Lòng Có Bao Nhiêu Yêu Sẽ Thành Một Đôi

Chương 31


trước sau

Đường Ứng Long đến tham dự một buổi lễ bán đấu giá từ thiện,đi bên cạnh hắn là hai thủ hạ và Liêu Kính Hàn,hắn rất đam mê sưu tầm những bức tranh cổ,hôm nay lại diễn ra buổi đấu giá một bức tranh của họa sĩ thời nhà thanh,nên hắn không muốn bỏ qua cơ hội tốt này,hắn đột nhiên phát hiện ra một nữ nhân xinh đẹp đang ngồi ở hàng ghế khách mời,hắn tà cười,mấy chục năm qua trừ mẹ của Tinh Mẫn ra,đây là lần đầu tiên hắn thưởng thức một nữ nhân khác như vậy,hắn cảm thấy nàng không những xinh đẹp mê người mà còn rất quyến rũ,chọc người ảo tưởng,hắn muốn tối nay giai nhân nằm trong lòng mình,hắn nói nhỏ bên tai Liêu Kính Hàn.
"Ngươi an bài cho ta gặp nàng đi"
"Ta sẽ thu xếp việc này"
Liêu Kính Hàn lãnh đạm rời đi,không biết tại sao Tống Hàm Nghi lại xuất hiện ở nơi này,còn để cho tên sắc lang như Đường Ứng Long để mắt tới,Liêu Kính Hàn thật không biết phải làm thế nào giải quyết vấn đề này,chậm rãi đến bên cạnh Tống Hàm Nghi ngồi xuống,ánh mắt lại nhìn chăm chú người đang phát biểu trên bục cao,Tống Hàm Nghi càng thêm kinh ngạc khi nhìn thấy Liêu Kính Hàn,thời khắc này nàng không biết mình nên nói gì,hoặc là giả bộ xem như không quen biết,nàng còn chưa mở miệng thì Liêu Kính Hàn đã nhanh hơn một bước.
"Ngươi đến đây làm gì,ở đây không phải chổ thích hợp dành cho ngươi,nên mau chống rời đi"
"Tại sao ta phải rời đi ?"
Tống Hàm Nghi hôm nay đến đây để đảm nhận nhiệm vụ làm người đại diện cho buổi đấu giá từ thiện này,kêu nàng rời đi thì ai chủ trì mọi việc đây,Liêu Kính Hàn không có nhiều thời gian để giải thích cho nàng hiểu,chỉ muốn nàng rời khỏi tầm mắt của Đường Ứng Long càng sớm càng tốt.
"Ngươi biết Đường Ứng Long là ai chứ,hắn bây giờ đã để mắt đến ngươi,nếu ngươi còn không đi sẽ phải hối hận,đừng nhìn đi nơi nào hết,cứ việc xem như bình thường là được"
Tống Hàm Nghi vốn dĩ đang muốn nhìn xem Đường Ứng Long đang ở nơi nào,nghe Liêu Kính Hàn nói vậy nàng không nhìn lung tung nữa,nàng tất nhiên biết được hắn là tội phạm mà cảnh sát đang muốn tìm tội chứng để bắt giữ,chẳng qua không nghĩ đến hắn sẽ xuất hiện ở nơi này.
"Ngươi cùng hắn có quan hệ gì ?"

"Sau này ta sẽ giải thích cho ngươi biết,bây giờ hãy đi đi"
"Ngươi không nói ta sẽ không đi đâu hết"
Tống Hàm Nghi kiên quyết không rời đi,nàng còn rất nhiều vấn đề muốn hỏi Liêu Kính Hàn,hôm nay vô tình gặp được nàng làm sao bỏ qua cho việc này,hiện tại cho dù nàng bỏ đi thì sau này Đường Ứng Long cũng sẽ tìm cách để gặp nàng,nàng có trốn tránh cũng vô ích,Liêu Kính Hàn thật không biết Tống Hàm Nghi có nhận ra nàng đang gặp nguy hiểm hay không,tại sao có thể thản nhiên như vậy,Liêu Kính Hàn nhanh chống lôi Tống Hàm Nghi ra khỏi buổi lễ đấu giá,làm cho mọi người ai cũng kinh ngạc vì hành động này,đám vệ sĩ của Tống Hàm Nghi thấy vậy liền đuổi theo,nhưng bị Tống Hàm Nghi ngăn cản,nên bọn họ cũng không đuổi theo làm khó Liêu Kính Hàn nữa,lúc này hai tên thủ hạ của Đường Ứng Long nhanh chống lấy xe đuổi theo Liêu Kính Hàn.
Liêu Kính Hàn nhìn vào kính chiếu hậu quan sát Tống Hàm Nghi,nàng cảm thấy mình điên rồi khi vì Tống Hàm Nghi mà phá hỏng đại sự,nhưng nàng làm sao có thể bỏ mặt an nguy của Tống Hàm Nghi,Đường Ứng Long làm sao dễ dàng buông tha cho Tống Hàm Nghi,cho dù nàng có là minh tinh hay có gia thế giàu có,thì một khi hắn muốn,hắn sẽ dùng bất cứ giá nào để có được nàng,Liêu Kính Hàn tuyệt đối sẽ không để Tống Hàm Nghi rơi vào tay hắn,Tống Hàm Nghi quay đầu lại nhìn Liêu Kính Hàn.
"Ngươi muốn đưa ta đi đâu"
"Ngươi chỉ cần biết ta không có đem ngươi đi bán là đủ rồi"
"Ngươi có thể nào đừng làm bộ ra vẻ thần bí như vậy có được không,nói rõ cho ta biết thì không thể sao ?"
"Ngụy ca ngươi mang nàng đi đâu,lão đại gọi ngươi mau chống quay trở lại"
Hai tên nam nhân chạy đến bên cạnh áp sát xe vào xe của Liêu Kính Hàn,hành động của nàng đưa tới sự phẫn nộ không nhẹ cho Đường Ứng Long,nếu bây giờ nàng không quay lại sợ là hắn sẽ không tha thứ cho nàng,Liêu Kính Hàn mắt lạnh nhìn tên thủ hạ.
"Ta đang mang nàng trở về nhà của lão đại,các ngươi mau chống quay lại thông báo với hắn đi"
"Nhưng mà..."
"Còn không mau cút"
Liêu Kính Hàn dùng ánh mắt đầy sát khí liếc nhìn hắn,hắn thấy vậy chỉ đành nghe theo lời của nàng,hắn lại không biết Tống Hàm Nghi nếu đã đồng ý vui vẻ cùng lão đại,thì Liêu Kính Hàn tại sao không trực tiếp mang nàng đi gặp lão đại mà phải mang đến nhà

của lão đại,hắn nào biết mình bị Liêu Kính Hàn lừa gạt,Tống Hàm Nghi kinh ngạc khi nam nhân kia gọi Liêu Kính Hàn là "Ngụy ca",Liêu Kính Hàn lại gọi Đường Ứng Long là lão đại,điều này chứng minh Liêu Kính Hàn cùng với tội phạm nguy hiểm này có quan hệ với nhau,hơn nữa còn là thuộc hạ của hắn,nàng không biết một năm qua Liêu Kính Hàn trải qua việc gì,đột nhiên từ một cảnh sát trở thành tội phạm,nàng còn chưa kịp hỏi ra nghi vấn trong lòng thì Liêu Kính Hàn đã thay nàng trả lời.
"Ngươi không có nghĩ sai,ta thật sự là thủ hạ của hắn"
"Tại sao ngươi lại trở nên như vậy"
"Làm tội phạm cũng không phải tồi tệ cho lắm,ít ra ta có thể làm những gì mình muốn mà không cần tuân thủ theo bất kỳ quy luật nào,ta cũng có thể kiếm nhiều tiền dễ như trở bàn tay,mà không cần phải dựa vào sự cố gắng mới có được"
Thế giới này chính là như vậy,thực tế nó tàn khốc hơn những gì chúng ta từng nghĩ,khi con người lâm vào ngõ cục họ sẽ tìm mọi cách đạp lên những mối đe dọa để tiếp tục sinh tồn,đây chính là những gì một tội phạm thường nghĩ đến,Liêu Kính Hàn cũng từng lầm vào ngõ cục,nên phần nào hiểu được tâm trạng của họ,giữa chánh và tà,nàng lựa chọn chánh,bất quá con đường này thật không dễ đi.
"Ta không tin,ngươi tuyệt đối không phải loại người như vậy"
Tống Hàm Nghi không tin Liêu Kính Hàn tham tiền mà đánh mất cả lý trí,Liêu Kính Hàn mà nàng quen biết rất chính trực,luôn muốn bắt tội phạm để trả lại công bằng cho người khác,chứ không phải loại người tiếp tay cho kẻ xấu như hiện tại,Liêu Kính Hàn cười lạnh.
"Ngươi quá ngây thơ,có những việc không đơn giản như ngươi nghĩ,ta chính là loại người vừa tham tiền vừa tham hư vinh,ta có thể vì nó mà bất chấp mọi thủ đoạn"
"Bao gồm cả việc lừa gạt ta rằng ngươi đã chết và xem ta như người xa lạ sao,nhìn thấy người khác thống khổ vì mình chắc ngươi vui lắm phải không ?,ta thật hối hận khi mình đã đau khổ vì một người như ngươi..."
"......"
Liêu Kính Hàn không biết nên nói thế nào cho Tống Hàm Nghi hiểu,dù biết là không nói ra sẽ bị nàng hiểu lầm,nhưng nói ra rồi thì có lợi ích gì chứ,thà để nàng cách xa mình một chút,để nàng không phải gặp nguy hiểm sẽ tốt hơn là kéo nàng đến gần mình,Liêu Kính Hàn đưa Tống Hàm Nghi trở về nhà liền nhanh chống rời đi,gọi điện thoại cho Hạ Trung Hiền kêu hắn phái cảnh sát âm thầm bảo vệ cho Tống Hàm Nghi,hắn không do dự mà nhận lời,vì hắn biết Liêu Kính Hàn rất quan tâm Tống Hàm Nghi,nếu nàng xảy ra việc gì thì Liêu Kính Hàn sẽ không có tinh thần tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Tống Hàm Nghi lần nữa để cho Liêu Kính Hàn rời đi,lần này không biết đến bao giờ mới có thể gặp lại,tâm trạng của nàng vô cùng rối rắm và hoang mang,nàng không biết tại sao Liêu Kính Hàn lại trở nên như vậy,càng không biết tại sao Liêu Kính Hàn lại chợt xuất hiện rồi rời đi,mỗi lần như vậy để lại vài vấn đề khiến nàng không cách nào giải đáp được,nàng thật sự cảm thấy khó chịu khi bị Liêu Kính Hàn lừa gạt suốt một năm qua,cái loại cảm giác này đối với nàng thì nó không khác gì sự phản bội trong tình yêu,Tống Hàm Nghi yêu Liêu Kính Hàn đồng thời lại hận đối phương,nàng càng sợ đánh mất đối phương.  


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện