Lên Án

Anh có nhớ em không?


trước sau

[......cậu cút ra ngoài]

------------------------

Edit: Chuâng thích ăn kẹo

Beta: Di

------------------------

Wattpad: _zhuene_

Wattpad: thiendireallyaaa

----------------------

Trong nháy mắt, hô hấp của Kỷ Vọng đều dừng lại, ngay lập tức cơn tức giận vô tận dâng lên, nếu không phải mấy năm nay tu thân dưỡng tính, nếm trải đủ loại cực khổ, chắc chắn Kỷ Vọng đã ném kiếm mà bỏ đi không quay nữa.

Kỳ Bạc Ngôn nhận ra cậu, ngay từ đầu đã nhận ra cậu, cho nên mới cố ý dùng thương đâm vào thắt lưng cậu, cố ý đem máu quệt lên khăn che mặt của cậu.

Vì cái gì? Là muốn nhìn xem cậu có bao nhiêu thất thố* sao?

(*thất thố: Có sự sơ suất, sai phạm, thiếu giữ gìn ý tứ trong hành vi hoặc nói năng.)

Có lẽ bởi vì cậu biểu hiện kinh ngạc quá rõ ràng, Kỳ Bạc Ngôn thuận tay lướt theo thanh kiếm sắc bén nguy hiểm, trượt đến trên cơ thể cậu, cuối cùng dừng lại ở sườn thắt lưng cậu, tuỳ ý ôm vào.

Kỳ Bạc Ngôn "vô tư trong sáng" giống như không biết động tác này có bao nhiêu mờ ám.

"Anh nghĩ rằng đem bản thân bọc lại thành thế này, thì em sẽ không nhận ra anh sao?" Giọng nói của Kỳ Bạc Ngôn chứa đầy ý cười.

Nói xong, ánh mắt hắn thoáng chốc từ trên nhìn xuống, dừng lại trên eo Kỷ Vọng: "Gầy rồi."

Kỷ Vọng không nhịn được nữa, hất tay Kỳ Bạc Ngôn ra, lui về phía sau hai bước. Cậu nhanh chóng liếc nhìn xung quanh, quả nhiên, không ít người dùng ánh mắt dò xét nhìn về phía cậu, vẻ mặt của Tiểu Húc tràn đầy kinh ngạc.

"Đủ rồi." Kỷ Vọng kiềm chế nói: "Đừng trêu chọ tôi nữa!"

Kỳ Bạc Ngôn thu tay lại, mặt không đổi sắc nhìn Kỷ Vọng.

Khi Kỳ Bạc Ngôn không cười, ánh mắt hắn khiến cậu có chút áp lực, nặng nề rơi trên người cậu, gần như có thể khiến mọi người ngừng thở.

Nhưng rất nhanh, Kỳ Bạc Ngôn tựa như không còn hứng thú, rời mắt khỏi Kỷ Vọng. Hắn rời khỏi hiện trường đi đến vị trí của đạo diễn.

Kỷ Vọng bị bỏ lại tại chỗ, nhiệt độ toàn thân mất dần, xung quanh giống như mùa đông tràn về, tay phải cậu run rẩy siết chặt. Đáng ra cậu nên biết, Kỳ Bạc Ngôn căn bản không phải nhớ mãi không quên, chẳng qua là vô tình gặp lại người tình cũ chợt có ý nghĩ nông nổi muốn trêu đùa mà thôi.

Là do cậu quá để ý, không có cách nào cư xử thoải mái được

Mấy cảnh quay kế tiếp, Kỷ Vọng đều tận chức tận trách diễn vai một thích khách ngập tràn mâu thuẫn, gách vác thâm tình. Khi cảnh quay kết thúc, cũng đã là 2h đêm.

Kỷ Vọng cảm thấy kiệt sức, không chỉ là thể xác và tinh thần mà còn là sự vô lực thoát ra từ trong xương tủy. Sau khi hoàn thành cảnh quay, trợ lý đạo diễn cố ý đến ngăn không cho cậu về, nhất định muốn đưa cậu đến khách sạn của đoàn làm phim ở một đêm.

Nếu là lúc đầu, Kỷ Vọng sẽ nghĩ rằng chính diễn xuất của mình đã gây được ấn tượng với đạo diễn, nên mới nhận được phúc lợi thêm đất diễn. Nhưng mà hiện tại cậu đã biết rõ, chuyện thêm đất diễn này 90% là do Kỳ Bạc Ngôn đề nghị.

Thêm đất diễn cái gì, ở lại khách sạn cái gì, chỉ sợ cạnh bên phòng ngủ của cậu chính là phòng Kỳ Bạc Ngôn.

Kỷ Vọng đầu tiên nói cảm ơn, sau đó lễ phép từ chối, cậu nói nơi ở của mình cách phim trường không xa, ngày mai đến sớm là được, sẽ không đến muộn làm ảnh hưởng đến công tác của đoàn.

Trợ lý của đạo diễn là một người đàn ông trạc tuổi 30, anh ta cung kính gọi Kỷ Vọng lão sư: "Kỷ lão sư, nếu ngài cứ đi đi về về như vậy sẽ rất mệt mỏi, khách sạn ở ngay bên cạnh phim trường, ngài vẫn nên đến đó nghỉ ngơi. Chúng tôi đã đặt một phòng rất tốt cho ngài, sáng sớm mai cũng sẽ thu xếp xe đến đón ngài."

Tiểu Húc làm trợ lý cho Kỷ Vọng lâu như vậy, lần cuối gặp được một người khách sáo như thế này là ở bộ phim vườn trường kia. Chủ yếu bởi vì bộ phim kia từ đạo diễn đến nhà sản xuất, diễn viên chính, ai cũng đều chưa có danh tiếng, ngược lại lúc làm việc so với các đoàn phim lớn đương nhiên sẽ khách sáo hơn nhiều.

Trợ lý tiếp tục khuyên: "Nếu tôi để ngài quay về như vậy, vất vả lại cực khổ, đạo diễn cũng sẽ trách tôi sắp xếp không chu đáo, ngài xem đây....."

Kỷ Vọng ăn mềm không ăn cứng, thấy trợ lý tinh thần cũng uể oải, còn phải đứng đây khuyên nhủ cậu, có chút không đành lòng vì thế liền đồng ý.

Trợ lý thấy cậu rốt cuộc cũng đáp ứng, không khỏi thở ra một hơi.

Kỷ Vọng và Tiểu Húc được đưa đến khách sạn kia, phòng của cậu là một căn phòng cao cấp 5 sao, cửa sổ bằng kính trong suốt lắp từ trần đến sàn, trong phòng tắm còn có bồn tắm mát-xa.

Tiểu Húc sợ ngây người, thả hành lý của mình xuống. Chuẩn bị bắt taxi về nhà Kỷ Vọng để lấy vài bộ quần áo cho anh.

Kỷ Vọng phất tay: "Trực tiếp dùng qυầи ɭóŧ dùng một lần là được, già cả rồi không cần để ý như vậy, cậu cũng mệt rồi, đi tắm trước đi."

Tiểu Húc cười he he, đặt chiếc túi nhỏ xuống đi vào phòng tắm. Vách ngăn phòng tắm là một tấm thủy tinh mờ, loáng thoáng có thể nhìn thấy bóng người bên trong.

Tiểu Húc vừa tắm rửa vừa tán gẫu với Kỷ Vọng: "Anh, anh nói xem Chu đạo diễn có phải thấy kỹ năng diễn xuất của anh tốt nên nhìn trúng anh rồi không? Muốn tìm anh quay phim? Bằng không sao có thể sắp xếp cho chúng ta

tốt như vậy, điều kiện đúng là đỉnh của chóp luôn!"

Kỷ Vọng rút điếu thuốc ra, nghe vậy cười nhạo. Chưa kể Chu Liệt rất ít khi quay phim, phần lớn chỉ quay quảng cáo và MV, với sự sắp xếp đêm nay, Kỷ Vọng không tin Kỳ Bạc Ngôn một chút cũng không liên quan gì đến chuyện này.

Tiểu Húc thấy anh không trả lời, cũng không tiếp tục lải nhải nữa, nhanh chóng tắm xong, nhường phòng tắm lại cho Kỷ Vọng.

Kỷ Vọng mới vừa ở ban công hút một điếu, Tiểu Húc ngửi được mùi thuốc, kinh ngạc nói: "Anh, lần trước không phải anh bảo đã bỏ được thuốc rồi sao?"

"Bạn nhỏ à, nghiện thuốc lá giống như bị người yêu cũ làm phiền lòng vậy, nào có dễ dàng cai thế." Kỷ Vọng tựa như là người có kinh nghiệm tình trường dày dặn. Sau khi để lại lời lẽ tràn đầy ý nghĩa này, Kỷ Vọng vỗ vai Tiểu Húc rồi đi vào nhà tắm.

Kỷ Vọng tắm rất lâu, làn da đều ửng đỏ cả lên mới quấn khăn tắm để trần nửa thân trên đi ra ngoài. Đã không còn dán miếng ngăn tin tức tố, trong không khí mơ hồ xuất hiện mùi hương của Kỷ Vọng, cậu lau tóc nói: "Tiểu Húc, tin tức tố của tôi hôm nay hơi nồng, cậu đừng để ý."

Tiểu Húc không đáp lại, trong phòng rơi vào một mảng im lặng.

So với thị giác và thính giác, khứu giác vẫn là cảm nhận được trước tiên. Huống chi người trong phòng còn không hề có ý tứ che dấu tin tức tố của mình.

Kỷ Vọng nắm chặt chiếc khăn trong tay, cách mái tóc ẩm ướt trước trán nhìn vị khách không mời mà đến đang ngồi chễm chệ trên sô pha.

Kỳ Bạc Ngôn không còn mặc trang phục tướng quân, lộ ra mái tóc được nhuộm cực kỳ nhẹ nhàng, ngũ quan vốn thanh tú xinh xảo, lại bởi vì màu tóc này làm hắn toát ra vài phần dáng vẻ của con lai.

Nam nhân một tay cầm điện thoại, một tay chống cằm giương mắt nhìn Kỷ Vọng.

Kỳ Bạc Ngôn đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức chuyên tâm quan sát Kỷ Vọng. Ánh mắt hắn giống như bản thân hắn vậy, từ ngực ướŧ áŧ của Kỷ Vọng liếm đến thắt lưng rồi bụng, cuối cùng dán chặt vào phần mông đang được khăn tắm che đi.

Hắn ném điện thoại sang một bên, thay đổi tư thế, đại mã kim đao* mà ngồi trên sô pha, mắt tối sầm lại: "Anh bình thường cứ như vậy mà đi qua đi lại trước mặt trợ lý sao?"

(*đại mã kim đao: Mô tả cách nói chuyện lỗ mãng, sắc nhọn hoặc hành động hùng hổ, nghiêng về hướng thô lỗ)

Kỷ Vọng ném khăn mặt sang một bên, đến trước mặt Kỳ Bạc Ngôn, tháo khăn tắm mở tủ quần áo khách sạn, lấy áo choàng ra, không nhanh không chậm mặc vào, bình tĩnh mà thắt dây áo choàng thành một cái nơ.

Không xấu hổ cũng không lúng túng, thậm chí còn phớt lờ ánh mắt nóng bỏng đang nhìn chằm chằm cơ thể mình.

Kỷ Vọng đổi áo choàng xong mới hỏi: "Trợ lý của tôi đâu?"

Kỳ Bạc Ngôn nhặt bao thuốc lá mà Kỷ Vọng để trên sô pha, lấy ra một điếu đặt lên chóp mũi ngửi: "Cậu ta ở phòng em, ở cùng với trợ lý của em."

Kỷ Vọng đi đến trước mặt Kỳ Bạc Ngôn: "Gọi cậu ấy về đây, còn cậu cút ra ngoài."

Mặc dù cậu đang đứng, Kỳ Bạc Ngôn thì ngồi. Nhưng như vậy khí chất của cậu căn bản cũng không thể áp chế Kỳ Bạc Ngôn.

Ngược lại, tư thế này lại càng thuận tiện cho Kỳ Bạc Ngôn làm một số việc, lòng bàn tay của nam nhân dán vào bắp chân sau khi tắm còn mang theo hơi ấm ẩm ướt của Kỷ Vọng, men theo làn da mềm mịn chậm rãi lướt lên.

Kỳ Bạc Ngôn nói: "Đã lâu không gặp, anh có nhớ em không?"

Kỷ Vọng suýt nữa cười ra tiếng: "Tôi vì cái gì mà phải nhớ cậu?"

Kỳ Bạc Ngôn ngẩng đầu nhìn Kỷ Vọng, hắn rút tay ra khỏi áo choàng, nắm lấy tay phải Kỷ Vọng, đưa lên trước mắt mình quan sát mồi hồi mới đưa môi chạm vào vết sẹo vì xóa hình xăm mà lưu lại: "Nói dối, rõ ràng anh rất nhớ em."

Lúc nói chuyện, đôi môi ấm áp của hắn lướt qua từng khe hở giữa mỗi ngón tay Kỷ Vọng, dễ dàng biến những nơi hắn chạm qua trở thành điểm mẫn cảm khiến cậu tê dại.

Kỳ Bạc Ngôn nở một nụ cười khó ưa, bổ sung nói: "Ngày nhớ đêm mơ."

---------------------

[19072021]

---------

Hôm nay em pé lười một tẹo

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện