LONG VỆ SIÊU ĐẲNG

Thiên tài nhà họ Đường


trước sau

Advertisement

Chương 53: Thiên tài nhà họ Đường

La Thuần liếc mắt nhìn cô gái kia một lần rồi không quá để tâm nữa, anh khẽ gật đầu với

Ngải Vũ Phi: *Các cô cứ chơi nhé, tôi xin phép đi trước”

Dù gì thì bản thân mình sắp gây mâu thuẫn với nhà họ Ngải, nếu quan hệ của đôi bên quá

sâu sắc, anh sợ đên lúc đó sẽ làm tôn thương trái tim Ngải Vũ Phi.

Dường như Ngải Vũ Phi cũng biết đến quan hệ giữa La Thuần và gia tộc mình, ánh mắt cô



ấy hơi ủ rũ, nhưng vẫn ngẩng đâu lên đây kiên định: “Cảm ơn anh: đã cứu tôi lần trước, tôi

muôn dùng danh nghĩa cá nhân đề mời anh một bữa cơm, tiện thê dẫn anh đi thăm thú Tê

Châu.”

Sợ La Thuần không đồng ý, cô ấy bồi thêm: “Đậu Đậu cũng rất nhớ anh…”

La Thuần thấy trong đôi mắt của cô ấy tràn đầy sự mong chờ, anh hơi do dự trong chốc lát

rồi đáp: “Được rồi, tối nay liên lạc nhé.”

Quả thật anh cần một người dẫn đường để tìm hiểu về tình hình Tê Châu, Ngải Vũ Phi vốn

là người bản địa, đúng là lựa chọn tốt nhất.

“Tạm biệt!” Ngải Vũ Phi vẫy tay với bóng lưng của La Thuần.

Đường Mộng Quân cảm thấy nghẹn lời hết sức: “Được rồi, người ta đi mắt hút rồi! Thật sự

không ngờ cậu còn thích dạng này nữa, có phải xem phim tình cảm nhiều quá nên bắt đầu

chuyên hướng sang mây anh chàng nhà quê giản dị chất phác không hả?”



Ngải Vũ Phi nở nụ cười miễn cưỡng đáp: ˆNgười ta đã kết hôn rồi, vả lại, tớ cũng đâu xứng

với anh ây…”

Nghĩ tới trận phong ba bão táp sắp ập tới, tâm trạng Ngải Vũ Phi vô cùng năng nề, trong

trận quyết đâu này, hai bên nhát định sẽ có một bên bị thương. Bắt kê ai thăng ai thua, cô

ấy đều thấy không dễ chịu gì.

Đường Mông Quân khoác cánh tay cô nói: Được rồi, người theo đuổi quý cô Ngải Vũ Phi

sắp xếp hàng dài đến thủ đô, còn thiếu một, hai người hay sao? Tớ thấy anh chàng kia cố ý

ra vẻ thanh cao thôi, không có gì đặc biệt cả. Này, tối nay có khi anh tớ sẽ đến đấy, anh ấy

cũng là nhân vật làm mưa làm gió ở thủ đô, tớ giới thiệu cho hai người làm quen nhé?”

“Đến lúc đó tính saul” Ngải Vũ Phi chỉ muốn được ở bên La Thuần nhiều thêm một chút,

nêu có thê khuyên anh đừng xung đột với nhà họ Ngải là tốt nhất.



La Thun lên xe taxi, tìm được một khách sạn giữa trung tâm thành phó đề ở. anh báo bình

an cho Diệp Băng Dung, sau đó bắt đâu ngôi trên sân thượng luyện công.

Khi đã đạt đến trình đô hiện tại, anh không cần ngủ nữa, chỉ cần ngồi thiền mười máy phút,

tất cả mệt mỏi đều tan biên hết, thậm chí còn hiệu quả hơn ngủ cả đêm dài.

Bởi vì ngồi thiên sẽ khiến bộ não rơi vào trạng thái ngủ đông, tất cả cơ quan trong cơ thê có

thê nghỉ ngơi đây đủ, còn lúc đi ngủ có thê năm mơ, bộ não vẫn phải hoạt đông.

Đêm đến, điện thoại của La Thuần reo vang. Anh mở mắt ra, cầm lên xem mới biết là định

vị do Ngải Vũ Phi gửi tới, hẹn anh tại quảng trường Nhân Dân.

Nơi này chỉ cách quảng trường Nhân Dân một con phố, La Thuần xỏ bừa một đôi dép

xăng-đan, thong thả đi tới điểm hẹn.

Ngải Vũ Phi đã đợi sẵn ở đó, Đường Mộng Quân mà anh gặp vào ban ngày cũng có mặt,

hai người ăn mặc rất tinh tê và xinh đẹp khiên người qua lại đồng loạt ngoái nhìn.

“Chúng ta đi thôi!” Đường Mông Quân cũng không chào hỏi gì La Thuần đã lên xe trước.

Ngải Vũ Phi đích thân mở cửa xe giúp La Thuần, sau đó cùng anh ngôi ở hàng ghế sau.

Đường Mộng Quân lắc đầu bắt đặc dĩ, thâm nghĩ rốt cuộc người bạn thân của mình làm sao

thê nhỉ, tự dưng lại bị một anh chàng nhà quê mê hoặc đến mụ mị đầu óc!

Ảnh mắt của cô ta không kiềm được mà liếc tới đôi dép nhựa trên chân La Thuần, sau đó lại

lắc đầu thêm lần nữa.

Lên xe rồi, Ngải Vũ Phi mới lũng túng bảo: ‘ Thật ngại quá, Đậu Đậu bị ôm rồi, mẹ em không

cho con bé ra ngoài!”

“Không sao đâu!” La Thuần xua tay, anh đi một chuyến tới đây cũng đâu phải để thăm Đậu

Đậu” Sau đó anh buột miệng hỏi: “Đại hội võ thuật T Châu lần này có rất nhiều người tham



gia à? Sơ sơ có khoảng bao nhiêu người?” Từ sân bay đến khách sạn, anh nhìn thấy kha

khá người có võ công, xem ra người học võ tới tham gia đại hội lần này quả thật không hề

ít.

Ngải Vũ Phi chưa kịp đáp lời, Đường Mộng Quân ngôi phía trước đã bật cười chế nhạo:

“Bao nhiêu người? Đại hội võ thuật Tễ Châu lần này gửi lời mời hơn một nghìn người, thêm

cả những kẻ không mời cũng tự vác xác tới thì gần như cả phương Bắc đều bị thu hút. Đến

cả nhà họ Đường của tôi ở thủ đô cũng phái người tới đây, liệu ai có thế đếm được rõ là

bao nhiêu người?”

Ngải Vũ Phi vôi vàng cứu vớt tình thế: “Tất cả võ quán trên khắp Tẻ Lỗ đều nhận được lời

mời, người tới xem các trận đấu cũng rất nhiều, phần lớn trong số họ tới là để giúp lấp đầy

các vị trí khán đài thôi. Như anh trai của Mông Quân – Đường Hoán Phong là Tông sư mới

tiến vào Thiên Cảnh từ hai năm trước, lát nữa anh ấy cũng sẽ đến!”

Cô ấy đang có ý nhắc nhở La Thuần rằng lần này nhà họ Ngải mời khá nhiều người để anh

hành sự cân trọng hơn, không ngờ La Thuần chăng hê đê tâm, anh chỉ gật đầu nhẹ một cái.

Gương mặt Đường Mông Quân hiện rõ vẻ đắc ý, cô ta liếc mắt nhìn La Thuần nói: “Anh trai



tôi cũng là cao thủ nôi tiếng ở thủ đô, lần này anh có thê gặp được anh ấy coi như có phúc.

lắm đây. Trông anh có vẻ cũng học được chút võ nghệ nhỉ, đợi lát nữa hãy thỉnh giáo anh ấy

đên nơi đến chỗn, không chừng có thê nhận lại lợi ích đủ dùng cả đời đây!”

“Thật sao?

Advertisement
Vậy thì tôi phải thỉnh giáo rồi.”

La Thuần nở nụ cười điềm nhiên. anh liếc nhìn Ngải Vũ Phi. Ngải Vũ Phi khá lúng túng, cô

ấy biết La Thuần liên tiếp đánh bại được Tông Đông và Hắc Bạch nhị lão, thực lực sâu

không lường được, làm sao mà Đường Hoán Phong có thể so bì với anh.

Có điều thấy La Thuần không muốn tiết lộ thân phận, cô ấy cũng không dám nói ra.

Chiếc xe chạy trên đường chừng vài phút rồi dừng lại trước cửa một quán karaoke rất sang

trọng, bây giờ thanh niên trai tráng đều thích tới nơi này tụ tập ăn chơi. Tuy La Thuận không

hứng thú gì, nhưng nêu đã đồng ý với Ngải Vũ Phi, anh cũng đành theo cô ấy lên tâng.

Ngải Vũ Phi đã đặt trước một phòng riêng cực kỷ lớn, sau khi ba người tiền vào mới thấy nó

quá thênh thang, nhưng sau đó có vài cô gái nhanh chóng vào theo. Dân đầu là một cô

nàng xinh đẹp với thân hình cực kỳ bốc lửa, hai khôi thịt lớn trước ngực không ngừng rung

rinh theo mỗi bước chân, kích thước có vẻ rất khá.

Cô nàng vừa bước vào đã nhảy phát tới trước mặt Đường Mộng Quân. kéo tay cô ta phần

khích hỏi: “Chừng nào anh Hoán Phong mới tới? Anh ấy có nói với cậu là muỗn gặp tớ

không?”

Đường Mộng Quân bật cười: “Anh trai tôi ngày nào cũng bận tối mắt, bên cạnh toàn là gái

đẹp, lây đâu ra thời gian mà nhớ cậu!”

Cô gái kia ngượng ngùng đáp: “Tớ đâu cần anh ấy nhớ nhung mình, chỉ cần khi gặp, anh ấy

có thẻ gọi ra tên là tớ đã vui lăm rôif”

Mấy người kia bàn tân thêm một lúc, bấy giờ mới giới thiệu với nhau, hóa ra cô gái trẻ đẹp

với thân hình bốc lửa này là Bành Tuyết, cũng là con gái của một gia đỉnh kinh doanh giàu

có ở thành phô này. Trước kia cô nàng từng được gặp Đường Hoán Phong một lần đã lập

tức bị mê mân, lân này cô ta cô tình đên đề gặp Đường Hoán Phong.

Khi giới thiệu đến La Thuần, Bành Tuyết không hè che giấu vẻ chán ghét, trên gương mặt

cô ả lộ rõ biêu cảm rất phóng đại, đưa mắt nhìn Ngải Vũ Phi: “Đây là bạn bè của cậu hả, –

sao lại ăn mặc như thê này đề đên đây chứ. Ít nhiễu gì cậu cũng phải kiêm cho anh ta bộ đô

đàng hoàng vào, nều không lát nữa làm sao gặp anh Hoán Phong được.”

Ngải Vũ Phi tức giận đáp: “Cậu quan tâm người khác ăn mặc ra sao làm gì, mau chóng dặm

phân rôi lát nữa còn gặp anh Hoán Phong của cậu là được rồi.”

“Nói cũng phải!” Bành Tuyết tung tăng chạy vào phòng vệ sinh để dặm lại lớp trang điểm,

mây cô gái khác líu lo trò chuyện không ngừng. chủ đề thảo luận cơ bản chỉ xoay quanh

Đường Hoán Phong.

Đột nhiên có một cô gái cất tiếng hỏi: “Lần này liệu nhà họ Diệp có cử ai tới tham gia không

nhỉ? Tớ nghe nói nhà họ Diệp có một người tên Diệp Nguyên Võ rất tài năng, cũng là cao

thủ Thiên Cảnh đó, nôi danh không kém gì Hoán Phong ”

Nhắc đến nhà họ Diệp, sắc mặt Ngải Vũ Phỉ trông khá khó coi, cô chẳng có tí thiện cảm nào

với nhà họ Diệp cả.

Đường Mộng Quân hữ một tiếng: ”Tuy anh chàng nào đó của nhà họ Diệp có chút tài năng,

nhưng so cùng anh trai tôi thì kém hơn một bậc. Bồn thiên tài trong bôn đại gia tộc ở thủ đô

do anh trai Hoán Phong của tôi đứng đầu, mây cái hạng gì Diệp Nguyên Võ, Lộ Đồng Hào,

Hỗ Văn Xuyên đều thua anh trai tôi hết! Anh trai tôi từng dùng tay không giết chết một con

gâu ở Siberia cơ mài Năm nay anh ây mới hai mươi bôn tuôi, còn có thê tiên bộ nhiêu lắm!”

Đúng lúc này có một cô gái hớt hải chạy vào: “Bành Tuyết đâu, bảo cô ấy chuẩn bị đi, anh

Hoán Phong của cô ấy đên rồi kìal”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện