon không?" Kỳ Ngôn ngập tràn chờ mong nhìn cô ấy.


Trong mắt Lục Tri Kiều hiện lên ý cười xán lạn, gật đầu: "Ngon."


Kỳ Ngôn cũng cười, độ cong trên khóe miệng càng thêm sâu.


Đợi tới lượt Lục Tri Kiều xào rau, Kỳ Ngôn ở sau lưng ôm lấy Lục Tri Kiều, vì nguyên nhân chiều cao, không gác được cằm lên Lục Tri Kiều, liền dùng mặt cọ lên tai cô ấy, khiến cho tâm trạng của Lục Tri Kiều không yên, suýt chút nữa quên cho muối.


Nấu xong một bàn đồ ăn, hai người cùng nhau ra ngoài gọi con gái ăn cơm.


"Nữu Nữu..."


"Nữu con..."


"Ăn cơm thôi."


Khoảnh khắc đó, Lục Tri Kiều quay đầu nhìn vè phía Kỳ Ngôn, đúng lúc người kia cũng nhìn lại, ánh mắt chạm vào nhau, hai người đều ngẩn ra, sau đó nhìn nhau cười cười, quay mặt đi.


Toàn bộ đèn trong phòng đều được bật sáng, tuy trên bàn ăn chỉ có ba người, nhưng không khí ngày tết rất đầy đủ, Kỳ Ngôn không ngừng gắp rau cho hai mẹ con, đút cho Nữu Nữu ăn một miếng bánh trôi, Lục Tri Kiều cười khúc khích nhìn hai người, đột nhiên trăm ngàn cảm xúc đan xen.


Bình thường trong nhà chỉ có hai mẹ con, đón bất kì lễ tết gì cũng đều lạnh lẽo, đặc biệt là năm mới cùng tết Trung thu khi nhà nhà đoàn viên, càng khiến Lục Tri Kiều đối diện với tội ác, thời gian lâu dần, cô ấy bắt đầu mâu thuẫn.


Suốt những ngày tháng qua, trong mắt Lục Tri Kiều chỉ có ngày đi làm và ngày nghỉ.


Hôm nay là lần đầu tiên Lục Tri Kiều cảm nhận được không khí náo nhiệt khi đón tết trong nhiều năm qua, rõ ràng chỉ nhiều thêm một người, nhưng lại có cảm giác của nhà, có một chút ấm áp, còn có một chút hạnh phúc.


Ăn cơm xong, Kỳ Ngôn thần thần bí bí lấy ra ba cuốn album.


Hai mẹ con mỗi người một cuốn, một cuốn còn lại là ảnh chụp chung, Kỳ Ngôn đã tỉ mẩn lựa chọn, làm công việc hậu kì, thành ba cuốn album, sau đó mới phát hiện, trong bất kì bức ảnh nào cũng không có bản thân.


Cô đã quên mất.


Nhưng không sao, trí nhớ của bản thân rất tốt, kí ức đều lưu giữ trong đầu, chỉ cần còn nhớ, thì vẫn luôn tồn tại. Kỳ Ngôn tự an ủi bản thân.


Ba người ngồi trên sô-pha xem tivi một lúc, ăn chút hoa quả cùng đồ ăn vặt, sắp

Advertisement
tới chín giờ, đột nhiên Lục Tri Kiều lấy chìa khóa đưa cho con gái, bảo cô bé về trước chuẩn bị cặp sách cùng bài tập, chuẩn bị ngày mai đi học lại.


Khuôn mặt cô gái nhỏ rất không tình nguyện, nhưng vẫn cầm lấy cuốn album bảo bối về nhà.


Cũng thật kì lạ, một người rời đi, không khí náo nhiệt ban đầu đột nhiên nhạt đi rất nhiều. Trong tivi đang chiếu mấy tiểu phẩm, vô cùng ồn ào, Lục Tri Kiều quay đầu nhìn sang người bên cạnh, đôi môi khẽ động đậy: "Có phải em có chuyện gì muốn nói đúng không?"


"Sao chị biết?" Kỳ Ngôn ngây ra, kẹo trong tay rơi xuống sàn.


Lục Tri Kiều khẽ cong khóe môi lên, không lên tiếng, cong lưng nhặt kẹo cho Kỳ Ngôn, đặt lên đĩa, lúc sau mới khẽ nói: "Viết hết trên mặt rồi."


"..."


"Nói đi."


Kỳ Ngôn cúi đầu, lông mi cong dài khẽ rung lên, giống như đang chần chừ giãy giụa. Đột nhiên cô đứng lên, đi về phòng nhanh như một cơn gió, chưa tới mấy giây sau lại ra ngoài, trên tay cầm theo mấy bức ảnh, đưa tất cả cho Lục Tri Kiều.


"Tôi chụp trộm." Kỳ Ngôn chủ động nói ra.


Lục Tri Kiều nhận lấy rồi ngắm nghía, đầu tiên là sửng sốt, sau đó đáy mắt lướt qua một tia rung động. Người trong ảnh là bản thân, mặc chiếc váy liền màu trắng, ngồi dưới gốc cây dừa, mỉm cười nhìn về phía con gái đang đắp cát bên biển.


Lúc đó, Kỳ Ngôn đang ở một nơi cách Lục Tri Kiều không xa, lặng lẽ ngắm nhìn.


"Vốn dĩ tôi định giữ làm của riêng, nhưng cảm thấy nên tôn trọng chị, những bức ảnh này..."


"Tôi rất thích."


Lục Tri Kiều khẽ ngắt lời, ngẩng đầu lên, khuôn mặt diễm lệ xinh đẹp của Kỳ Ngôn lọt vào trong đôi mắt như nước, nhìn thấy hết vẻ mặt từ hổ thẹn tới mừng vui của Kỳ Ngôn, khóe môi chầm chậm cong lên, "Nhưng, tôi phải cầm về."


"Để lại một tấm cho tôi đi." Kỳ Ngôn kì kèo trả giá, ngồi xuống ôm lấy tay Lục Tri Kiều.


"Được."


Âm thanh vừa dứt, gò má Lục Tri Kiều nóng lên, bị thứ gì đó mềm mại ấn lên, sau đó tập ảnh trong tay bị rút mất, rồi lại nhét lại, thiếu mất một tấm.


Về tới nhà, Lục Tri Kiều đặt album ảnh vào trong một hộp quà tinh xảo.


Chuyến du lịch tết hàng năm, năm nay là chuyến đi đáng để hoài niệm nhất, cũng không biết vì sao, Lục Tri Kiều nghĩ, đặt cả mấy bức ảnh Kỳ Ngôn chụp trộm vào trong, chuyển động cổ tay, bất cẩn liếc thấy mặt sau dường như có màu sắc.


Cô ấy lật bức ảnh lại, phía sau mỗi bức ảnh đều có chữ.


... Trái tim của tôi mãi thuộc về chị, cho dù ngày rộng tháng dài


... Mong ước mãi mãi, nguyện dùng cả đời chứng minh.


... Cho dù cách biệt hồng trần, tôi vẫn không tuyệt vọng.


Sau khi đi học lại, Kỳ Ngôn cũng không thể đưa Lục Tri Kiều được nữa, lo lắng tới ảnh hưởng từ tin đồn, cũng không thể đưa Lục Uy cùng đi chợ, kì nghỉ kết thúc, cuộc sống của ba người dường như lại quay về trạng thái bình thường như trước.


Học kì mới bắt đầu, giáo viên chủ nhiệm vô cùng bận rộn, vừa đi dạy vừa đi họp, vừa hay trường học có năm giáo viên thực tập mới tới, một trong số đó được phân tới lớp Kỳ Ngôn, ngoài lúc bận rộn, còn phải giao lưu với giáo viên thực tập, giống như giáo viên đã dẫn dắt bản thân năm đó.


Cô gái kia tên Dương Thanh, năm nay học đại học năm ba, cũng học đại học Giang Thành giống Kỳ Ngôn, là người địa phương, khuôn mặt thuần khiết trong sáng, âm thanh cũng giòn tan, cẩn thận siêng năng biết nói chuyện, chưa tới hai ngày đã thân thiết với Kỳ Ngôn, thời gian bình thường luôn miệng gọi Kỳ Ngôn một tiếng chị hai tiếng chị.


Buổi chiều đó họp hành xong, trong văn phòng chỉ có một mình Dương Thanh, Kỳ Ngôn vừa vào phòng đã nhìn thấy cô gái kia cúi đầu cười, cười tới nỗi cơ thể run rẩy, hiếu kì hỏi: "Chuyện gì mà vui thế, hả?"


Dương Thanh ngẩng đâu, cười tới mặt mày đỏ ửng, nhìn thấy Kỳ Ngôn, vội giơ tờ giấy trong tay lên: "Chị Ngôn Ngôn, chị mau xem đi, buồn cười chết mất, ha ha ha..."


"Cái này là..." Kỳ Ngôn nhận lấy nhìn đôi cái, nhíu mày, "Học sinh lớp chúng ta đưa em à?"


"Vâng vâng."


Trên tờ giấy là hai câu thơ tình khô cằn, vừa nhìn nét chữ là biết của một đứa trẻ.


Dương Thanh uống ngụm nước, dịu lại, cười nói: "Học sinh bây giờ trưởng thành sớm vậy sao? Em mới tới mấy ngày..."


"Biết là ai không?"


"Trần Giai Cường, em ấy vừa nhét cho em rồi chạy mất."


Sắc mặt Kỳ Ngôn đột nhiên nghiêm trọng, tiện tay xé vụn tờ giấy kia, vứt vào trong thùng sọt giấy, khẽ nói: "Tiểu Thanh, ngày đầu tiên em tới đây, tôi đã nói với em, có ba giới hạn đỏ không thể vượt qua, đặc biệt là tình yêu thầy trò, điều cấm kị trong những điều cấm kị."


"Em biết, chị Ngôn Ngôn, chỉ là em thấy buồn cười, những bạn nhỏ này ha ha ha." Dương Thanh cười nghiêng ngả, nhưng thấy sắc mặt Kỳ Ngôn căng chặt, không hề có ý định dịu lại, lúc này mới ngừng cười, biểu cảm cũng trở nên nghiêm túc.


"Em định xử lí chuyện này thế nào?"


"Không để tâm tới em ấy." Dương Thanh thành thật nói.


Kỳ Ngôn nhíu mày suy tư giây lát, gật đầu, nhưng vẫn không yên tâm, thế là dặn dò: "Bắt đầu từ hôm nay tới khi kì thực tập của em kết thúc, đừng

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện