Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy

Chương 612


trước sau

Advertisement

CHƯƠNG 612

“Vậy chúng ta nên làm thế nào?” Giang Hạ vò tóc nhìn cô.

Tống Vy mỉm cười: “Không sao, anh ta từ chối là việc của anh ta, chúng ta trả ơn là chuyện của chúng ta. Anh ta không cần chúng ta trả nhưng chúng ta không thể lờ đi coi như không có gì được. Chuyện ăn cơm thì bỏ đi, nhưng tớ vẫn sẽ thiết kế theo đẳng cấp của Quang Huy Nhật Nguyệt, đến lúc xong gửi cho thư ký Lý là được.”

“Chúng ta cũng chỉ có thể làm như vậy thôi.” Giang Hạ xòe tay.

Sau đó cô ấy ra ngoài làm việc của mình.

Tống Vy tiếp tục xem show catwalk. Sau khi xem xong, cô tắt trang mạng, lấy tập thiết kế ra, bắt đầu vẽ các bản thiết kế.

Đến khi tan làm, cô nhận được tin nhắn Đường Hạo Tuấn gửi đến: “Lát nữa anh còn có cuộc họp, Trình Hiệp sẽ để đón em và bọn trẻ.”

Tống Vy soạn tin nhắn trả lời lại: “Em biết rồi, anh cứ bận đi, về sớm một chút.”

Đường Hạo Tuấn chỉ trả lời một chữ “ừ” rồi không nói gì nữa.

Tống Vy thở dài một hơi rồi cho điện thoại vào trong túi.

Tự nhiên tiếng gõ cửa vang lên.

Tống Vy vừa xoa nắn ngón tay vừa trả lời: “Mời vào.”

Cánh cửa văn phòng bị đẩy vào, Trình Hiệp thò đầu vào xem thử: “Mợ chủ.”

“Trợ lý Trình.” Tống Vy nhướng mày kinh ngạc.

Cô không ngờ là anh ta lại đến nhanh như vậy.

“Tổng giám đốc bảo tôi đến đây đón cô về biệt thự.” Trình Hiệp đẩy đẩy mắt kính rồi nói.

Tống Vy đứng lên: “Tôi biết rồi, anh ấy đã nói với tôi rồi, chúng ta đi thôi.”

Advertisement

“Vâng.” Trình Hiệp trả lời rồi lái xe chở cô đến nhà trẻ đón bọn trẻ.

Về đến biệt thự đã là bảy giờ, dì Vương đã chuẩn bị xong bữa tối.

Trên bàn ăn, mấy lần dì Vương nhìn Tống Vy muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Tống Vy bị bà nhìn đến mức cảm thấy mất tự nhiên, cô bỏ đũa xuống: “Dì Vương, dì nhìn tôi như vậy làm gì? Trên mặt tôi có gì sao?”

Nghe thấy câu này, hai đứa trẻ đều nhìn lên khuôn mặt của Tống Vy.

“Không có ạ, khuôn mặt của mẹ đẹp lắm.” Tống Dĩnh Nhi để hai tay dưới cằm, làm động tác như hoa nở.

Tống Vy bị dáng vẻ đó của con bé làm cho bật cười, không kìm lòng được mà xoa đầu Tống Dĩnh Nhi một cái.

Tống Hải Dương rất thông minh, đôi mắt trong veo hệt như Đường Hạo Tuấn hơi nheo lại: “Bà Vương ơi, có phải bà muốn nói gì với mẹ cháu không?”

Dì Vương gật đầu.

Tống Vy mỉm cười: “Dì Vương, vậy dì nói đi, tôi đang nghe đây.”

“Là như vậy, chiều nay cậu chủ gọi điện về, bảo tôi dọn dẹp một phòng cho cô Lâm Giai Nhi đó.” Dì Vương nói xong cẩn thận quan sát sắc mặt của cô.

Tống Vy lập tức hiểu ra, hóa ra là dì Vương lo cô sẽ tức giận.

Tống Vy bình tĩnh uống một ngụm canh: “Là như vậy sao? Tôi biết rồi.”

Dì Vương thấy cô phản ứng như vậy, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên: “Mợ chủ, cô không…”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện