Lấy Thân Báo Đáp

Chương 16: Đau đớn


trước sau

Advertisement

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Ở trường đại học, Hoắc Nhiễm và Thành Tranh là bạn cùng phòng, quan hệ của hai người rất tốt, đây là chuyện không thể nghi ngờ. Du Ti Du là bạn học cùng khoa của hai người, ba người họ thường xuyên cùng nhau đi học, làm việc hoặc tham gia các hoạt động ngoại khóa,…

Chuyện Hoắc Nhiễm đi khám chỉ có mình Thành Tranh biết, trước kia mỗi lần tới chỗ bác sĩ Bạch, đều là Thành Tranh đi cùng cô. Nào ngờ có một lần, đi bệnh viện vô tình gặp Du Ti Du, anh ấy hỏi cô làm sao, Hoắc Nhiễm nghĩ không có việc gì phải giấu, liền kể cho anh nghe.

Chuyện này chỉ có ba người họ biết.

Bởi vì đã lâu chưa khám, hôm nay bác sĩ Bạch gọi điện tới, cưỡng chế Hoắc Nhiễm phải tới chỗ ông. Đáng lẽ ra tan tầm sẽ cùng Du Ti Du đi, nào ngờ lại gặp Khương Nghiêu Xuyên trước cửa công ty, còn nói muốn dẫn cô đi khám.

Nghe anh nói vậy, Hoắc Nhiễm liền luống cuống.

Hôm nay cô tới chỗ bác sĩ Bạch, nếu để Khương Nghiêu Xuyên đi cùng, chỉ sợ anh phát hiện ra gì đó, cô hoảng loạn không biết làm sao.

“Người vừa rồi là anh Khương? Sao cậu không nói cho anh ta?” Du Ti Du quan tâm hỏi, cho dù anh ấy là người cà lơ phất phơ, nhưng thấy Hoắc Nhiễm bị bệnh, cũng đau lòng thay cô.

“Anh ấy biết mặt tốt của mình là được rồi, những chuyện khác không cần quan tâm.” Hoắc Nhiễm gằn từng tiếng, tròng mắt tối tăm, dáng vẻ cô đơn.

. . .

Du Ti Du đưa Hoắc Nhiễm về nhà. Lúc ở trên xe, cô vẫn còn cau mày, vậy mà lúc xuống xe, cô đã tươi cười rạng rỡ.

“Mai gặp lại.” Hoắc Nhiễm vẫy tay, nói đùa với Du Ti Du, “Xe của bạn học Du không tồi, nếu không ngày mai lại đèo mình được không?”

“Cậu nằm mơ đi.” Du Ti Du cười lạnh, hừ một tiếng, lái xe rời đi.

Hoắc Nhiễm không vui, thở phì phì. Vừa quay đầu, đột nhiên thấy Khương Nghiêu Xuyên đứng trước cửa.

Hoắc Nhiễm sửng sốt, nhưng lập tức vui vẻ tiến lên, vừa định mở miệng, Khương Nghiêu Xuyên đã xoay người đi vào, còn nhân tiện đóng cửa.

Hoắc Nhiễm cứng người, vừa rồi rõ ràng Khương Nghiêu Xuyên thấy cô mà? Sao bây giờ lại làm như không thấy, còn cố ý đi vào?

Hoắc Nhiễm cảm thấy nghi hoặc, nhưng không hiểu sao lại thế này, chép chép miệng, cô yên lặng đi tới cửa. Mở cửa ra, cô thấy anh đang đứng ở tầng hai.

Hoắc Nhiễm khó hiểu.

Cô đứng tại chỗ suy nghĩ, cảm thấy vô cùng kỳ lạ, rõ ràng muốn nói gì đó, nhưng lại nghĩ mãi không ra. Cô đành bỏ túi xuống, cởi áo khoác, ngọt ngào gọi “Cô”, trực tiếp đi vào phòng bếp.

Hôm nay chú không ở nhà, chỉ có cô ở trong phòng bếp, Hoắc Nhiễm rất quen thuộc, sắn tay giúp đỡ.

“Nghiêu Xuyên đâu?” Đào Mẫn nghiêng người nhìn ra ngoài, nhưng không thấy ai ở phòng khách.

“Trên tầng.” Hoắc Nhiễm vừa bóc tỏi vừa trả lời.

“Bảo nó mang con đi kiểm tra, nó lại một mình trở về, vừa rồi bảo nó đi mua đồ hộ cô, giờ lại không thấy bóng người.” Đào Mẫn thở dài, không nhịn được mà mắng con trai mình, “Lúc không ở nhà thì nhớ nhung, giờ ở nhà rồi mới thấy nó thật phiền.”

“Là con muốn đi một mình, không liên quan tới anh ấy.” Hoắc Nhiễm giải thích thay anh, liên tục lắc đầu, sợ Đào Mẫn hiểu nhầm Khương Nghiêu Xuyên.

“Con chỉ biết bênh nó thôi.” Đào Mẫn cười, cúi đầu rửa rau, tóc mai rủ xuống, trông bà vô cùng xinh đẹp dịu dàng.

Đào Mẫn biết Hoắc Nhiễm che chở Khương Nghiêu Xuyên, không chấp nhận người khác nói xấu anh.

“Đúng rồi, hôm nay Dịch Dịch nói với cô, nhà nó tổ chức party ăn mừng giao thừa, mời con và Nghiêu Xuyên tới chơi.” Hôm nay Đào Mẫn ra ngoài, vừa hay gặp Chung Dịch Dịch, con bé liền đề cập tới chuyện này, còn liên tục dặn dò, nhất định họ phải tới.

“Anh có đi không?” Hoắc Nhiễm nghi hoặc.

Chung Dịch Dịch thích náo nhiệt, ngày lễ Tết đều mời bạn bè tới tụ hội, không đi ra ngoài thì cũng ở nhà tổ chức party. Trước kia cô ấy mời Hoắc Nhiễm, Hoắc Nhiễm đều đi, bởi vì Chung Dịch Dịch là bạn tốt của cô. Lần này mời Khương Nghiêu Xuyên, cô cảm giác có gì đó là lạ, nhưng ngẫm lại, nhà họ Chung và nhà họ Khương có quan hệ tốt, chắc Chung Dịch Dịch cũng quen Khương Nghiêu Xuyên, không chừng hai người họ còn là bạn xã giao.

“Chắc nó không đi đâu.” Không ai hiểu con bằng mẹ, Đào Mẫn nói như vậy là hết sức chắc chắn.

“Nhiễm Nhiễm, con thử khuyên nó xem, để nó tham gia nhiều sự kiện hơn, bố nó cũng đỡ tức giận, ông ấy còn đang trông mong nó kế thừa gia nghiệp.”

Hoắc Nhiễm không nói gì, chỉ yên lặng gật đầu.

Buổi tối Hoắc Nhiễm gọt hoa quả, bỗng nhớ tới chuyện Khương Nghiêu Xuyên đi đón cô chiều nay. Cô liền đi tới, khẽ gõ cửa, nhưng bên trong không có động tĩnh, rõ ràng bên trong sáng đèn, anh cũng chưa đi ra ngoài… chẳng lẽ là đang tắm rửa?

Hoắc Nhiễm dừng một chút, lại gõ cửa, bỗng nhiên giọng Khương Nghiêu Xuyên ở bên trong
Advertisement
vọng ra.

“Vào đi, cửa không khóa.”

Hoắc Nhiễm thử vặn nắm cửa, quả nhiên không khóa, đẩy cửa ra, cô đứng ở bên ngoài, cẩn thận thăm dò bên trong.

“Em mới gọt hoa quả, anh có muốn ăn không?” Hoắc Nhiễm thử hỏi, giọng rất nhẹ, có hơi căng thẳng.

“Không ăn, cảm ơn.” Khương Nghiêu Xuyên trả lời rõ ràng.

“Ừm.” Hoắc Nhiễm đáp, đang muốn đóng cửa, đột nhiên nhớ tới lời Đào Nhiễm nói với cô, liền dừng tay, hỏi: “Đúng rồi, ngày kia là giao thừa, Dịch Dịch tổ chức party, có mời anh, anh đi không?”

Giọng cô cũng không nhỏ, lại đứng ở cửa phòng nói, đương nhiên Khương Nghiêu Xuyên nghe thấy, nhưng anh lại chậm chạp không trả lời.

Hoắc Nhiễm đợi một lát, không thấy anh đáp lại, vì thế cô đành đi xuống, nào ngờ không chú ý, trượt chân một cái, chỉ kịp “A” một tiếng, suýt nữa đĩa hoa quả rơi xuống.

Hai tay cầm chắc đĩa hoa quả, cố gắng ổn định thân thể, mãi một lúc sau mới miễn cưỡng thẳng người. Cô nhẹ nhàng thở ra, ngẩng đầu, liền thấy cạnh mình đã nhiều thêm một bóng người.

Khương Nghiêu Xuyên lạnh mặt, giống như bị đông lạnh đã lâu, mới từ Bắc Cực chui ra, lạnh tới mức Hoắc Nhiễm giật mình run rẩy.

Anh cầm lấy đĩa hoa quả, hỏi cô: “Kết quả kiểm tra hôm nay thế nào?”

“Rất… rất tốt.” Hoắc Nhiễm cúi đầu, không dám nhìn anh, nói dối: “Không có việc gì, em rất khỏe.”

“Đưa kết quả kiểm tra cho anh.” Khương Nghiêu Xuyên ra lệnh.

Hoắc Nhiễm lo sợ, cô không đi kiểm tra, làm gì có kết quả.

Bị anh nhìn như vậy, áp lực thật sự quá lớn, Hoắc Nhiễm muốn nói gì đó, nhưng lại không nói được, cuối cùng đành phải khai báo đúng sự thật, “Em… em không đi.” Nói xong, Hoắc Nhiễm chột dạ, lại càng cúi đầu thấp hơn.

“Không đi?” Khương Nghiêu Xuyên cao giọng, kinh ngạc nói, “Vậy chiều nay em đi đâu?”

Tuyệt đối không thể nói thật.

Hoắc Nhiễm bồn chồn, ngắn ngủi có mấy giây mà cô nghĩ ra đủ loại lý do, nhưng lại không biết nên nói thế nào.

“Đi… đi chơi.” Cô chỉ có thể nói như vậy.

Một câu nói, lại khiến Khương Nghiêu Xuyên bừng bừng lửa giận.

“Em cam đoan sau này sẽ không như vậy nữa.” Hoắc Nhiễm mẫn cảm nhận biến đổi của anh, trong lòng run sợ, giọng nói cũng run rẩy.

“Hoắc Nhiễm, em nghĩ mình vẫn là trẻ con sao?” Biết cô không đi kiểm tra, anh đã vô cùng tức giận, hiện tại như có ngọn lửa bừng bừng thiêu đốt trong lòng, như sắp trào ra khỏi lồng ngực.

Nhưng lý trí nói cho anh biết, anh phải nhịn.

“Bảo em đi kiểm tra là muốn tốt cho em, cái nào quan trọng hơn, em có biết hay không? Hoắc Nhiễm, rốt cuộc thì em có biết đâu là nặng, đâu là nhẹ?” Khương Nghiêu Xuyên nói xong, im lặng một lát, lại nói: “Ngày mai anh mang em đi. Ba giờ chiều mai em phải có mặt, cho dù có chuyện gì xảy ra, em nhất định phải đến.”

Mệnh lệnh này quá mức mạnh mẽ, quá mức độc tài, khiến người ta không dám phản bác, ngay cả chữ “Không” cũng không dám nói.

Ý của anh chính là, cho dù trời có sụp, cô cũng không thể thương lượng.

“Nhưng…” Hoắc Nhiễm mở miệng, muốn nói cô còn công việc, nhưng vừa thấy ánh mắt sắc bén của Khương Nghiêu Xuyên, cô lại nuốt tất cả lời nói vào trong bụng.

“Được rồi.” Hoắc Nhiễm yếu ớt đáp, cuối cùng chỉ có thể đồng ý.

Sau khi Hoắc Nhiễm về phòng, Khương Nghiêu Xuyên ngồi ở sô pha, nhìn đĩa hoa quả trước mặt, mày càng nhíu chặt.

Anh phải thừa nhận, hôm nay Hoắc Nhiễm khước từ việc đi bệnh viện cùng anh, anh cảm giác ngực mình như bị đè nén, không thể thở được.

Suốt năm năm qua, trái tim anh chưa từng kỳ lạ thế này….

Lần đầu tiên thấy cô, đôi mắt đen long lanh nhìn anh, cõi lòng tràn ngập cảm kích, lúc đó anh cảm giác có dòng điện xẹt qua, chính anh cũng không rõ cảm xúc đó từ đâu mà đến.

Khương Nghiêu Xuyên đặt tay lên trái tim, ấn thật mạnh, cảm giác vô cùng đau đớn.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện