Lòng Có Bao Nhiêu Yêu Sẽ Thành Một Đôi

Chương 22


trước sau

Advertisement

Hai hôm sau Tống Hàm Nghi đi chụp ảnh cho một tạp chí,đến khi kết thúc sự kiện vừa trở ra xe nàng đã mệt mõi tựa đầu vào ghế,Nghê Tâm đưa cho nàng chai nước suối,không hiểu sao gần đây nàng làm việc điên cuồng như vậy,lịch trình dày đặc không có chút chổ trống,Nghê Tâm làm sao biết được Tống Hàm Nghi đang có âm mưu tranh thủ làm xong mọi việc để có thời gian theo đuổi Liêu Kính Hàn,nàng chưa bao giờ cảm thấy sợ mất một người như hiện nay,có trách thì trách Liêu Kính Hàn quá ưu chất,lại là người thừa kế của đại tập đoàn Liêu thị,bên cạnh tất nhiên xuất hiện nhiều nữ nhân theo đuổi,báo hại nàng cũng khẩn trương theo,nàng cũng đã thẳng thắn nói gõ việc này cho Hạ Lam Ngưng nghe,nàng không muốn biến thành tiểu nhân âm thầm theo đuổi người mà bằng hữu mình thích,điều khiến nàng ngạc nhiên là Hạ Lam Ngưng đã bị Liêu Kính Hàn cự tuyệt,khó trách gần đây Hạ Lam Ngưng không còn nhắc đến tên Liêu Kính Hàn nữa,Hạ Lam Ngưng còn ủng hộ Tống Hàm Nghi "báo thù" cho mình.
Bây giờ Tống Hàm Nghi hối hận vì trước đây không hỏi qua Tương Nhã Ca làm sao câu dẫn khúc gỗ mục tới tay một cách dễ dàng như vậy,việc này cũng không phải là do Tương Nhã Ca mà nguyên nhân nằm ở Liêu Kính Hàn,chỉ cần có người tốt với mình thì Liêu Kính Hàn đã cảm động,không dám cự tuyệt sợ làm người ta tổn thương,nên đã tiếp nhận Tương Nhã Ca mà bỏ qua việc tính cách cả hai không hợp nhau,đây là một khuyết điểm lớn của Liêu Kính Hàn,buổi chiều Liêu Kính Hàn hẹn Tống Hàm Nghi ra ngoài,hai người đến công viên vắng vẻ trò chuyện,Tống Hàm Nghi cảm thấy bất ổn vì Liêu Kính Hàn đột nhiên chủ động hẹn mình,trên tay cũng không có đeo đồng hồ nàng tặng,nàng không mong mình nghe được câu không muốn nghe,Liêu Kính Hàn đưa trả cho nàng chiếc đồng hồ.
"Thời gian tuy có thể làm thay đổi mọi thứ,nhưng kỷ niệm thì không hề thay đổi,ta vẫn thích những gì thuộc về quá khứ hơn là hiện tại"

Tống Hàm Nghi biết Liêu Kính Hàn đang ám chỉ về chuyện của hai người,nàng thà hai người chơi trò mập mờ dây dưa không rõ còn hơn bị Liêu Kính Hàn cự tuyệt,nàng muốn biết lý do tại sao mình bị từ chối,nàng có điểm nào khiến Liêu Kính Hàn không thích thì nàng có thể thay đổi,thật ra thì cho dù nàng có bao nhiêu khuyết điểm đi nữa,nếu như có người thật lòng yêu nàng thì họ sẽ chấp nhận mọi khuyết điểm của nàng,ngược lại nếu họ không yêu nàng thì cho dù nàng có bao nhiêu ưu điểm cũng vô ích.
"Ngươi cũng biết nói đó là kỷ niệm,thì nó đã trở thành quá khứ,con người đâu thể nào sống mãi trong quá khứ,ta không quan tâm quá khứ của ngươi,bởi vì ai cũng có quá khứ của riêng mình,ta cũng không ngoại lệ"
"Ngươi không bận tâm nhưng ta thì không phải vậy,ngươi có thể vì ta mà từ bỏ sự nghiệp của mình hay không,để ta trả lời thay ngươi,từ bỏ sự nghiệp đó là chuyện không thể,bởi vì trở thành minh tinh là ước mơ của ngươi,huống chi ta không thích bạn gái mình cả ngày bận rộn dành thời gian đi gặp người xa lạ,mà không có thời gian dành cho ta,ngay cả việc hẹn hò cũng phải lén lút sợ bị người khác bắt gặp,hơn hết là ta không thích nữ nhân đã từng bị nam nhân chạm qua,nên chúng ta là không thể nào"
Liêu Kính Hàn dùng ánh mắt lãnh đạm nhìn nàng,Tống Hàm Nghi nhất thời chết lặng,nàng không nghĩ đến Liêu Kính Hàn lại có thể nói ra những lời này,tất nhiên nàng biết khi Liêu Kính Hàn yêu nàng sẽ bị thiệt thòi,vì nàng là người của công chúng,nàng muốn hẹn hò cũng phải trong tình trạng lén lút không thể công khai,nàng không thể giống như những nữ nhân bình thường khác,nhưng nàng từng nghĩ mình sẽ cố gắng mang lại cảm giác tốt đẹp nhất cho người mình yêu,điều nàng không ngờ là Liêu Kính Hàn lại hiềm khí quá khứ của nàng,tuy rất đau lòng nhưng nàng vẫn cố gắng mỉm cười,chẳng qua chỉ muốn ở trước mặt Liêu Kính Hàn có thể lưu lại hình tượng hoàn mỹ nhất.
"...Lát nữa ta còn có việc phải làm,ta đi trước,tạm biệt ngươi"
Tống Hàm Nghi quay đầu bỏ đi,nếu nàng còn không đi sợ là mình không kềm chế được mà rơi lệ,nàng không muốn để Liêu Kính Hàn nhìn thấy mà thương hại mình,Liêu Kính Hàn đồi phế ngồi xuống ghế đá,nàng biết mình làm vậy là quá nhẫn tâm,sự nghiệp chính là tử huyệt của Tống Hàm Nghi,nếu như không phải thì có lẽ trước đây Tống Hàm Nghi đã từ bỏ sự nghiệp để cùng Lâm Khang kết hôn,lúc đó cũng sẽ không có cơ hội gặp nhau,Liêu Kính Hàn không muốn Tống Hàm Nghi lãng phí thời gian vì mình,chỉ đành nhẫn tâm một chút,để nàng cảm thấy mình ích kỷ lại hèn hạ mà ghét mình.
Nghê Tâm không biết chuyện gì xảy ra,Tống Hàm Nghi vừa trở lại xe đã ôm nàng bật khóc,tâm trạng lần này còn thê thảm hơn lần đầu chia tay với bạn trai,Nghê Tâm không biết tên khốn kiếp Liêu Kính Hàn nói gì với Tống Hàm Nghi,chọc cho Tống Hàm Nghi thương tâm như vậy,Nghê Tâm vỗ nhẹ vào lưng nàng an ũi.
"Đừng buồn nữa,là do nàng không biết quý trọng ngươi,trên đời này còn rất nhiều người tốt,Liêu Kính Hàn có là gì chứ,sau này đi tìm người khác tốt hơn nàng gấp trăm lần,để nàng phải hối hận vì đã làm tổn thương đến ngươi"
"Nhưng bây giờ ta chỉ cần tên khốn kiếp đó..."
Tuy Liêu Kính Hàn khốn kiếp nhưng Tống Hàm Nghi lại không thể ghét khúc gỗ mục này,khiến nàng càng thêm ghét bản thân,dù không yêu người ta cũng đừng nên nói ra những lời khiến người ta đau lòng như vậy,tuy nàng biết Liêu Kính Hàn không phải loại người ích kỷ,nhưng nàng không biết tại sao Liêu Kính Hàn phải dùng lời lẽ khó nghe này để cự tuyệt mình,không yêu thì nói một câu không yêu,cần gì phải nói dài dòng như vậy,còn cái gì không thích nữ nhân đã từng bị nam nhân chạm qua,đúng là đồ đáng chết mà.
Tuy bị cự tuyệt nhưng Tống Hàm Nghi vẫn chưa từ bỏ ý định,thất bại một lần không có nghĩa là vĩnh viễn bị thất bại,lần này thất bại là do nàng quá nóng lòng,Tống Hàm Nghi không sợ hình tượng của mình bị ảnh hưởng khi yêu người cùng giới,nàng chỉ biết mình yêu

Advertisement
Liêu Kính Hàn và muốn có được lòng của đối phương,cho dù có phải trả giá cao thế nào nàng cũng sẽ tiếp nhận,nói nàng mù quáng vì tình cũng được,hay là có tính chiếm hữu cao cũng không sao,nàng chỉ biết mình đã nhận định ai thì sẽ không dễ dàng từ bỏ,có thể nói Tống Hàm Nghi là loại người cuồng nhiệt vì tình,hy sinh tất cả vì tình yêu,nhưng một khi ngươi để cho nàng cảm nhận được không còn cảm giác yêu,thì cho dù nàng có kết hôn với ngươi hay có hài tử với ngươi đi nữa,rất có khả năng nàng sẽ bỏ ngươi mà chạy theo tình yêu mới,ngoài sự nghiệp thì tình yêu là điều quan trọng đối với nàng,nếu kêu nàng chọn giữa tình yêu và sự nghiệp,có lẽ nàng sẽ không biết chọn thế nào.
Liêu Kính Hàn trở về sở cảnh sát,tuy được nghĩ phép nhưng ở nhà cũng buồn chán,chi bằng tìm việc gì để làm,để bản thân không có thời gian nghĩ đến chuyện không vui,Liêu Kính Hàn dựa vào bàn làm việc,nhìn xuyên qua tấm kính trong suốt của căn phòng ngắm nhìn toàn cảnh thành phố lúc hoàng hôn,không gian tĩnh lặng làm cho người ta thanh tĩnh hơn giữ cuộc sống náo nhiệt của thành phố,suốt nhiều năm qua nàng luôn tự hỏi Dương An An đang ở nơi nào,sống có tốt hay không,cho đến bao giờ nàng mới có thể gặp lại người mà mình chân chính yêu thương nhất,đang trong suy nghĩ Diệp Vũ An tiến vào lúc nào không hay,bị nhìn chằm chằm Liêu Kính Hàn có chút chột dạ.
"Tìm ta có việc gì sao ?"
Diệp Vũ An không hiểu gần đây Liêu Kính Hàn đang làm gì,tan sở cũng không muốn cùng nàng đi chơi,dường như Liêu Kính Hàn là đang tránh mặt nàng và Hứa Gia Văn,thật hoài nghi Liêu Kính Hàn có việc giấu nàng.
"Đến rủ ngươi cùng nhau đi chơi,gần đây không dây dưa với những mỹ nữ kia,ngươi ở nhà một mình không cảm thấy buồn chán hay sao ?"
Liêu Kính Hàn cười nhạt,trước giờ bản thân vẫn độc lai độc vãng,nếu không cùng hai người đi chơi,nàng thích một mình đi dạo dưới mưa,hoặc là ở nhà đọc sách lắng nghe âm nhạc,như vậy cũng là một loại yên tĩnh,không có gì cảm thấy buồn chán.
"Ngươi không cần lúc nào cũng mang ta đi cùng,ta đã có tiết mục giải trí,đừng ở đây cản trở ta,mau đi đi"
Diệp Vũ An biết Liêu Kính Hàn đang nói dối,có tiết mục giải trí nhất định sẽ rủ nàng cùng nhau đi,không có việc đi một mình như vậy,hơn nữa ngoài nàng và Hứa Gia Văn ra thì Liêu Kính Hàn cũng không có bằng hữu thân thiết nào khác,nàng là người chứng kiến Liêu Kính Hàn và Dương An An từ lúc yêu nhau cho đến khi cả hai chia tay,vì nàng và Liêu Kính Hàn là bằng hữu đã nhiều năm,hơn nữa thân thiết như hình với bóng,đến nỗi y phục cũng có thể mặc chung,thời còn đi học hai người thầm thích chung một người cũng chính là Dương An An,khi đó Liêu Kính Hàn phát hiện Diệp Vũ An cũng thích Dương An An,cho nên Liêu Kính Hàn đã âm thầm rút lui và tác hợp cho bọn họ,nàng luôn nghĩ nữ nhân có thể dễ dàng tìm,nhưng bằng hữu thật sự rất khó có thể tìm được,cho nên bằng hữu đối với nàng còn quan trọng hơn,chính vì tính cách này Liêu Kính Hàn có thể cho là người tốt,nhưng tuyệt đối không phải người yêu tốt,thà làm bằng hữu chứ đừng nên làm người yêu của nàng,con người không phải là hoàn mỹ,đây cũng chính là khuyết điểm trong tình yêu của nàng.
Khi Dương An An và Diệp Vũ An quen nhau một thời gian,Liêu Kính Hàn vẫn giả bộ như mình không có gì đáng ngại,dù trong lòng rất đau khổ nhưng vẫn luôn đóng kịch trước mặt hai người,cứ như vậy đến nữa năm sau Diệp Vũ An cùng Dương An An chia tay,khi đó Liêu Kính Hàn mới nhận ra người mà Dương An An yêu chính là mình,nàng chỉ vì không thích tính cách hèn nhát của Liêu Kính Hàn nên đã tiếp nhận quen Diệp Vũ An.

Liêu Kính Hàn không cảm thấy vui mừng mà cảm thấy có lỗi với người mình yêu và cả bằng hữu của mình,may mắn là Diệp Vũ An chịu tha thứ cho hai người,còn rút lui để tác thành cho hai người,hiện tại Diệp Vũ An không biết là Liêu Kính Hàn vẫn còn si tình vì Dương An An,bởi vì lúc nào Liêu Kính Hàn cũng tỏ ra mình không có sao,nên không ai đoán được suy nghĩ trong lòng nàng,Liêu Kính Hàn thấy Diệp Vũ An còn chưa chịu đi,nhanh chóng đuổi nàng ra ngoài,hai mắt vô thần nhìn chiếc đồng hồ Tống Hàm Nghi tặng,không biết đang suy nghĩ gì. 

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện