Lượm Trở Về Vua Ma Cà Rồng

Chương 19: Ming Nghi Hoặc


trước sau

Edit : Linhxu

Beta: meott

Có người bao ba bữa mỗi ngày quả thật vô cùng thoải mái. Toàn bộ mọi việc trong nhà giao cho Senke một mình làm hết.Nhưng lại rất gọn gàng ngăn nắp, làm rất thỏa đáng, quả thực so với nữ nhân còn chu đáo hơn.

Nam Cung Phiêu dùng bữa tối xong, nằm dài ở trên sô pha, ôm cái gối ôm nhỏ, cầm lấy điều khiển chuyển kênh lung tung. Tầm mắt thỉnh thoảng lén liếc nhìn Senke đang lau sàn một cái, còn có KING ở bên cạnh đang cầm bình huyết lắc lắc.

Thoáng nhìn tivi thay đổi không ngừng, mỗi một kênh đều dừng vài giây liền đổi kênh khác, KING quay đầu nhìn Nam Cung Phiêu hỏi: “Em có xác định xem cái gì không?”

“… Cho anh chọn.”

“Cám ơn.”

Nam Cung Phiêu đem điều khiển ném cho KING, thân thể chuyển qua bên người hắn, dựa vào cánh tay hắn, nhẹ giọng hỏi: “Hắn trước kia ở nhà anh cũng làm việc này sao?”

Đôi mắt xanh xẹt qua nơi cánh tay kề sát người mình, liếc mắt nhìn vào cổ áo mê người không tự giác hở ra một chút, ánh mắt trở lại ở tivi, vừa đổi kênh vừa trả lời: “Quên rồi.”

“Không cần trả tiền công sao?”

“Không cần.”

“Vạn nhất hắn chạy mất, ai sẽ phục vụ chúng ta hưởng thụ?”

“… Em làm.”

“Đừng mơ! anh là nam nhân của tôi, đương nhiên anh làm.”

KING bỗng dưng cứng ngắc, đôi mắt lam nheo lại, thong thả quay đầu lại, dừng ở trên người cô.

“… Tôi, ý tứ của tôi là anh là nam nhân …. ở trong nhà tôi, cho nên anh làm.”

“Uhm”

Nam Cung Phiêu thấy hắn không tiếp tục dùng ánh mắt quái dị kia nhìn mình, lập tức nhẹ nhàng thở ra.Namnhân này thật sự quá nhạy cảm, nói sai một chút thực dễ dàng bị hắn hiểu lầm, về sau vẫn là cẩn thận một chút mới được.

Chỉ chốc lát, Senke từ phòng bếp đi ra, nói với KING : “Chủ nhân, chúng ta có thể xuất phát.”

“Đợi chút!” Nam Cung Phiêu liếc Senke một cái: “Anh đi tắm rửa một chút đi đã, đợi lát nữa lúc đi mua quần áo, một thân đầy mồ hôi sẽ không tốt lắm.”

“… Ừm.” Senke mặt nhăn nhíu mày, vẫn đi lên lầu hai tắm rửa.

Ba người tới ngã tư đường phồn hoa. Một cô gái ăn mặc đẹp, yêu kiều nhỏ nhắn, bên người là hai nam nhân cao lớn lạnh lùng. Thoạt nhìn tựa như thiên kim tiểu thư đi dạo phố mang theo hai vệ sĩ vô cùng suất, liếc mắt, quay đầu liền câu dẫn 99%, còn lại 1% chính là người mù!

Đi vào một cửa hàng bán đồ nam, Nam Cung Phiêu tinh thần sáng láng như sao, lấy ra mấy bộ quần áo, toàn bộ nhét vào trong lòng Senke, còn không quên nhắc nhở một câu “sẽ khấu trừ vào tiền lương của chủ nhân anh”. Sau đó đem hắn đẩy mạnh vào phòng thay quần áo.

KING ngồi ở một bên trên sô pha, cầm lấy tạp chí cố gắng hấp thu tri thức hiện đại. Thỉnh thoảng lại có mỹ nữ đứng trước mặt hắn, dùng sức liếc mắt đưa tình, mỗ nam vẫn như cũ thể hiện vẻ mặt lạnh lùng, bất cứ ai cũng không câu dẫn nổi sự chú ý của hắn.

Thời điểm Senke đi ra, Nam Cung Phiêu hai mắt tỏa sáng nhìn hắn, lấy tay xoa xoa cằm mình, vừa lòng gật đầu: “Không tồi! Quả nhiên là người đẹp vì lụa, anh so với người kia tuyệt đối không kém cỏi.”

“…” Senke liếc mắt KING ngắm một cái, không dám nói gì.

KING hơi nhíu mày, tiếp tục đọc sách, ánh mắt cũng lười nhấc lên.

Nam Cung Phiêu lại đến giá đồ, lấy ra tiếp vài bộ quần áo, vỗ vỗ vào ngực Senke: “Thử hai bộ này nữa xem, tuy rằng anh không được cao như KING, nhưng bộ mặt này vẫn làm mê chết không ít nữ nhân, hắc, hắc! Nhanh đi.”

“Aiz.” Mỗ nam ngoan ngoãn chui vào phòng thay quần áo.

Nam Cung Phiêu hô một tiếng, đem tất cả quần áo thích hợp với Senke giao cho người bán hàng, bảo đóng gói lại. Sau đó ng ồibên người KING, nghỉ ngơi một chút.

“Leng keng.”

“Hoan nghênh quý khách!”

Ngoài cửa đi vào là một nam một nữ, nữ nhân là đệ tử, nam nhân cũng là nô lệ của KING ——MING.

Nam Cung Phiêu giật nhẹ quần áo KING, một tay khoát lên bờ vai của hắn, nhẹ giọng nói: “MING đến đây.”

KING hơi nhướng mắt lên, tầm mắt xẹt qua MING, lại cúi xuống: “Hắn không nhận ra tôi.”

“Vì sao?”

“Tóc thay đổi, đồng tử thay đổi, thậm chí ngay cả bộ dáng cũng không là tôi khi còn nằm ở trong quan tài, hắn làm sao nhận ra
được.”

Nam Cung Phiêu quay mặt hắn về phía mình, đánh giá một phen, gật gật đầu: “Quả thật không giống, suất hơn rất nhiều.”

Đôi mắt lam nhìn nàng, ánh mắt di chuyển từ đôi mắt đen kia chuyển qua cánh môi phấn hồng, nhớ tới vị máu ngọt ngào của nàng, hương vị mê người, tầm mắt trở nên thâm trầm.

“… KING… Nơi này là nơi công cộng, anh …”

“Không có việc gì, chỉ nghĩ một chút mà thôi.”

KING rút tầm mắt về, ánh mắt vừa chuyển, vừa vặn nhìn thẳng vào ánh mắt đánh giá của MING. Hắn chậm rãi dương mắt lên, kiêu ngạo nghiêng đầu, nhìn thẳng vào MING.

MING nhăn mặt nhíu mày, lấy tay vuốt tóc, thực tùy tiện cầm lấy một bộ quần áo: “Anh đi thử xem.” Sau đó tiến vào phòng thay quần áo.

Nam Cung Phiêu phát hiện MING hơi khác thường, bèn hỏi: “Hắn sợ anh.”

“ừm.”

“Vì sao?”

“Một kẻ giả trộm cướp thì không có dũng khí đối mặt với bất luận kẻ nào.”

Nam Cung Phiêu có chút hiểu được gật gật đầu, quay đầu nhìn nữ nhân đi cùng MING, hình như có chút quen mắt.

“Cái nữ nhân kia là nữ sinh năm hai tại thánh nhân.”

“Anh làm sao mà biết?”

“Cô ta từng mời tôi ăn kem.”

“…” nam nhân này mị lực thật sự làm cho nữ nhân khó khăn cưỡng nổi.

Chỉ chốc lát, Senke từ phòng thay quần áo đi ra, Nam Cung Phiêu trực tiếp để cho hắn mặc trên người, lấy ví tiền ra, rút thẻ bạch kim, mua hết tất cả quần áo thích hợp với hắn.

MING vừa vặn cầm quần áo đi vào quầy, đồng dạng xuất ra thẻ bạch kim, tầm mắt lướt qua KING, đặt ở trên người Nam Cung Phiêu, đánh giá từ trên xuống dưới một phen. Lần trước ở nhà hàng cơm Tây nhìn thấy bọn họ hôn nhau cuồng nhiệt, hiện tại lại chạm mặt ở phố xá sầm uất, hắn tựa hồ cùng đôi tình lữ này rất có duyên.

“Sorry, xin làm nhanh cho!”

KING cố ý đem Nam Cung Phiêu kéo vào trong lòng mình, ngăn trở ánh mắt của MING, lấy khuỷu tay hơi hơi đánh nhẹ vào ngực MING. MING lập tức thống khổ nhăn mặt,nhíu mày.

Vừa mới tiếp xúc, KING lập tức cảm thấy được sức mạnh của thân thể MING. Có lẽ hắn ta hẳn có một khoảng thời gian uống máu của mình. Nhưng mà thân thể dường như còn chưa tiếp nhận máu ma cà rồng. Không có sức mạnh khổng lồ của huyết tộc thì chính là một kẻ nửa người nửa quỷ.

Nam Cung Phiêu thoáng nhìn tầm mắt hơi tức giận của MING, vội vàng làm bộ trách cứ KING: “Anh yêu, khách khí một chút.”

“Bảo bối, anh không dùng lực.”

“Anh sức trâu sức bò, ai cũng không chịu nổi.” Cô quay đầu sang, mỉm cười nhìn MING, “Thật có lỗi, bạn trai tôi hay xúc động, anh ấy không cho nam nhân tới gần tôi.”

MING liếc mắt ngắm KING một cái, xoa xoa ngực mình, quơ quơ tay, tỏ vẻ không ngại.

Nữ nhân bên cạnh luôn luôn đánh giá KING, có vẻ ở nơi nào đó đã gặp qua, nhưng lại không dám ở trước mặt MING chào hỏi.

Nam Cung Phiêu tính tiền xong, Senke cầm quần áo của mình, ba người cùng nhau rời khỏi cửa hàng.

MING cầm lấy điện thoại, nhanh chóng chụp hình ba người bọn họ. Sau đó bấm một dãy số, sau khi kết nối được, liền thấp giọng nói: “Giúp tôi điều tra chi tiết ba người này.”

“Ai?”

“Ảnh chụp sẽ gửi cho anh, làm nhanh lên.”

“Được!”

Truyện convert hay : Trí Mạng Thiên Sủng

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện