LONG VỆ SIÊU ĐẲNG

Âm Dương nhị lão


trước sau

Advertisement

Chương 51: Âm Dương nhị lão

Người đến gia nhập võ quán đều phải kinh ngạc mà cảm thán, tầng một và tầng hai của cả

một tòa nhà lớn dùng làm nơi luyện công, tâng ba là khu vực nghỉ ngơi và giải trí chuyên

dùng đề đón tiếp khách khứa, tầng bồn là khu vực chuẩn bị riêng cho quán chủ, bao gồm cả

phòng luyện công riêng, có thê nói là rất tỉ mỉ và chu toàn.

Hàng trăm người tới chúc mừng vây kín sản luyện công mà vẫn thấy rộng thênh thang, có



người hô lên: “Hội trưởng La biêu diễn võ công cho chúng tôi xem thử đii”

“Đúng đấy, cho chúng tôi thấy sự lợi hại của võ thuật Trung Hoa đi!”

Lần này có cả phóng viên của bên truyền thông, vì cần tuyên truyền nên nhất định phải có

người đứng ra biểu diễn võ công. Nhưng La Thuân là nhân vật tâm cỡ Tông sư, tất nhiên

anh sẽ không đích thân bước ra biêu diễn. Trước hết, anh đề Đường Hiệp ra sân biểu diễn

kiêm pháp Sát Nhân – loại kiểm pháp này chú trọng đền việc lây mạng đôi thủ chỉ trong một

chiêu thức, không có gi đáng xem lắm!

Tiếp đó đến lượt Lý Thanh Lôi biêu diễn Kungfu do anh ta khổ luyện, dùng tay không đập vỡ

phiên đá, đỡ được cú đánh từ gây gỗ khiên các cô gái có mặt ở đó không ngừng la hét, ai

cũng bảo đây mới là Kungfu thật sự. Các phóng viên cũng chụp ảnh lia lịa.

Có người vẫn cảm thấy không cam lòng nên hô lên: “Đệ tử đã giỏi như vậy rồi, sư phụ chắc



chắn sẽ càng đỉnh hơn! Hội trưởng La cũng ra tay thê hiện một chút cho chúng tôi xem đi

chứt”

Diệp Băng Dung cười tươi như hoa, tay huých huých La Thuần, cô muốn được chiêm

ngưỡng võ công của anh, Diệp Băng Bông cũng thúc giục: “Anh rê, anh mau cho mọi người

được mở rộng tâm mắt đi” La Thuận cười, anh bước tới vị trí trung tâm của sảnh lớn và

nói: “Tôi đứng ở đây, ai có thê đây tôi ngã xuống thì người đó sẽ nhận được khoản tiên

thưởng là 10 vạn, không giới hạn số lượng người tham gia “

“Để tôi!”

Một người đàn ông lực lưỡng với thân hình cuồn cuộn cơ bắp lập tức bước ra khỏi hàng,

giơ tay kéo La Thuần nhưng anh không hề nhúc nhích, hệt như bị cắm rễ xuống đất vậy.



Người đàn ông kia lùi về sau mười mấy mét, sau đó đột ngột lao tới, đám đông xung quanh

có thể nghe được một tiếng “rằm” rất lớn, nhưng La Thuần vẫn không hà lay đông, còn bả

vai của người đàn ông lực lưỡng kia thi đau nhức không thôi.

Những người khác không tin vào mắt mình, mười mấy người đàn ông to lớn cùng nhau ra

tay, thâm chí họ còn dùng sợi dây thừng to như có tay người lớn đê cùng nhau kéo, nhưng

vận không thê khiên La Thuần dịch chuyên dù chỉ là một chút xíu.

Đám đông có mặt ở đó sững sờ, thầm nghĩ: Chắc hẳn người này biết sử dụng phép thuật

nào đó, chứ làm sao có chuyện bao nhiều người lại không kéo nồi một người?

La Thuần nở nụ cười thản nhiên, hai cánh tay dồn lực, sợi dây thừng lập tức nứt ra rồi đứt

phựt, mười mây người đàn ông đang kéo lầy kéo đê bồng chốc ngã lộn nhào ra nên đât,

sau khi bò dây, họ lập tức tới bái anh làm sư phụ.

Người xung quanh nhao nhao như vịt, đến cả phóng viên cũng tranh nhau nộp học phí và

đăng ký.

“Toàn thể hội võ thuật Tinh Hà nghe lệnh!”

Đột nhiên có hơn hai mươi người từ bên ngoài nghênh ngang xông vào, đi đầu là một người

đàn ông trung niên đeo kính râm trông rất giảo hoạt, nhưng ăn mặc vô cùng đứng đăn, theo

sau là hai ông già cường tráng, ánh sáng trong đôi mắt băn ra tứ phía, xem ra họ đều là cao

thủ.

Người đàn ông trung niên kia trông rất kiêu ngạo, gã giơ cao tắm giấy chứng nhận trong tay

lên và nói: “Hội võ đạo Đồng Minh có lệnh, ra lệnh cho Hội võ thuật Tinh Hà gia nhập vào



Hội võ đạo Đồng Minh. một tháng sau phải tới Tê Châu tham gia Đại hội võ thuật Tê Châu,

nêu không đền thì tự gánh hậu quải”

“Ông là ai?” Với tư cách là đệ tử lớn nhất, Lý Thanh Lôi lập tức nhảy ra chất vấn.

Đường Hiệp len lén trốn vào sau đám người, nắm chặt chuôi kiếm, chỉ cần sư phụ ra lệnh,

cậu ta sẽ lập tức giêt sạch đám người nảy ngay.

Gã đàn ông trung niên kia nở nụ cười ngạo mạn: “Tôi là Định Phát Nguyên- quản lý của Hội

Đông Minh. Nếu mọi người tham gia Hội Đồng Minh, tương lai chúng ta sẽ là người một

nhà, chung hội chung thuyền, cùng nhau phát tài. Nếu các vị dám cãi lời thì đồng nghĩa với

việc đôi đầu cùng Hội Đông Minh, như thẻ sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!”

“Hội Đồng Minh là cái thứ khỉ gió gì, không có hứng!” Lý Thanh Lôi trợn mắt, cất tiếng từ

chối luôn.

Trước kia, anh ta đã từng nghe Đường Hiệp nói về những chuyện tiêu cực của Hội Đồng

Minh nên đoán răng La Thuần cũng sẽ không đồng ý.

Sắc mặt Đỉnh Phát Nguyên tối sầm đi, gã nói với hai ông cụ ở phía sau: “Âm Dương nhị lão,

kẻ này bât kinh với Hội Đông Minh, hai người hãy dạy cho hắn biết chút quy tắc đi!”

“Âm Dương nhị lão!”

Trong sảnh lớn chợt có tiếng ai đó hít vào một hơi thật Sâu, những người đến tham gia quá

nửa là người trong giới võ thuật, từng lăn lộn trong giới nhiều năm, hiêu sâu biết rộng, họ .



xôn xao bản tán: “Âm Dương nhị lão nôi danh lâu lắm rồi đây, bôn mươi tuôi củng nhau tiên

vào Thiên Cảnh, bây giờ e rằng họ đã là Đại tông sư Thiên Cảnh đỉnh cao rồi, hông hách

ngang ngược. không có đối thủi Bao nhiêu năm nay, không ai nghe ngóng được động tĩnh

gỉ, không ngờ họ cũng gia nhập vào Hội Đông Minhi”

“Người bên trái tên Phó Dương, là anh trai, người bên phải là em trai Phó Âm. Võ công của

hai người này một âm một dương, cực kỳ lợi hại!”

“Hội Đồng Minh rốt cuộc có lai lịch thế nào mà mời được cả cao thủ đỉnh đến vậy?”

Nghe thấy tiếng rì rằm thảo luận ở xung quanh, Định Phát Nguyên càng thêm đắc ý, gã lùi

về sau vài bước, đề Âm Dương nhị lão ra tay.

Tuy rằng Lý Thanh Lôi đã luyện được chút thành tựu, anh ta vẫn tự cảm thấy mình không

thê địch nôi hai

Advertisement
người này, nhưng cho dù không địch nôi, anh ta cũng phải xông ra mà đánh!

Anh ta hét lên một tiếng, lao nhanh về phía trước, vung nắm đấm hướng về ông lão ở bên

phải.

Phó Âm giơ tay đỡ lầy cú đấm của Lý Thanh Lôi. Lý Thanh Lôi cảm thấy toàn thân chắn

đông mạnh, không kiêm được mà lùi về sau. toàn bộ cánh tay bị chặn đên mức đau mỏi,

máu trong cơ thê sôi lên, cả người có cảm giác như cơn lạnh thấu tới tận xương.

Phó Âm khẽ “háy” một tiếng, trong ánh mắt lộ ra vài phần kinh ngạc.

Cùng lúc đó, lưỡi kiếm dài và mảnh của Đường Hiệp lặng lẽ đâm lén từ phía sau lưng Phó

Ẩm. Phó Dương cảm thầy lông tóc sau lưng mình dựng ngược cả lên, lập tức đê cao cảnh

giác. chẳng buôn ngoái lại nhìn, mà chỉ trở tay đảm vào khoảng không phía sau. Đường _

kiêm của Đường Hiệp bồng chốc thay đổi, biến thành chém dọc, lưỡi kiêm xẹt qua năm đảm

của ông lão, nhưng lại mêm oặt không có tí sức lực nào giông như lướt qua một miệng

bánh nếp vừa trơn vừa dính.

“Thằng nhóc này nham hiểm thật!” Phó Dương tung một quyền vẻ phía đầu của Đường

Hiệp, thê nhưng Đường Hiệp đã lách mình né đi từ bao giờ, mất hút trong đám đồng. Cậu ta

vốn có thân hình nhỏ bé, cứ chạy trồn là không ai có thê tìm thầy bóng dáng đâu, làm Phó

Dương tức đền mức xì khói.

Phó Dương đành chịu thua, nhưng không tìm thấy Đường Hiệp thì ông ta trút giận lên người

Lý Thanh Lôi nên hét âm lên: “Thăng nhãi kia, đê tao cho mày biết thê nào là sự lợi hại của

Âm Dương nhị lão!”

Đôi tay kia tỏa ra sức lực kinh hồn, hai cú đắm mạnh mẽ nện lên đỉnh đầu Lý Thanh Lôi.

Lý Thanh Lôi cảm nhận được một cơn gió nóng rát ập tới đỉnh đầu mình, anh ta không

những không lùi lại mà còn rướn mình nhảy vọt lên, chuân bị dôn lực đâu với Phó Dương.

Không ngờ hai mắt anh ta bỗng hoa lên, La Thuận đã xuất hiện trước mặt mình, đón nhận

cú đâm tử Phó Dương.

Uỳnh!

Tiếng nỗ đỉnh tai nhức óc vang lên trong không trung, Phó Dương bị đánh đến mức bật

ngược ra ngoài, ngã thăng ra khỏi cửa, trong khi La Thuận nhẹ nhàng đáp xuống đất, không

dính một hạt bụi nào.

“Đỉnh quá đi!” Sảnh lớn thoáng chốc ồn ào hẳn lên, toàn là tiếng ngợi khen. Họ vốn đã biết

La Thuần rất giỏi, nhưng không ngờ anh giỏi đến mức chỉ cần dùng một cú đâm mà đã

khiến Âm Dương nhị lão thôi lui.

Mặt mũi Lý Thanh Lôi tái nhợt đi, bấy giờ anh ta mới biết, nếu ban nãy người hứng cú đấm

đó là mình, chỉ e là anh ta đã bị đôi phương đánh nát hai tay rồi.

Phó Dương ngã xuống bụi đất đầy đầu, tóc tai dựng ngược lên, toàn thân run bản bật, ông

ta măng ầm ĩ: “Mày là… Là cái thứ… Cái thứ nội kinh quái quỷ gì vậy!”

Ông ta nói được một câu thi lại run một chặp, kinh ngạc đến mức không nói lên lời.

Phó Âm vôi vàng chạy tới đỡ anh trai, chắp tay với La Thuần: “Tre già măng mọc, hai chúng

tôi xin nhận thual Ngày sau sẽ còn gặp lại!”

Định Phát Nguyên cuồng quýt lên: “Mới… Mới thế mà hai người đã nhận thua rồi ä? Hai vị

giỏi như thê, sao không đánh lại nỗi một thăng nhãi ranhl”

Âm Dương nhị lão hừ lạnh một tiếng, mặc kệ gã, quay người ối luôn.

Định Phát Nguyên đứng đờ ra tại chỗ không biết làm thể nào, vô cùng lúng túng, người bên

cạnh chê cười gã: “Hội Đông Minh cái quái gì, đâu bì được với Hội võ thuật Tinh Hà của

chúng tôi, mau cút khỏi Hà Đông đi!”

“Đúng vậy, mắt mặt quá mài”

La Thuần đột nhiên cất tiếng: “Tôi đồng ý gia nhập Hội Đồng Minh !”

———————

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện