Lòng Có Bao Nhiêu Yêu Sẽ Thành Một Đôi

Chương 56


trước sau

Advertisement

Tống Hàm Nghi đang mơ màng ngủ cảm nhận được khoái cảm trước ngực,nàng mở mắt ra nhìn thấy Liêu Kính Hàn đang dùng lưỡi khiêu khích nhũ phong của mình,nàng mỉm cười kéo đối phương đến bên cạnh,thật không biết tại sao khúc gỗ mục luôn thích đánh thức nàng bằng cách này,cho dù nàng có mê ngủ đến đâu cũng không thể cưỡng lạ sự kích thích này.
"Ta muốn ngủ thêm chút nữa,mau ôm ta ngủ đi"
"Đại tiểu thư,ngươi là heo lười sao,đã trưa vẫn còn muốn ngủ ?"
"Ngươi có vinh hạnh nằm trên giường của ta,lại có thể nhìn thấy ta ngủ,còn không biết mình rất có phúc khí hay sao ?"
Tống Hàm Nghi nói là lời nói thật,liệu có bao nhiêu người ảo tưởng đến việc cùng nàng diễn ra màn này đây,khúc gỗ mục nhà nàng quá có diễm phúc rồi còn gì,Liêu Kính Hàn mỉm cười hôn nhẹ lên trán nàng.
"Vậy ngươi muốn ta cảm tạ ngươi như thế nào đây ?"
Liêu Kính Hàn ôn nhu trêu đùa mái tóc của nàng,Tống Hàm Nghi kéo Liêu Kính Hàn vào lòng mình,lấy tay vuốt ve mặt đối phương,nàng mỉm cười quyến rũ.
"Khi ở bên cạnh ta đừng nghĩ đến nữ nhân nào khác ngoài ta,vậy là đủ rồi"
Tống Hàm Nghi muốn mình là duy nhất đối với Liêu Kính Hàn,bất kể là hiện tại hay tương lai,nàng chỉ muốn trong lòng Liêu Kính Hàn tồn tại riêng mình nàng,chứ không phải Dương An An hay bất kỳ nữ nhân nào khác.
"Thế giới này liệu còn có ai khác đủ để cho ta mê luyến nhiều hơn ngươi sao,cho dù có ta cũng chỉ nguyện nghĩ đến ngươi,lòng ta chỉ hướng về ngươi,từ đây về sau đã chỉ định yêu mỗi mình ngươi,vì ngươi là lão bà của ta"
Liêu Kính Hàn ôn nhu ôm lấy Tống Hàm Nghi,mặc dù Tống Hàm Nghi đã là vạn nhân mê*,vô cùng xinh đẹp mê người,nhưng đã là con người thì không ai là hoàn mỹ nhất,ít ra cũng có khuyết điểm nào đó,tất nhiên trên đời này còn có người tốt hơn nàng,nhưng trong lòng Liêu Kính Hàn mà nói thì chỉ duy nhất một mình Tống Hàm Nghi là người để cho nàng yêu thương nhất,toàn thế giới này nàng không cần bất kỳ ai khác ngoài lão bà của mình.[Mị lực để cho vạn người mê luyến]
Tống Hàm Nghi mỉm cười hạnh phúc,nàng thích nghe những lời yêu thương từ Liêu Kính Hàn,vì nữ nhân yêu bằng tai mà,các nàng luôn thích nghe những lời lẽ ngọt ngào từ người mình yêu,Tống Hàm Nghi khoát áo choàng ngủ màu đen dài qua khỏi mông một chút,phía sau lưng chỉ được che đi bằng ren mõng,mơ hồ có thể nhìn thấy đường nét quyến rũ trên thân thể tuyết trắng mê người,nàng đi đến bên bước tường kính,cửa kính tự động mở ra,nàng kiều mỵ ngồi trên hàng ghế dài bên ngoài hồ bơi,nàng không biết vô tình hay cố ý ngồi chéo chân một cách chậm rãi để lộ đôi chân thon dài đầy hấp dẫn,khoảnh khắc thoáng qua mơ hồ có thể nhìn thấy đóa hoa mẫu đơn xinh đẹp ở giữa hai chân,tất nhiên nàng không có mặc gì ngoài chiếc áo choàng này,tuy nàng lỏa thể bất kể đang ngủ hay ở trong nhà nhưng gần đây không vậy nữa,vì Liêu Kính Hàn không thích nhìn nàng suốt ngày lỏa thể hồn nhiên đi vòng vòng trong nhà,sớm muộn gì cũng thổ huyết vì nàng,Tống Hàm Nghi cũng không muốn Liêu Kính Hàn đoản mệnh vì quá "lao lực",Tống Hàm Nghi không nghĩ nghiêm trọng như Liêu Kính Hàn,chẳng qua nàng muốn thân thể không có bất kỳ ràng buộc nào,nàng thích hướng về thiên nhiên hơn.
Liêu Kính Hàn bị động tác chéo chân hút hồn của Tống Hàm Nghi làm cho ngây dại,nhịn không được cào một đường trên tường kính,không cần đợi nàng kêu gọi cũng tự nguyện đi ra ngoài,nhà có thê tử câu dẫn lòng người hơn cả cữu vĩ hồ,Liêu Kính Hàn có muốn ham của lạ cũng khó,Tống Hàm Nghi nằm xấp trên ghế dài để cho Liêu Kính Hàn massage cho mình,Tống Hàm Nghi cảm nhận được bàn tay hư hỏng kia đang hoạt động không đúng nơi cần hoạt động,nàng đánh nhẹ vào tay Liêu Kính Hàn.
"Lưu manh,tối qua không phải đã...rồi sao"
"Đã cái gì nha ?,huống chi tối qua là tối qua,bây giờ là bây giờ"
Liêu Kính Hàn mỉm cười trêu chọc nàng,Tống Hàm Nghi đỏ mặt tiếp tục nhắm mắt lại,nàng thường xấu hổ khi phải nói việc liên quan đến vấn đề nhạy cảm,nên nàng thường tránh nói đến nó,mỗi lần nói đến việc đó mặt nàng lại không tự giác đỏ lên,Liêu Kính Hàn biết vậy nên mới cố tình trêu chọc nàng,cảm thấy nàng thật khả ái,Liêu Kính Hàn thật sự trở thành thê nô ngay từ khi cả hai sống chung,cả đời nàng chỉ được ngóc đầu lên là khi hai người ở trên giường,ngoài ra thời gian khác đều bị Tống nữ vương chiếm dụng,Liêu Kính Hàn giống như nô lệ,hết đấm lưng đến lấy trái cây uy cho Tống Hàm Nghi ăn,rồi đến thoa kem dưỡng da cho nàng,Liêu Kính Hàn không cảm thấy vất vả mà vô cùng hạnh phúc vì "đặc ân" của nàng ban cho mình,gần đây Liêu Kính Hàn bỏ quên cả "tình nhân bí mật" là Ameri Ichinose,hiện tại trong đầu ngoài Tống Hàm Nghi ra thì không còn nữ nhân nào khác,tất nhiên bao gồm cả Dương An An cũng bị nàng cho vào lãng quên,nói là lãng quên thực chất nàng đã mang nó làm thành một loại ký ức tốt đẹp,để khi nghĩ đến không cảm thấy dây dứt như xưa nữa,mong là Dương An An sẽ tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.

Liêu Kính Hàn đang muốn đi dạo ngoài vườn hoa,đột nhiên phát hiện ra cái vali màu đen ở trước cửa nhà,bên trên còn ghi ký hiệu bang hội của Triệu Bá Hoàng,Liêu Kính Hàn khẽ nhíu mày tự hỏi đây là cái gì,bên trong sẽ không phải xác chết đi,cái gì không nhiều chứ xác chết thì Triệu Bá Hoàng có rất nhiều,làm sao biết được hắn nổi hứng lúc nào,tặng cho nàng một vật kỷ niệm cũng không chừng,Liêu Kính Hàn nhìn vào ký hiệu đoán ra được mã số mở khóa,nàng mở ra xem xong liền nhanh chống đống lại,lúc này điện thoại đột ngột vang lên là Triệu Bá Hoàng gọi đến.
"Kính Hàn có thích món quà ba ba tặng ngươi hay không,chúc hai vợ chồng ngươi sớm chia lìa để quay về bang hội với ta,huynh đệ trong bang luôn chào đón ngươi trở lại"
"Lão đầu chết tiệt này đừng có chù ẻo ta,ngươi mang cái vali này đến đây làm gì,báo hại sàn nhà cũng bị nức một đường vì nó,ngươi tốt nhất nên trốn kỹ một chút đừng để ta bắt trở vào tù"
"Ha ha ha"
Triệu Bá Hoàng để lại giọng cười khiến Liêu Kính Hàn nổi hết da gà,hắn nhanh chống cúp máy,bây giờ hắn phải lên đường đi nơi khác sinh sống,không thể ở lại tham dự hôn lễ của nàng,đây xem như món quà hắn tặng nàng,hắn cũng đã giải tán bang hội và phát tiền cho bọn họ đi tìm việc làm ăn,những ai không muốn đi có thể theo hắn sống cuộc sống mới,hắn sẽ xây một trường học ở quê nhà để tạo điều kiện cho mấy tiểu hài tử không có điều kiện đi học,Tinh Mẫn cũng đã được hắn đưa sang ngoại quốc sinh sống,nơi đó có mẹ nàng chiếu cố cho nàng,nên hắn coi như hoàn thành lời hứa với Liêu Kính Hàn.
Liêu Kính Hàn không biết Triệu Bá Hoàng tặng quà cho mình là may mắn hay bất hạnh,nàng kéo vali nặng nhọc đi vào nhà,không biết nên làm thế nào giải quyết số vàng này,đây là một phần số vàng hắn đào được từ kho báu,nếu không có Liêu Kính Hàn thì hắn cũng không có mạng để hưởng phúc nói chi kiếm được số tiền lớn này,chia cho nàng một phần cũng rất hợp tình hợp

Advertisement
lý,Tống Hàm Nghi kinh ngạc nhìn vàng thỏi mỗi thanh nặng một kg mà chất đống như gạch đá trên sàn nhà,nàng không cần đoán cũng biết từ đâu Liêu Kính Hàn đào được số vàng này về nhà.
"Ngươi mang trả cho hắn đi,tiền phạm pháp không nên giữ lại"
"Không được,trả cho hắn rất uổng phí"
Liêu Kính Hàn lấy khăn ra lau từng thỏi một,ánh mắt của nàng tựa hồ bây giờ chỉ có ký hiệu $ bên trong,lần này nàng phát tài thật rồi,sắp trở thành tỷ phú,Tống Hàm Nghi càng thêm kinh ngạc vì phát biểu của Liêu Kính Hàn,nàng không nghĩ đến Liêu Kính Hàn sẽ tham tiền thành như vậy,khiến nàng không biết nên nói gì cho phải,nàng không thể để Liêu Kính Hàn bị tiền tài làm cho mờ mắt,Tống Hàm Nghi giật lấy thỏi vàng trong tay Liêu Kính Hàn.
"Không trả cho hắn thì mang đi giao nộp cho cảnh sát,tiền không phải từ trên trời mà rơi xuống,vất vả kiếm được mới là chân thật nhất"
"Hàm Nghi đừng mà,coi như ta xin ngươi đi..."
Liêu Kính Hàn ôm lấy chân của Tống Hàm Nghi,không ngừng lắc đầu phản đối,Tống Hàm Nghi một cước đạp Liêu Kính Hàn nằm lăn lóc trên mặt đất,mới vừa kết hôn xong nàng đã lòi đuôi ngang tàn bá đạo của mình,Liêu Kính Hàn quả là vô phúc khi lấy nàng,nàng thật muốn dùng thỏi vàng trong tay đập chết khúc gỗ mục này,Liêu Kính Hàn nhìn số vàng nhiều như vậy cũng cảm thấy mờ mắt,nhưng nàng không phải quỷ tham tiền,nàng không giao nộp cho cảnh sát mà muốn mang đi làm từ thiện,vì đây là tiền phạm pháp cướp được từ rất nhiều người vô tội,nếu giữ lại cũng sẽ nhanh chống mất đi,vì tham lam tiền phạm pháp sẽ gặp quả báo,chi bằng mang đi làm từ thiện giúp đở người khác sẽ tốt hơn,Tống Hàm Nghi biết mình hiểu lầm khúc gỗ mục,nàng cảm thấy áy náy,nàng giúp Liêu Kính Hàn thu dọn mấy thỏi vàng vào vali,Liêu Kính Hàn giữ lại hai thỏi vàng.
"Để lại cho ta dùng làm tạ tập thể dục có được không,hay là vật kỷ niệm cũng được"
"Tốt lắm cho ngươi giữ lại"
Tống Hàm Nghi nói xong giật lấy hai thỏi vàng đặt lên bàn,nàng lấy ra điện thoại chụp ảnh nó lại sau đó đưa điện thoại cho Liêu Kính Hàn,Tống Hàm Nghi mỉm cười quyến rũ.
"Của ngươi hai thỏi vàng không chút sức mẻ nào"
"Như vậy cũng được sao...."
Liêu Kính Hàn cứ nghĩ trên đời này chỉ còn sót lại bản thân không tham tiền,thì ra Tống Hàm Nghi còn lợi hại hơn cả mình,nhìn thấy vàng mà không chút động tâm,Tống Hàm Nghi không phải không tham tiền,chẳng qua nàng thích những thứ xinh đẹp như kim cương lấp lánh,nếu đổi lại vali này là kim cương có lẽ nàng đã không do dự mà giữ lại,vì nữ nhân luôn thích những thứ xinh đẹp lấp lánh,dù sao từ nhỏ nàng đã đối diện với vàng bạc đá quý,ngay cả cái giường ngủ trước đây của nàng cũng mạ vàng,bởi vì gia đình nàng kinh doanh trong lĩnh vực trang sức và đá quý,nhìn riếc cũng thành quen mắt,Liêu Kính Hàn đau lòng muốn chết,cho nàng một thỏi làm kỷ niệm cũng không được sao,Liêu Kính Hàn ngồi dưới đất mặt không vui.
Tống Hàm Nghi lắc đầu thở dài,cảm thấy khúc gỗ mục này thật giống tiểu hài tử,không cho cái gì liền bày ra vẻ mặt không vui,nàng thật hết cách với khúc gỗ mục này,nàng kéo vali cho vào tủ rồi khóa lại,đợi thời gian sau mang về nhà quy đổi thành tiền mặt rồi mang đi làm từ thiện,trên đường đi không biết vô tình hay cố ý lại đánh rơi một thỏi vàng,Liêu Kính Hàn mỉm cười chạy đến nhặc nó lên,nàng biết Hàm Nghi nhà nàng không có nhẫn tâm nhìn nàng buồn bã,Hàm Nghi nhà nàng vẫn là thương nàng nhất,Tống Hàm Nghi tựa tiếu phi tiếu đi ra ngoài,chỉ cần Liêu Kính Hàn vui vẻ là được,giữ lại một thỏi vàng chắc không có gì nghiêm trọng,Liêu Kính Hàn đi ra hàng ghế dài ôm lấy Tống Hàm Nghi,cả hai cùng ngắm nhìn cảnh sắc tuyệt mỹ của bãi biển.
"Lão bà,ta mang thỏi vàng này đi khắc tên hai chúng ta,sau đó trưng bày trong phòng ngủ được không"
"Tốt nhất là ngươi nên khắc ký hiệu một ngôi sao xinh đẹp và khúc gỗ mục bên cạnh"
Liêu Kính Hàn hiểu ngôi sao ở đây là biểu đạt cho Tống Hàm Nghi,minh tinh giống với tinh linh trên bầu trời,đã là tinh linh tại sao còn đi chung với khúc gỗ mục chứ,ít ra cũng phải ví nàng như mặt trăng mới phải.
"Khúc gỗ mục bộ dáng quá là khó coi đi,khắc cái ánh trăng được không ?"

Tống Hàm Nghi mỉm cười lặng lẽ đi vào trong phòng,nàng một khi đặc biệt danh cho ai thì quả thật không sai chút nào,khúc gỗ mục vẫn là khúc gỗ mục,không thể nào thấu hiểu được hàm nghĩa bên trong câu nói của nàng,đây chính là bí mật nhỏ của nàng,nói ra nhất định Liêu Kính Hàn sẽ mắng chửi nàng cho xem,Liêu Kính Hàn chỉ nghĩ khúc gỗ mục là ám chỉ mình ngốc,mà không nghĩ đến thực chất Tống Hàm Nghi gọi nàng là khúc gỗ mục là ám chỉ nàng vừa cũ kỷ vừa không có giá trị,giữ lại cũng vô dụng,không ai thèm lấy,chỉ có mình Tống Hàm Nghi biết trân trọng nó,Liêu Kính Hàn quay đầu lại định đi vào phòng trừng phạt nàng,nhìn thấy nàng đã an tĩnh ngủ say,Liêu Kính Hàn mỉm cười lặng lẽ ngắm nhìn nàng,nhìn người mình yêu ngủ say cũng là một loại hạnh phúc. 

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện