Lòng Có Bao Nhiêu Yêu Sẽ Thành Một Đôi

Chương 37


trước sau

Advertisement

Mái tóc dài mềm mại như tơ tán lạc đến bên eo nhỏ,thân thể nóng bỏng thắm đẫm những giọt nước trong suốt lấp lánh,thời khắc này càng khiến Tống Hàm Nghi trở nên phong tình vạn chủng,mị hoặc chúng sinh,Liêu Kính Hàn đứng ở phía sau cầm lấy vòi sen đặt gần đến hoa viên giữa hai chân Tống Hàm Nghi,mặc dù nước lạnh nhưng lại để cho Tống Hàm Nghi cảm giác hạ thân nóng lên,những giọt nước nhỏ bé nhẹ nhàng lướt qua hoa viên xinh đẹp,ôn nhu xoa dịu nơi tiềm ẩn dục vọng của nữ nhân,nàng choàng tay ra phía sau ôm lấy cổ Liêu Kính Hàn,tay khác lại nắm lấy bàn tay đang đặt trước ngực mình,Liêu Kính Hàn tiếp tục chuyển vòi sen lên con tiểu bạch thỏ đầy đặn cao ngất của nàng,tay khác nhẹ nhàng lướt qua đôi chân thon dài gợi cảm,Tống Hàm Nghi hơi run nhẹ,tuy bàn tay chỉ hoạt động trên bắp đùi của nàng,nhưng lại để cho hoa huyệt của nàng bị kích thích,bàn tay thon dài bất ngờ lướt nhẹ qua hoa huyệt,để cho Tống Hàm Nghi nhịn không được rên nhẹ thành tiếng.
"Ah..."
Tống Hàm Nghi xoay người lại ôm lấy Liêu Kính Hàn,nàng kiều mỵ tựa đầu vào vai đối phương,cơ thể nàng nóng dần lên vì sự kích thích này,nàng bắt đầu cảm thấy hưng phấn,hơi thở trở nên dồn dập hơn,Liêu Kính Hàn cảm nhận được sự mềm mại của đóa hoa,loại xúc cảm mê người này làm cho người ta không cách nào dừng lại được,tiếp tục cưng chìu đóa hoa đang khép nép e thẹn kia,Tống Hàm Nghi đột nhiên cảm nhận được sự mềm mại lại ướt át ở nơi nhạy cảm trước ngực,để cho nàng khó nhịn rên nhẹ thành tiếng,mở mắt ra đã thấy Liêu Kính Hàn đang hôn lên nhũ phong nhỏ nhắn ửng hồng của nàng,thỉnh thoảng lại dùng lưỡi khiêu kích nó,Tống Hàm Nghi cảm nhận được thân thể như rơi vào nơi sâu thẳm của dục vọng,cảm giác này thật sự làm người ta say mê,Liêu Kính Hàn ngẩng đầu lên đã thấy Tống Hàm Nghi đang thở gấp,nhìn mình bằng ánh mắt mê ly,mỉm cười vuốt ve mặt của nàng,Tống Hàm Nghi xấu hổ sắc mặt càng trở nên đỏ ửng hơn.
"Ngươi xấu hổ sao,nếu vậy ta sẽ cùng ngươi xấu hổ đi"
Liêu Kính Hàn mỉm cười cởi đi y phục của mình,Tống Hàm Nghi cũng mỉm cười vì rừng hoa ở giữa hai chân Liêu Kính Hàn không phải màu đen mà là bạch kim như màu tóc trước đây,bây giờ nàng mới nhận ra điều thú vị này,Liêu Kính Hàn bị Tống Hàm Nghi chê cười càng thêm buồn bực,nhanh chống ôm nàng ra khỏi phòng tắm,cẩn thận đặc nàng xuống giường,nhẹ nhàng nằm lên người Tống Hàm Nghi,nhưng không đè hết toàn bộ trọng lực cơ thể lên người nàng,tay lại vuốt ve ngọc thể đầy cuốn hút kia,Tống Hàm Nghi rất tự tin khi bại lộ thân thể trước mắt Liêu Kính Hàn,vì nàng có thân thể hoàn mỹ,đây cũng chính là vũ khí tối cao của nàng,nhìn đến Liêu Kính Hàn ngu ngơ ngác ngắm nhìn thân thể mình,làm cho Tống Hàm Nghi vừa đắc ý lại ngượng ngùng,Liêu Kính Hàn lấy ngón tay ấn nhẹ lên nhũ phong ửng hồng của nàng.
"Dám cười ta,không sợ bị ta hành hạ sao ?"
Tống Hàm Nghi im lặng không trả lời,chỉ ôm hôn Liêu Kính Hàn để che đi sự xấu hổ của bản thân,hai đôi môi ướt át quấn lấy nhau,Liêu Kính Hàn giơ ra đầu lưỡi vuốt ve chiếc lưỡi đinh hương của nàng,tay chạm đến vùng mẫn cảm đã sớm bị làm cho ướt át của đóa hoa,thân thể Tống Hàm Nghi hơi run nhẹ,hô hấp càng trở nên gấp gáp hơn,Tống Hàm Nghi nhìn thấy Liêu Kính Hàn nhắm mắt lại không biết thần trí đang lạc ở nơi nào,nàng vỗ nhẹ vào mặt Liêu Kính Hàn.
"Kính Hàn...ngươi biết mình đang làm gì với ai chứ ?"
"Tất nhiên là ta biết,ngươi chính là Hàm Nghi"
Liêu Kính Hàn không biết tại sao nàng hỏi vậy,mình cũng đâu phải say rượu mất đi ý thức,Tống Hàm Nghi mỉm cười,nàng chỉ lo lắng sợ là Liêu Kính Hàn đang thân mật với nàng nhưng lòng lại nghĩ đến người khác,làm sao biết được bao giờ thì khúc gỗ mục này mang nàng làm thành nữ nhân khác,tất nhiên nàng phải lo ngại vì điều này,bây giờ xác minh rồi cảm thấy an tâm hơn.
Liêu Kính Hàn kéo hai chân thon dài của nàng tạo thành hình chữ M,ở tư thế này có thể ngắm nhìn cảnh sắc tuyệt diễm một cách rõ ràng nhất,đưa mắt ngắm nhìn đóa hoa màu hồng nhạt xinh đẹp như một đóa hoa sương mai,cực kỳ hấp dẫn và kích thích thị giác,ngay cả hoa cúc* cũng màu hồng phấn,bên ngoài cánh hoa mang theo một ít chất lỏng khiến đóa hoa mẫu đơn* mơ hồ càng thêm bóng loáng và lấp lánh,Tống Hàm Nghi thật muốn quay đầu bỏ chạy,bị nhìn chăm chú nơi riêng tư làm cho nàng xấu hổ vô cùng,bên trong hoa huyệt bị kích thích mà tạo thành từng trận co thắt ngoài tâm kiểm soát của nàng,Liêu Kính Hàn hôn lên nó,dùng lưỡi khiêu khích cánh hoa ửng hồng xinh đẹp,Liêu Kính Hàn cảm nhận được một ít mật dịch ngọt ngào trên đầu lưỡi. [cửa sau,cửa trước =))]
"Đừng...chổ đó không sạch..."
Tống Hàm Nghi kéo đầu của Liêu Kính Hàn lên,vẻ mặt càng thêm ngượng ngùng khi thấy trên môi của Liêu Kính Hàn là chất lỏng khác lạ,không cần đoán cũng biết nó là của mình,Tống Hàm Nghi lấy tay giúp Liêu Kính Hàn lau đi,Liêu Kính Hàn hôn lên lòng bàn tay của nàng,cảm thấy đau lòng vì suy nghĩ ngây ngốc của nàng.
"Thân thể của ngươi không có chổ nào là không sạch cả"
Cho dù không sạch đi nữa Liêu Kính Hàn cũng sẽ không ngại bởi vì đây là sự riêng biệt của Tống Hàm Nghi,nó không giống bất kỳ nữ nhân nào khác,Liêu Kính Hàn tiếp tục vùi đầu vào trêu đùa nơi tiềm ẩn dục vọng của nàng,giơ ra đầu lưỡi xâm nhập vào bên trong,không ngừng khiêu khích vùng mẫn cảm bên trong hoa huyệt,tay khác lại chạm nhẹ lên vật nhỏ nhắn ửng hồng bên ngoài cánh hoa,nhẹ nhàng ma sát nó,Tống Hàm Nghi càng thêm khó nhịn,cơ thể nàng như nóng bừng lên,khoái cảm đang dần lan tỏa khắp thân thể nàng,sự thư thích này mang nàng đến một cảnh giới khác của dục vọng,hạ thân cảm nhận được một trận tê dại truyền đến,nàng ôm chặt lấy chiếc gối ở trước ngực mình.

"Ahhh...không cần chạm nơi đó...ahhhh..."
Tống Hàm Nghi hơi nhón mông lên,nàng dùng chút khí lực còn lại bường lên phía trên muốn né tránh,hoa viên tư mật của nữ nhân cũng chính là nơi mẫn cảm nhất của các nàng,bị công kích từ nhiều phía thử hỏi Tống Hàm Nghi làm sao kềm chế được,mỗi lần đầu lưỡi của Liêu Kính Hàn chạm đến nơi mẫn cảm của mình khiến nàng càng thêm khó nhịn,cơ thể có một trận run nhẹ,chưa kịp tránh thoát đã bị Liêu Kính Hàn bắt lấy,mỉm cười nhìn nàng.
"Bảo bối ngươi muốn đi đâu"
Tống Hàm Nghi càng thêm xấu hổ khi nhìn đến vẻ mặt háo sắc của Liêu Kính Hàn,cảm thấy tên khốn kiếp này thật đáng chết,thừa biết tại sao còn cố hỏi,Liêu Kính Hàn thầm nghĩ mình còn chưa có bắt đầu nàng đã biến thành như vậy,có phải là do nàng quá nhạy cảm hay không,Liêu Kính Hàn đau lòng không nỡ nhìn nàng chật vật như vậy,ôm nàng dậy,để nàng quỳ ở trên giường,Tống Hàm Nghi cảm thấy cái tư thế nửa nằm nửa quỳ chổng mông này càng thêm xấu hổ,nàng giơ tay ra phía sau che đi nơi nhạy cảm ở giữa hai chân mình,Liêu Kính Hàn quỳ ngồi bên cạnh,hôn nhẹ lên lưng nàng,vuốt ve vòng một căng tròn của nàng,bàn tay thon dài của Liêu Kính Hàn hiển nhiên không thể ôm trọn hết

Advertisement
toàn bộ con 'tiểu' bạch thỏ căng tròn của nàng,Liêu Kính Hàn đánh nhẹ vào cặp mông đầy đặn trắng như tuyết của Tống Hàm Nghi.
"Đề nghị Tống tiểu thư nên phối hợp cùng cảnh sát"
"Sếp Liêu,ta như vậy vẫn chưa đủ phối hợp sao,ngươi còn muốn ta phải làm thế nào nga"
Tống Hàm Nghi khẽ cắn môi,chậm rãi rút tay về,vùi đầu vào gối không thèm để ý đến Liêu Kính Hàn,Liêu Kính Hàn mỉm cười hôn nhẹ lên bờ vai mãnh mai của nàng,thỉnh thoảng lại dùng lưỡi liếm nhẹ một đường lên lưng nàng,Tống Hàm Nghi cả người run rẫy,kiềm chế không được rên nhẹ một tiếng,thân thể của nữ nhân không phải chỉ có hai con tiểu bạch thỏ và hoa huyệt là mẫn cảm,hầu như bất kỳ nơi nào trên cơ thể các nàng đều có thể trở thành điểm gây hưng phấn,Liêu Kính Hàn hôn nhẹ lên cặp mông đầy đặn trắng như tuyết không chút tỳ vết kia,dùng tay phải tách ra hai chân thon dài của nàng,nhẹ nhàng hôn lên đóa hoa,tay còn lại nhẹ nhàng sát nhập vào bên trong hoa huyệt đang rỉ ra một ít mật dịch,cảm nhận được sự trơn trợt và sự mền mại bên trong hoa huyệt làm cho Liêu Kính Hàn càng thêm mê luyến,nhanh chống ra vào liên tục bên trong hoa huyệt chật hẹp này để du ngoạn,Tống Hàm Nghi cảm giác mình sắp chết đến nơi rồi,nàng không ngờ khúc gỗ mục nhìn mặt khờ khạo mà lại lợi hại như vậy,Tống Hàm Nghi tựa đầu vào gối nỉ non.
"Ahhh~~...ahhh....không cần sâu như vậy...chậm lại đi...ân...thế nào lại thoải mái như thế...ahhhhhh...thật thích..."
Liêu Kính Hàn nào biết Tống Hàm Nghi đang nghĩ gì,chỉ thấy nàng đang rên rỉ còn đang nghĩ nàng rất thoải mái,trong lòng cảm thấy hạnh phúc vì điều này,mỉm cười tiếp tục ra sức cống hiến hết kỷ năng của mình,lát sau Liêu Kính Hàn mới luyến tiếc rời đi đóa hoa,lúc này đã thấy Tống Hàm Nghi cả người chật vật nằm xấp trên giường thở dốc,Liêu Kính Hàn ôn nhu hôn lên mặt nàng,đặt nàng nằm ngay ngắn trên giường,tay nhẹ nhàng ma sát bên trong đóa hoa,không ngừng kích thích và mơn trớn nó,Tống Hàm Nghi chịu không nỗi nữa,nàng quăng chiếc gối xuống giường ôm chặt lấy Liêu Kính Hàn,cảm nhận được sự mềm mại nơi hoa huyệt để cho Liêu Kính Hàn càng thêm say mê tiếp tục vuốt ve nó,thỉnh thoảng lại hôn lên nhũ phong cao ngất ửng hồng kia,tựa như tiểu hài tử mê luyến sự mềm mại này,qua không biết bao lâu Tống Hàm Nghi đột nhiên bật thốt lên.
"Ahhhh...Kính Hàn đừng như thế....ahhhhh....ta muốn hôn mê...ahhhhhh..."
Tống Hàm Nghi tuy cố gắng kiềm chế nhưng không tự giác phát ra âm thanh quá lớn,Liêu Kính Hàn mỉm cười hôn mặt nàng một cái,chẳng qua chỉ muốn Tống Hàm Nghi cảm nhận được sự thoải mái mà mình mang đến,nếu thật sự ra tay sợ là Tống Hàm Nghi sẽ hoảng sợ mà bỏ chạy,Liêu Kính Hàn nhẹ nhàng rút tay ra khỏi hoa huyệt,bên trong chảy ra một ít chất lỏng màu trắng sữa thắm ướt cả cánh hoa,đây chính là tinh hoa của dục vọng,mỗi nữ nhân đều mang theo một loại mật dịch khác nhau,không nữ nhân nào giống với bất luận nữ nhân nào,từ mùi vị cho đến màu sắc cũng bất đồng,có người thì mật dịch trong suốt,có người lại là màu trắng sữa,Tống Hàm Nghi hơi ngạc nhiên khi Liêu Kính Hàn dễ dàng thỏa mãn như vậy còn đang nằm bên cạnh nàng,lúc nãy nàng còn có phần lo lắng sẽ bị Liêu Kính Hàn mang ra hành hạ cho hồn xiêu phách lạc như một năm trước,hai người ôm ấp trao cho nhau sự ngọt ngào của tình yêu,cả hai đều chìm đắm trong hạnh phúc của nhau,Tống Hàm Nghi cảm thấy thời khắc này thật xinh đẹp hạnh phúc không kém khi Liêu Kính Hàn nói yêu nàng,Tống Hàm Nghi ôn nhu mỉm cười tựa đầu vào lòng Liêu Kính Hàn.
Liêu Kính Hàn nhẹ nhàng ôm lấy Tống Hàm Nghi,mặc dù cảm thấy cả hai đến với nhau quá nhanh,vì cả hai gặp nhau thì ít,mà xa nhau thì nhiều hơn,nhưng tình yêu thì không phân biệt thời gian ngắn hay dài,đôi khi yêu nhau ba năm không bằng gặp nhau ba ngày đã có tình cảm,trước đây Liêu Kính Hàn không tin điều này,nhưng bây giờ thì tin rồi,Liêu Kính Hàn an tĩnh ngắm nhìn nữ nhân ngủ say trong lòng mình,tuy tình cảm mà Liêu Kính Hàn dành cho Tống Hàm Nghi càng nhiều hơn,nhưng không có nghĩa Liêu Kính Hàn có thể quên đi tất cả kỷ niệm giữa mình và Dương An An.
Tình đầu luôn là mối tình cho dù không diễn ra tốt đẹp hay sâu đậm thì vẫn đủ khiến chúng ta cả đời không thể quên,Liêu Kính Hàn luôn tự trách bản thân vì đã khiến Dương An An phải rời đi,âm thầm chịu được thống khổ và bị mình trách lầm,chỉ những người từng trải mới hiểu được sự day dứt này,Liêu Kính Hàn cảm thấy mình vẫn còn may mắn khi Dương An An bỏ đi ông trời lại mang Tống Hàm Nghi đến cho nàng,nàng sẽ cố gắng để mang đến hạnh phúc cho Tống Hàm Nghi,để Tống Hàm Nghi không phải thống khổ như Dương An An năm xưa.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện