Lực Hấp Dẫn

Chương 38


trước sau

Advertisement

"Kỳ thực chị nói đúng, ánh mắt tôi nhìn chị không bình thường."

Ngụy Tịnh nói như vậy, hết sức thản nhiên: "Bởi vì dáng dấp Nghiêm tiểu thư rất xinh đẹp, lại có khí chất. Bất kể ai cũng không thể không bị chị hấp dẫn được, không phải sao? Tôi cũng là người, cho nên tôi không nhịn được muốn nhìn chị thật lâu."

Đây rõ ràng là lời mở đầu rất tốt.

"Nhưng, nói như thế nào đây... Ừ, nói thẳng thì, chị biết tôi có bạn gái, tôi rất yêu cô ấy. Cho dù trên thế giới có nhiều người khác tốt đẹp như vậy, có sức hấp dẫn lớn hơn đi nữa, quỹ đạo đời tôi đã sớm được xác định."

Có dự cảm xấu! Nghiêm Liệt muốn nói, chờ một chút!

Ngụy Tịnh nhìn cái khay trước mắt, cười nói vô cùng kiên định, hoàn toàn không cho Nghiêm Liệt bất kỳ cơ hội nào chen lời.

"Nghiêm tiểu thư đối với tôi rất tốt, nói thật tôi rất vui vẻ, không sai, tôi có thiện cảm với chị."

Mắt Ngụy Tịnh hơi rũ xuống, thẳng thắn giống như chủ nhân của nó vậy.

"Nghiêm tiểu thư chăm sóc, tôi không có gì có thể hồi báo, chỉ có thể dùng tất cả tiền còn dư lại trên người mời chị ăn bữa cơm này. Thật đó, nói ra sợ chị chê cười, tôi cũng chỉ còn hơn một trăm đồng."

Dự cảm xấu sâu hơn, cổ họng Nghiêm Liệt khô khốc, muốn nói ra nhưng như thể bị ngăn cản không thể thốt nên lời.

"Sau bữa cơm này, chúng ta cũng không cần gặp mặt nhau nữa đâu."

Lúc Ngụy Tịnh nói những lời này, rốt cuộc ngẩng đầu lên nhìn Nghiêm Liệt, vô cùng chân thành.

Cuối cùng "Bữa tiệc lớn" hao phí tất cả tiền thuê phòng Ngụy Tịnh tích cóp này đáng thương đặt ở chỗ cũ, không ai ăn miếng nào.

Lúc từ phòng ăn đi ra, mặt trời rực rỡ chiếu, Nghiêm Liệt có loại cảm giác choáng váng mãnh liệt.

Ngụy Tịnh đi ở phía trước cô, đi hai bước, quay đầu lại đối mặt với Nghiêm Liệt.

Bởi vì ánh mặt trời chiếu thẳng đến quá nhức mắt, Ngụy Tịnh híp mắt lại, chân mày nhíu chặt một chỗ.

Nghiêm Liệt đứng ở đối diện Ngụy Tịnh, cũng đang nhìn cô.

Nghiêm Liệt rất muốn nói ngay bây giờ, Đinh Ấu Lôi của em chết rồi, đừng ngây thơ như vậy, cả đời này cô ấy cũng sẽ không trở lại bên cạnh em!

Cô thật sự muốn nói như vậy, rất muốn dùng lời tuyệt tình này tổn thương Ngụy Tịnh.

Tại sao không? Ngụy Tịnh đối với cô như thế nào? Cô còn cần quan tâm đến cảm nhận của Ngụy Tịnh sao?

Nhưng đến cuối cùng, Nghiêm Liệt cũng không làm như vậy.

Cô không có cách nào làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy.

Nếu như cô nói ra những lời đó, chính cô cũng sẽ xem thường mình

Người Nghiêm Liệt có chút đung đưa, Ngụy Tịnh đi tới muốn đỡ cô, bị cô tránh khỏi.

"Em như vậy, thật sự làm cho người ta chán ghét." Nghiêm Liệt nổi nóng nói, "Dẫm đạp lên tình cảm người khác như vậy, em sẽ có cảm giác thỏa mãn sao?"

Ngụy Tịnh không trả lời cô, chỉ cười, cười giống như chuyện không liên quan đến mình vậy.

Nghiêm Liệt nghĩ, tại sao Ngụy Tịnh phải nói với cô lời quá đáng như vậy.

Nếu không thể chung một chỗ, vậy thì nói "Tôi có thiện cảm với chị" làm gì cơ chứ?

Hay là, Ngụy Tịnh căn bản là muốn Nghiêm Liệt hận cô? .

Nếu là như vậy, Ngụy Tịnh rốt cuộc đã đạt được mục đích.

Giờ khắc này Nghiêm Liệt xấu hổ đến gần như đứng không vững.

Mình đúng là mắt mù, tại sao lại thích người như vậy?

Rất kỳ quái, sau khi đi khỏi trường học, Nghiêm Liệt cũng không cảm thấy đau khổ, một chút ý nghĩ uống rượu mua say cũng không có.

Thậm chí buổi tối hôm đó, cô đi ăn cùng Hứa Tranh.

Hứa Tranh giới thiệu cho cô một ông chủ, vị kia là đàn ông chừng năm mươi tuổi, nho nhã lịch sự.

Nói xong chính sự, ông chủ mập mờ nói muốn trò chuyện riêng với Nghiêm Liệt, Nghiêm Liệt đáp ứng rất nhanh, nhưng sau đó thật sự ra ngoài cùng hắn cũng không tập trung, không giải quyết được gì.

Nghiêm Liệt trở về nhà, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng nửa đêm tỉnh lại.

Ngụy Tịnh không mời mà tới, không lễ phép chiếm đoạt tất cả suy nghĩ của Nghiêm Liệt.

Gương mặt Ngụy Tịnh, mỗi biểu tình đều là tươi sáng như vậy, rõ ràng là không quen thuộc người xa lạ, tại sao có thể ghi nhớ từng chi tiết của cô ấy như vậy?

Thậm chí những lời Ngụy Tịnh nói gây ra vết thương cho Nghiêm Liệt, Nghiêm Liệt cũng nhớ toàn bộ.

"Sau bữa cơm này, chúng ta cũng không cần gặp mặt nhau nữa đâu."

Nghĩ tới câu này, lòng Nghiêm Liệt hung hãn co rút đau đớn.

Cô che ngực, trở người, khó khăn tiếp tục tìm buồn ngủ.

Không gặp thì không gặp, Nghiêm Liệt cũng không muốn gặp lại.

...

Thời tiết hè khó chịu đựng, cấu trúc căn nhà đối với Dương Khiết chính là một câu đố.

Rốt cuộc ban đầu phòng ốc này là thiết kế như thế nào, mới làm cho nhà ở có cảm giác đông lạnh hè nóng?

Mấy ngày nay trong phòng oi bức khiến người nghẹt thở, đa số lần không phải Dương Khiết tự nhiên tỉnh, mà là bị nóng tỉnh, tỉnh dậy thấy sau lưng toàn bộ ướt đẫm, giống như vừa tắm xong.

Lúc này cô vô cùng bái phục chị, cho dù nóng như thế nào, Ngụy Tịnh vẫn ngồi ở chỗ đó đọc sách, một giọt mồ hôi cũng không chảy, bất động như thể sẽ lập tức thăng thiên.

"Chị không nóng sao?" Dương Khiết ngồi đối diện Ngụy Tịnh uống nước đá.

"Tâm tĩnh tự nhiên lạnh." Ngụy Tịnh lấy nước đá khỏi tay Dương Khiết, "Con gái không nên uống quá nhiều nước đá, không tốt cho thân thể ."

"Em phải hạ nhiệt chứ, em cảm thấy em sắp cảm nắng luôn rồi."

Dương Khiết ngã xuống đất, cảm thấy mặt đất rất nóng, lại ngồi dậy.

Cô nghĩ tới điều gì, dè dặt hỏi: "Chị, vị Nghiêm tiểu thư có ý với chị kia, sao gần đây không tới tìm chị?"

Ngụy Tịnh còn đang nhìn sách, thuận miệng kêu:

"Có quan hệ gì sao?"

"..."

Lời chị nói khiến Dương Khiết cảm thấy lạnh run.

Dương Khiết rất sợ giọng Ngụy Tịnh như vậy, một khi loại giọng lạnh như băng này xuất hiện, đề tài trước mắt không có bất kỳ khả năng tiếp tục nào.

Kỳ quái, chẳng lẽ kế hoạch của Cố Diệc Triết không thực hiện được sao? Không thể nào, Cố tỷ tỷ tinh tế như vậy, chưa từng thất bại nha?

Thật đáng ghét! Dương Khiết thật muốn biết chuyện sau đó! Nhưng lại không dám hỏi!

"Tiểu Khiết." Ngụy Tịnh đột nhiên để sách xuống, nói, "Tối nay cùng chị đến nhà Nhược Khê tỷ một chuyến đi."

"Hả? Vâng vâng? Nhưng tại sao?"

"Chị nghĩ, có vài thứ vẫn phải trả lại cho chị ấy."

Vì vậy Dương Khiết lại tò mò thêm một chuyện.

Bình thường chị căn bản không thích nhắc

Advertisement
tới Vương Nhược Khê, mà lần này lại chủ động đi tìm chị ấy, là vì cái gì?

Dương Khiết thừa nhận, mỗi lần chị và Vương Nhược Khê gặp mặt, cô cũng sẽ hăng hái một cách khó hiểu.

Trước khi đi, Ngụy Tịnh gọi điện thoại chắc chắn Vương Nhược Khê lúc này thuận lợi gặp khách mới lên đường.

Trên xe buýt tới nhà Vương Nhược Khê, Dương Khiết thấy Ngụy Tịnh luôn đỡ eo, hỏi chị làm sao, chị nói eo có chút đau.

Eo? Cái vị trí nhạy cảm này làm Dương Khiết suy nghĩ nhiều thứ không thuần khiết.

Chờ một chút! Không thể nào? Chị hẳn không phải tự nhiên đau nha!

Chẳng lẽ đã cùng Nghiêm Liệt làm cái đó? Không! Không thể nào! Không thể có loại chuyện này!

Lúc đến nhà Vương Nhược Khê đã là ban đêm, Vương Nhược Khê dắt con gái tản bộ ở cửa tiểu khu, đi tới đón tiếp Ngụy Tịnh.

Vương Nhược Khê vẫn để tóc ngắn, mặt mũi thanh tú, nhìn không giống như một bà mẹ có con gái 3 tuổi.

"Tới đây, bạn nhỏ, đừng chạy lung tung." Thấy con gái bị chú chó nhỏ hấp dẫn sự chú ý muốn giãy ra, Vương Nhược Khê dứt khoát bế con lên. Lúc này Ngụy Tịnh và Dương Khiết xuất hiện từ trong bóng đêm .

"Nhược Khê tỷ." Ngụy Tịnh đi tới, mang nụ cười khách sáo lễ phép.

Vương Nhược Khê cũng cười, người bạn nhỏ trong ngực vừa thấy Ngụy Tịnh liền a a không ngừng.

"Em lại lớn hơn rồi." Ngụy Tịnh dùng ngón tay ngoắc ngoắc bàn tay trắng nhỏ nhắn, đứa bé dùng hai tay cầm tay Ngụy Tịnh, không buông ra.

"Con không nên nghịch ngợm, ngoan." Vương Nhược Khê dạy bảo.

Dương Khiết thấy hai người bọn họ dường như rất hòa bình, có thể đứng chung một chỗ, còn trêu chọc con gái Vương Nhược Khê, rất vi diệu.

Nói tới Vương Nhược Khê, Dương Khiết thật không biết kể từ đâu.

Vương Nhược Khê là thanh mai trúc mã với Đinh Ấu Lôi, nghe nói Đinh Ấu Lôi từ thời trung học vẫn luôn theo đuổi Vương Nhược Khê, theo đuổi mười năm vẫn bị lấy cớ "Tôi là người thẳng " từ chối.

Sau đó Đinh Ấu Lôi gặp Ngụy Tịnh.

Đinh Ấu Lôi và Ngụy Tịnh gặp nhau là một đoạn truyền kỳ, cho đến bây giờ, hai người bọn họ quen nhau như thế nào thế nào, Dương Khiết vẫn không thể chắc chắn, toàn dựa vào suy đoán.

Nhưng cô biết, tuyệt đối không phải "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ".

(*Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ: Có duyên dù ngàn dặm vẫn gặp mặt)

Hoặc có thể là một loại phương thức không chính đáng vượt qua tưởng tượng của cô, Dương Khiết không dám tìm chị chứng thực, cũng không tiện đi hỏi Cố Diệc Triết.

Từ khi Đinh Ấu Lôi chết, có lẽ đến lúc chuyện này sẽ bị phủ đầy bụi dưới thời gian.

Đinh Ấu Lôi vì cứu Vương Nhược Khê mà bỏ mạng, chuyện này đối với Ngụy Tịnh mà nói chắc chắn không thể nào quên được.

Tuy nói tâm tư Đinh Ấu Lôi đúng là đặt trên người Ngụy Tịnh, nhưng ràng buộc của cô với Vương Nhược Khê chỉ để ở đó cũng đủ khiến Ngụy Tịnh không thoải mái, chứ đừng nói đến Dương Khiết loáng thoáng nghe nói quan hệ của Đinh Ấu Lôi với Vương Nhược Khê lúc kết hôn đột ngột tiến triển --- Đinh Ấu Lôi có hiềm nghi đi quá giới hạn.

Đối tượng vượt rào trừ Vương Nhược Khê còn có thể là ai?

Dương Khiết không dám chủ động nhắc tới ba chữ "Vương Nhược Khê" trước mặt Ngụy Tịnh, đại khái cũng bởi vì điều này.

Ngụy Tịnh dù sao cũng là bạn gái Đinh Ấu Lôi đích, sau khi Đinh Ấu Lôi qua đời, Vương Nhược Khê trong lòng áy náy, tìm Ngụy Tịnh bảo Ngụy Tịnh đến nhà mình ở, muốn chăm sóc Ngụy Tịnh.

Ngụy Tịnh không đồng ý chuyện này.

Dương Khiết có thể hiểu rõ cảm thụ của chị.

Đối mặt với người con gái người yêu đã từng theo đuổi mười năm, vô số ân ân oán oán đặt ở trước mắt, Ngụy Tịnh nhìn một cái đã đủ buồn phiền.

Hơn nữa... Dương Khiết nhìn đứa trẻ được gọi là "Bạn nhỏ", Dương Khiết nghe nói em ấy họ Đinh, thật là quá khó hiểu.

Có lẽ Vương Nhược Khê vì tưởng niệm ân nhân cứu mạng Đinh Ấu Lôi, mới đổi tên con gái thành như vậy. Đúng là, không có Đinh Ấu Lôi, Vương Nhược Khê lúc sắp sinh có thể đã sớm một xác hai mạng, đúng là nên tưởng niệm Đinh Ấu Lôi một chút.

Chẳng qua, nhớ mãi không quên để ở trong lòng không được sao? Cũng không cần phải để cho đứa trẻ theo họ Đinh Ấu Lôi, chẳng lẽ là sợ người nào đó không biết trong lòng chị ta vẫn còn Đinh Ấu Lôi sao?

Điều này làm cho bạn gái chính thức của Đinh Ấu Lôi là Ngụy Tịnh nghĩ như thế nào?

Mỗi lần nhớ tới chuyện này, Dương Khiết liền chán ghét đến hoa mắt chóng mặt.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện