Lên Án

Cuộc đời cậu như một kịch bản hạng 3.....


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

[Anh cản đường rồi.]

-----------------------

Edit: Chuâng thích ăn kẹo

Beta: Di

------------------------

Wattpad: _zhuene_

Wattpad: thiendireallyaaa

---------------------------

*Hình trên bìa đều lấy từ Gold Grape cũng là nhà pé đang làm, ngoài ra manhua bộ này nhà pé cũng thầu, cũng là pé trans ó, tuy ra chậm nma chất lượng mụi ngừi ủng hộ nhà pé nhaaa❤️

-------------------

Ngày thứ hai Kỷ Vọng đến công ty, vừa đến dưới tầng đã có người đuổi theo xin chữ ký và chụp ảnh chung, điều này khiến cho Kỷ Vọng miễn cưỡng cảm thấy bản thân có chút nổi tiếng.

Lúc tìm được chị Hồng, cô đang bận nghe điện thoại, thấy Kỷ Vọng, cô trực tiếp cầm văn kiện đưa đến cho cậu.

Kỷ Vọng mở ra xem, đại khái nhìn lướt qua những ý chính một lượt. Tuy đây là một chương trình tạp kỹ mới, nhưng nội dung cơ bản tương tự nhau, chủ yếu vẫn dựa vào phản ứng hoá học của các khách mời.

Nếu tính cách thẳng thắn hay cười, lại biết pha trò, khán giả sẽ rất thích bạn. Kỷ Vọng nhìn vài lần ở chỗ giá tiền, cuối cùng đặt bút ký tên mình.

Chương trình có tổng cộng 10 tập, sẽ bổ sung mùa 2 khi rating tốt, chờ cậu ký xong, chị Hồng cũng đã tắt điện thoại, vẻ mặt ôn hoà nói: "Chị còn nhận cho em một quảng cáo, nhưng mà em không phải diễn vai chính."

Kỷ Vọng "thật thà chất phác" nói: "Có thể được bao nhiêu xiền dạ?"

Chị Hồng liếc cậu quở trách: "Suốt ngày tiền tiền tiền, trong mắt em chỉ có tiền thôi à?"

Kỷ Vọng cười khổ nói: "Chị à, em còn chưa trả hết tiền nhà kìa, ngay cả xe cũng không mua nổi luôn nè, công ty cũng chưa sắp xếp cho em một chiếc."

Chị Hồng lãnh khốc nói: "Xe công ty dùng cho nghệ sĩ có lịch trình, em rảnh rỗi ở bên ngoài chơi còn muốn dùng xe công ty à, lãng phí tài nguyên."

Kỳ Vọng sờ sờ mũi: "Vừa mới đến, dưới tầng đã có người nhận ra đó, về sau có phải sẽ không cần ngồi tàu điện ngầm nữa không ạ?"

Chị Hồng trợn tròn mắt: "Em gọi taxi, công ty trả tiền."

Cha mẹ Kỷ Vọng mất sớm, kỳ thật một mình Kỷ Vọng làm ăn đủ no không sợ đói, nhưng vài năm trước vừa mua nhà, tuy rằng nhà vừa cũ vừa nhỏ, nhưng giá nhà khu vực đó vô cùng đắt đỏ. Thế nên bây giờ Kỷ Vọng đang vác một khoản nợ lớn trên lưng.

Hơn nữa bản thân lại không hot, diễn cũng không nhiều, cuộc sống trôi qua hằng ngày rất khó khăn.

Sau khi Kỷ Vọng ký hợp đồng xong, chị Hồng lại đưa cho cậu một hợp đồng khác: "Chị còn nhận cho em quay một MV, cần một người biết múa kiếm để phối hợp diễn, thời gian quay ngắn, giá cả lại không tệ, chị liền nhận cho em."

Kỷ Vọng cong mắt cười: "Cảm ơn chị Hồng." Nói xong vui vẻ cúi người hạ bút ký tên.

Chị Hồng có chút choáng ngợp trước nụ cười của cậu, theo lý mà nói cô đã dẫn dắt không ít nghệ sĩ, đối với giá trị nhan sắc đã có sức đề kháng nhất định, nhưng trước mặt Kỷ Vọng, vẫn là có chút rung động.

Cũng may chị Hồng là một Beta, hầu như không ngửi thấy mùi tin tức tố trên người Kỷ Vọng, miễn cưỡng có thể giữ cho tâm lặng như nước.

Lúc này có một người khác bước vào văn phòng, cũng là một nghệ sĩ ký hợp đồng cùng thời điểm với Kỷ Vọng, là một Alpha. Có lẽ là bởi vì tâm lý tương phản, cộng với việc thuộc tính bài xích, người kia chưa từng có ấn tượng tốt với Kỷ Vọng.

Kỷ Vọng không thích cùng người khác đối chọi gay gắt, cậu chủ động né tránh, chuẩn bị rời đi, Chị Hồng yên tâm nhìn cậu: "Đi tìm Tiểu Húc, chị bảo cậu ấy đưa em đến phim trường."

"Hôm nay đã quay rồi ạ?" Kỷ Vọng có chút kinh ngạc, ngay cả kịch bản cậu còn chưa xem.

Chị Hồng bảo Alpha kia ngồi xuống, phất tay với Kỷ Vọng: "Em có thể đi, tiền đã chuyển vào tài khoản của em luôn rồi."

Nghệ sĩ dưới trướng chị Hồng nói như thế nào nhỉ, không ai không phục, cô là người được người khác vô cùng tin tưởng, Kỷ Vọng không còn thắc mắc, từ văn phòng đi ra, thời điểm đi ngang qua Alpha kia, còn nghe thấy đối phương hừ một tiếng, giống như không phục, nhưng mà Kỷ Vọng không có để ý đến hắn.

Trong văn phòng bên cạnh, Tiểu Húc đã chuẩn bị tốt tất cả mọi thứ, đưa kịch bản cho Kỷ Vọng, Kỷ Vọng mở trang thứ nhất ra, liền thấy tên đạo diễn và diễn viên chính cực to.

Đạo diễn Chu Liệt rất nổi tiếng, đã từng quay rất nhiều MV cho các thiên vương*. Kỷ Vọng khựng lại, nhìn chằm chằm vào tên diễn viên chính, Tiểu Húc đeo túi lên lưng, đến kéo Kỷ Vọng đi.

(*Thiên vương: là những người "làm mưa làm gió" thị trường âm nhạc và phim ảnh)

Kỷ Vọng không có nhúc nhích, Tiểu Húc khó hiểu quay lại nhìn Kỷ Vọng, nhất thời ngẩn người. Vẻ mặt Kỷ Vọng bây giờ giống như vừa nhìn thấy cái gì khiến anh vô cùng đau đớn vậy.

Trong ấn tượng của Tiểu Húc, Kỷ Vọng chính là người bình thản thong dong, thậm chí còn có phần lạnh nhạt, anh không phải là Alpha cố chấp kiêu ngạo nhưng cũng rất ít khi bộc lộ cảm xúc trước mặt người khác.

Bộ phim trước, Tiểu Húc đã làm trợ lý cho Kỷ Vọng, đã thấy qua biểu cảm này của anh, đó là cảnh quay ở khuôn viên trường, Hạ Thừa Tùng do Kỷ Vọng thủ vai đã thấy nữ chính và nam chính đang hôn nhau.

Tiểu Húc nhẹ giọng hỏi: "Anh Vọng, không đi à? Chúng ta sẽ bị muộn mất."

Kỷ Vọng khép kịch bản lại: "Tôi không diễn được."

Tiểu Húc bị những lời này làm cho bối rối: "Anh à không thể đùa được đâu, không đi phải bồi thường tiền hợp đồng đó!"

Kỷ Vọng muốn cắn răng nói đền thì đền, nhưng đền tiền là chuyện nhỏ, mất lòng tin lại là chuyện lớn, sẽ mang đến phiền toái cho công ty, đây không phải là chuyện của một mình cậu.

Cậu không có tư cách bốc đồng, gia nhập vào giới này đã lâu, Kỷ Vọng đã không còn sự bốc đồng của tuổi trẻ nữa.

Thẳng đến khi lên xe, Tiểu Húc vẫn còn lo lắng nhìn anh qua kính chiếu hậu, có lẽ là lo lắng biểu hiện của anh không tốt, cậu là trợ lý cũng sẽ bị mắng lây.

Kỷ Vọng nhìn vào kính chiếu hậu, nở một nụ cười với Tiểu Húc, miễn cưỡng nói: "Đừng lo, tôi còn sợ đền tiền hợp đồng hơn cậu."

Tiểu Húc nhẹ nhàng thở ra, cầm lấy vô-lăng nói đùa: "Anh, anh ăn cơm không, có muốn ăn điểm tâm trước khi quay không?

Kỷ Vọng một chút cũng không có khẩu vị, cậu lắc đầu, tiếp tục xem kịch bản. Ánh mắt lần nữa dừng trên tên diễn viên chính, ba chữ Kỳ Bạc Ngôn như âm hồn bất tán lại xuất hiện trước mặt cậu.

Giống như định mệnh đã an bài, đầu tiên là xem buổi biểu diễn của Kỳ Bạc

Ngôn ở quán bar đó, sau đó nhận lọ nước hoa kia, cuối cùng cũng phải đi gặp người thật.

Cuộc đời cậu giống như một kịch bản hạng 3 được biên kịch hoá cẩu huyết đầy đầu.

Lật lại nội dung mình sắp phải diễn, Kỷ Vọng đột nhiên nhẹ nhàng thở ra 1 hơi. Cậu phải diễn vai một thích khách che mặt, nhất kiến chung tình với nữ chính của MV.

Đất diễn cũng không nhiều, dù sao cũng chỉ là phối hợp diễn, điểm nhấn vẫn là bản thân Kỳ Bạc Ngôn.

Nội dung MV rất đơn giản, kiếp trước kiếp này, Kỳ Bạc Ngôn diễn vai tướng quân đem lòng yêu nữ chính là con gái của tội thần, cậu diễn vai thích khách được kẻ thù của tội thần phái tới ám sát vật hy sinh là nữ chính.

Sự tồn tại của cậu chỉ có tác dụng làm nền để thêm vào mồi lửa cho tình cảm của nam nữ chính, vì yêu mà sinh hận, gϊếŧ chết nữ chính, làm cho nam nữ chính chỉ có thể ở hiện đại gặp lại nhau.

Kỷ Vọng đóng kịch bản lại, không biết thường thức của Kỳ Bạc Ngôn kém đi, hay hiện tại fans chính là thích kiểu này. Kỳ Bạc Ngôn khi vừa debut vẫn là một thiếu niên nhạc rock nổi loạn, ai mà ngờ được bây giờ hắn lại quay MV kiểu này.

Nửa giờ sau, xe dừng ở bên ngoài đoàn phim, Kỷ Vọng được đưa vào phòng hoá trang, khi chuyên gia trang điểm nhìn thấy Kỷ Vọng, ánh mắt sáng lên một chút, sau khi trang điểm đơn giản cho Kỷ Vọng xong liền đưa cậu đi thay trang phục.

Vai diễn của Kỷ Vọng cần che mặt, cải trang không lộ mặt làm cho Kỷ Vọng cảm thấy thoải mái lên rất nhiều.

Rất nhanh, Kỷ Vọng phát hiện ra mình suy nghĩ quá nhiều, cho dù cậu tham gia quay MV cùng Kỳ Bạc Ngôn, nhưng cậu đâu nhất định có thể nhìn thấy Kỳ Bạc Ngôn.

Cảnh quay của cậu chỉ cần quay cùng nữ chính mấy đoạn ngắn, hầu hết đều là phân cảnh võ thuật của một mình cậu, được quay bởi phó đạo diễn, nhân vật chính là Kỳ Bạc Ngôn còn đang quay tiết mục ở nơi khác.

Kỷ Vọng bị treo trên dây cáp, mặc áo da sẫm màu dày nặng, ở trong rừng cây bay tới bay lui, tay chân bị cành cây va quẹt tạo ra mấy vết thương nhỏ.

Loại việc này đối với diễn viên đã thành thói quen, cơ bản cũng không tính là bị thương. Sau khi phó đạo diễn hô cắt, tiểu Húc đã chạy tới, vừa quạt vừa đưa nước cho cậu: "Anh, giải nhiệt đi, uống miếng nước!"

Kỷ Vọng rầu rĩ lắc đầu, ánh mắt đảo quanh bốn phía, không thấy Kỳ Bạc Ngôn, hình như cậu lo lắng đề phòng hơi quá, có chút buồn cười.

Phó đạo diễn gọi Kỷ Vọng qua, hắn đối với biểu hiện của Kỷ Vọng vừa rồi rất hài lòng, bảo cậu đi nghỉ ngơi trước, một lúc sau lại tiếp tục.

Kỷ Vọng tháo dây cáp xuống, ở bên cạnh đợi.

Cậu không có xe bảo mẫu*,chỉ có thể nghỉ ngơi ở phòng hoá trang. Cậu lại mở kịch bản ra, bên trong kịch bản có kèm một số hình ảnh, là tạo hình của Kỳ Bạc Ngôn.

*Xe bảo mẫu [Edit/Beta] Lên Án - Trì Tổng Tra - Chương 3: Cuộc đời cậu như một kịch bản hạng 3.....

Trong ảnh, mái tóc dài của Kỳ Bạc Ngôn được buộc lên, trên người là áo choàng đỏ thẫm, hoàng hôn lặn xuống rơi trên nửa người hắn, ngay cả ánh sáng cũng có vẻ như thiên vị hắn một chút, thoạt nhìn uy nghiêm mạnh mẽ, ánh mắt như muốn xuyên qua ống kính, đâm thẳng vào tâm trí của người xem.

Đôi mắt của Kỷ Vọng dừng lại vài giây trên bức ảnh, rất nhanh liền lướt qua.

Mặc dù diễn xuất đối với cậu mà nói chỉ là để kiếm miếng cơm, nhưng Kỷ Vọng là người rất có trách nghiệm với công việc, các đạo diễn từng quay phim với cậu đều khen cậu không tệ, họ sẽ gọi Kỷ Vọng đến đoàn của họ khi có việc khẩn cấp, diễn một số vai phụ mà không ai thèm diễn.

Kỷ Vọng ai mời cũng không cự tuyệt, chị Hồng đối với việc này vô cùng tức giận. Mỗi khi Kỷ Vọng quay về đều sẽ giải thích với chị Hồng, chị không nghèo chị không hiểu đâu.

Đột nhiên trợ lý của phó đạo diễn vén rèm cửa phòng hoá trang lên: "Kỷ lão sư, cậu mau ra đây chuẩn bị một chút"

Kỷ Vọng nhanh chóng trang điểm lại, đeo mặt nạ lên, ra khỏi phòng hoá trang, đến địa điểm quay.

Kỳ thật Kỷ Vọng đã nóng tới ngây ngốc luôn rồi, nên không phát hiện xung quanh từ lúc nào mơ hồ xôn xao, so với cảnh quay khi nãy rõ ràng tấp nập hơn nhiều.

Đạo diễn quan sát đằng sau máy quay đã thay đổi.

Diễn viên đóng vai nữ chính đáng lẽ không nên xuất hiện ở cảnh này, lại đang trang điểm.

Cách đó không xa có tiếng vó ngựa khe khẽ truyền đến, Kỷ Vọng vẫn đang trầm mặc xem kịch bản trong tay.

Thẳng đến khi chiếc khoá trang trí trên đai lưng của cậu rơi xuống, được một vật nhọn đỡ lên, Kỷ Vọng mê man quay đầu lại, bóng dáng một người một ngựa cao lớn che phủ cả người cậu.

Như từ trong ảnh bước ra, không trang nghiêm như trong ảnh, nhưng người đến có gương mặt tinh xảo đến mức không thể bắt bẻ, đôi mắt biếng nhác khiêu khích, hắn cưỡi ngựa, cầm trường thương trên tay đâm vào đai lưng cậu, từ trên cao nhìn xuống.

Kỷ Vọng cảm thấy biểu cảm của mình hẳn là rất buồn cười, nhưng may mắn chính là, ngay cả khi trời nóng thế này, cậu cũng không gỡ khăn che mặt xuống.

Đầu thương của Kỳ Bạc Ngôn chỉa vào thắt lưng da trên eo cậu, nhẹ nhàng chống đỡ: "Anh cản đường rồi."

-----------------------------

[17082021]

Wattpad: _zhuene_ (trans/beta)

Wattpad: thiendireallyaaa(beta)

(Cảm ern mụi ngừi đã ủng hộ nhaa❤️

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện