LONG VỆ SIÊU ĐẲNG

Người nhà họ Lộ


trước sau

Advertisement

Chương 76: Người nhà họ Lộ

Một đám vệ sĩ mặc đồ đen lao đến, những người này đều là cao thủ Nội Kình. La

Thuần đang chuẩn bị phóng phi đao ra, thì đột nhiên phía ngoài có một quả đạn tên

lửa bắn về phía anh.

Nếu quả đạn tên lửa đó phát nổ, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến cả mấy người Diệp

Thái, mà muốn ngăn cản thì chẳng kịp. La Thuần tung người nhảy lên, ôm quả tên

lửa kia vào ngực.

Diệp Chấn Giang hãi hùng, cho dù cường giả Không Cảnh cũng chưa chắc đỡ được

một quả đạn tên lửa, chắc chắn La Thuần sẽ bị thương nặng.

Diệp Lập Thiên hầm hừ: “Mày mạnh đến mức nào, chẳng lẽ còn có mạnh đến mức

có thể đỡ được một quả đạn tên lửa?”

Một tiếng nổ ầm vang, trên không trung bùng lên luồng khói dày đặc, cả người La

Thuần đều bị nuốt chửng.

Mặt mũi Diệp Băng Dung tái nhợt, run rẩy đến mức suýt ngã xuống đất.

Xung quanh có người tiếc nuối, có người lại hả hê, cười trên nỗi đau của người

khác.

Sương khói tản đi, La Thuần đè tay lên quả hồ lô Tử Kim treo bên hông, chậm rãi

bay khỏi mặt đất. Quần áo anh chỉ hơi rách một chút, chứ trên người không hề có

vết thương nào.

“Sao lại thế được!” Diệp Lập Thiên tái mặt, không tin cơ thể con người lại mạnh đến

mức này, ông ta hét lên: “Bắn tiếp!”

La Thuần đã chuẩn bị sẵn sàng, phóng hai thanh phi đao ra, quả đạn tên lửa ở bên

ngoài còn chưa bay vào đã phát nổ. Người điều khiển khẩu pháo đang núp trong

bóng tối cũng bị xuyên thủng đầu.

Ngay sau đó, mười mấy thanh phi đao phóng tới liên tục, tất cả đám vệ sĩ mặc đồ

đen đều bị thương, La Thuần phất tay nói: “Bắt lấy bọn họ!”

Các thành viên của hội võ thuật Tinh Hà lập tức tiến lên, nghe lời thì tung một quyền

quật ngã, không nghe lời liền giơ tay bổ vào đầu. Trong tích tắc, cả căn phòng khách

biến thành địa ngục giữa trần gian, đám phụ nữ đều sợ hãi trốn ở phía sau, run rẩy

gào thét.

Ông già đứng ở bên cạnh Diệp Lập Thiên cả giận nói: “Tất cả dừng tay cho tôi!”

Lão tung người vọt nhảy, rút cây roi dài bên hông ra quất về phía Lý Thanh Lôi.

Vụt!

Lý Thanh Lôi cứng rắn đỡ một phát roi, áo anh ta rách tung, nhưng da thịt vẫn

không sao. Lý Thanh Lôi trở tay túm chặt chiếc roi của đối phương, hét lớn: “Lão già

kia, xuống đây cho tao!”

Kể từ khi anh ta tu luyện “Chàng Thiên Quyết”, cân nặng và chiều cao của anh ta

nhanh chóng tăng lên. Bây giờ anh ta đã cao gần hai mét, cả người cơ bắp cuồn

cuộn, trông chẳng khác gì một con gấu đen. Lý Thanh Lôi chỉ kéo nhẹ một cái, chiếc

roi đã đứt đôi.

Đường Hiệp yên lặng chạy tới từ phía sau, đâm thanh kiếm mềm về phía giữa lưng

ông già kia.

Ông già kia có võ công, lật ngã người né kiếm. Nhưng còn chưa tiếp đất, Ngao

Chấn đã tung ra song chưởng, năm dải chân khí quấn quanh cánh tay, đánh thẳng

vào người ông già kia.

Ông già kia kêu lên một tiếng đầy đau đớn, hộc máu chết tại chỗ.

La Thuần thoáng ngạc nhiên, không ngờ trong mấy ngày mình không ở bên kèm

cặp, Ngao Chấn lại có tiến bộ lớn nhất.

Lộ Tinh cũng cực kỳ kinh hãi, trái tim nhảy lên thình thịch. Cô ta tận mắt nhìn thấy ba

người kia gọi La Thuần là sư phụ, nói vậy sau này cô ta cũng có thể lợi hại như bọn

họ ư? Nếu giỏi như bọn họ, cô ta đâu phải sợ trưởng bối nhà họ Lộ ép buộc này nọ

nữa!

Rất nhanh, tình hình đã ổn định lại, cả đám cao thủ bên cạnh Diệp Lập Thiên không

chết thì cũng bị thương. Mặt mũi ông ta trắng bệch, cuối cùng ông ta vẫn đánh giá

thấp thực lực của La Thuần.

Lý Thanh Lôi bắt lại Diệp Lập Thiên, ném ông ta đến trước mặt Diệp Thái.

“Mày còn lời gì để nói không?” Diệp Thái cúi đầu nhìn ông ta, ánh mắt lạnh lẽo.

Diệp Lập Thiên thảm hại cười đáp: “Ông thắng rồi. Nếu ông tha mạng cho tôi, tôi sẽ

nhường vị trí gia chủ nhà họ Diệp cho ông. Còn tôi sẽ ra nước ngoài, không bao giờ

trở lại nữa.”

“Tao không cần thứ đó, tao chỉ muốn mạng của mày thôi.” Diệp Thái chậm rãi lắc

đầu.

Diệp Lập Thiên vội nói: “Ban đầu là bố tôi chủ mưu hại chú chín, ông ấy nói muốn

cài tang vật cho chú chín, cũng muốn hạ độc vợ chồng chú chín. Tôi bất đắc dĩ mới

phải làm thế. Nể tình anh em, ông tạm tha cho tôi lần này đi!”

Diệp Thái kéo người đàn ông xấu xí kia tới, xé lớp mặt nạ silicone trên mặt ông ta

xuống, nói: “Thật tốt vì mày đã chịu nói thật. Đây là người tao tìm để đóng giả, còn

người thật đã bị mày giết chết từ lâu rồi. Không may là lúc ấy tao điều tra ra ông ta,

nên đã lén lút nghe được toàn bộ cuộc nói chuyện của bọn mày. Người tao tìm đến

diễn cũng đạt nhỉ?”

“Mày dám lừa tao!” Diệp Lập Thiên vừa giận vừa hối hận, thầm hận chính mình quá

ngớ ngẩn. Thật ra ông ta là người khôn khéo, chẳng qua vừa nhìn thấy người kia

liền mất bình tĩnh, nên mới không nghĩ đến rất nhiều chi tiết.

“Mọi người vừa nghe hết rồi chứ?” Diệp Thái nhìn hơn trăm người nhà họ Diệp, xúc

động nói to: “Bố mẹ tôi không tham ô, họ không làm chuyện gì có lỗi với nhà họ

Diệp, họ trong sạch, tất cả đều tại tên súc vật kia hãm hại!”

Mặt Diệp Chấn Giang đẫm nước mắt, nức nở nói: “Con ơi, tại bố quá ngu ngốc, bố

trách lầm con rồi!”

Lão ta cầm thanh kiếm gãy, chém xuống đầu Diệp Lập Thiên, giọng nói đầy căm

hận: “Nhà họ Diệp này không có loại người thối nát như mày, mày đã bôi bẩn danh

tiếng của cả cái

Advertisement
gia tộc này rồi!”

Lão ta ngẩng đầu nhìn Diệp Thái, ánh mắt phức tạp, hồi lâu mới nói: “Diệp Lập Thái,

năm đó là ông sai, cháu về nhà đi!”

Diệp Thái đã rửa sạch được nỗi oan khuất cho bố mẹ, thế nên khoảng cách với nhà

họ Diệp trong lòng ông ta đã nhỏ đi rất nhiều. Nhưng ông ta biết, ông ta đối phó với

Diệp Lập Thiên, chắc chắn sẽ có những người khác chèn ép ông ta, sợ rằng cứ dây

dưa vào đây sẽ không được thoải mái, thế nên ông ta hơi do dự.

Diệp Lập Quân lại gần, ôm vai ông ta rồi bảo: “Về nhà đi, ông có thể làm rạng danh

nhà họ Diệp ở Hà Đông, còn ai có năng lực dẫn dắt nhà họ Diệp hơn ông nữa?”

Diệp Chấn Giang cũng gật đầu cười nói: “Về tình hay về lý, vị trí gia chủ này vẫn

nên thuộc về cháu.”

Diệp Thái nhìn La Thuần, muốn hỏi ý kiến của anh. La Thuần mỉm cười đáp: “Con

không có ý kiến.”

Anh ôm Diệp Băng Dung hỏi: “Em cảm thấy thế nào?”

“Em nghe lời anh.” Diệp Băng Dung khẽ mỉm cười, tựa vào vai anh.

“Được!” Diệp Thái gật đầu đáp: “Ban đầu con rể tôi nói tương lai chỉ có nhà họ Diệp

ở Hà Đông, tôi không thể để nó nói không giữ lời được. Vừa lúc Tiểu Thuần mới

mua một mảnh đất ở Tề Châu, không bằng nhà họ Diệp chuyển đến đó, tập trung

phát triển ở Tề Châu đi.”

“Tôi tán thành!” Diệp Lập Quân giơ tay nói: “Tôi cũng nghe nói đến mảnh đất kia ở

Tề Châu, không có ai sống ở đó thọ dưới một trăm tuổi hết.”

Ông ta vừa nói như thế thì những người còn định phản đối cũng đồng ý ngay. Suy

cho cùng, làm gì có ai không muốn sống thọ chứ? Diệp Chấn Giang lại càng hết sức

đồng ý. Lão ta đã là cường giả Không Cảnh, biết rõ tìm được một mảnh đất phúc là

điều quan trọng biết nhường nào.

Kế tiếp, sau khi giành được vị trí đứng đầu, Diệp Thái bất đầu phân chia lại tài sản.

Ông ta tước hết cổ phần của những người thân thiết với Diệp Lập Thiên, đuổi bọn

họ đến mấy công ty nhỏ của nhà họ Diệp ở phía nam. Đám người Diệp Lập Quân

thì được trọng dụng. Bản thân Diệp Thái giữ nhiều cổ phần của nhà họ Diệp nhất,

nắm chặt mạch máu kinh tế của gia tộc này. Sau lưng ông ta còn có La Thuần làm

chỗ dựa, xem như đã nắm quyền lớn nhất, hoàn toàn nắm giữ nhà họ Diệp trong

tay.

Thoáng chốc, phòng khách đã được dọn dẹp sạch sẽ, rốt cuộc Diệp Băng Dung

cũng có cơ hội hỏi chuyện La Thần. Cô ghé tai La Thuần hỏi nhỏ: “Sao anh lại dẫn

Lộ Tinh tới đây? Anh không biết là em sẽ ghen hả?”

La Thuần cười ngượng đáp: “Anh nhận cô ấy làm đồ đệ!”

“Cái gì?” Diệp Băng Dung đột nhiên có cảm giác hơi lo lắng. Bất kỳ người phụ nữ

nào đi cạnh La Thần cô đều không sợ, nhưng Lộ Tinh là người duy nhất có thể so

sánh với cô cả về ngoại hình lẫn phong thái, cô không lo lắng sao được.

Ngoài cửa bỗng có người chạy vào: “Cụ, có rất nhiều người nhà họ Lộ đến đây, họ

muốn gặp gia chủ.”

——————–

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện