Lấy Nhầm Chồng đại Gia

Chương 350


trước sau

Advertisement


Thẩm Lục đứng vững bước, đầu cũng không quay lại mà nói: "Cảm ơn lòng tốt của anh.

Nhưng mà, tôi không cần.

Tôi là một người đàn ông, không cần bất kỳ che chở gì.

Sùng Minh, anh đúng là không phải một người tốt.

Thế nhưng là, tôi cứu được anh hai lần.

Nếu như có thể mà nói, trong lúc cần thiết, nếu như anh có thể ra tay giúp tôi một lần, tôi cũng sẽ lòng mang cảm kích đấy.

Tạm biệt! Đừng có lại bị thương nữa!"
Nói xong câu đó, Thẩm Lục quay người rời đi.
Sùng Minh nhìn xem bóng lưng của Thẩm Lục, ánh mắt một lần trở nên phức tạp lên.
Nghe được câu nói cuối cùng của Thẩm Lục, ly rượu ở trong tay của Sùng Minh từ từ buông xuống, lầm bầm lầu bầu nói: "Tiểu mỹ nhân, anh quan tâm tôi như vậy, tôi làm sao cam lòng lỡ mất anh đây?"
Sùng Minh tà túy mà cười cười, thở dài một tiếng, đối với thuộc hạ của mình ra mệnh lệnh nói: "Đi điều tra một chút, Những ngày này Charley đều đang làm cái gì."
Thẩm Lục vẫn chưa về nhà, Thẩm Thất vừa về nhà thì một người đối mặt với căn nhà trống rỗng.
Thẩm Thất vừa mới thay giày, chuẩn bị nghỉ ngơi một chút.
Tiếng chuông cửa ở phía sau vang lên.
Thẩm Thất đi qua, thông qua bộ đàm nhìn thấy người đứng ở bên ngoài, hơi kinh ngạc.
Hạ Nhật Ninh? Hắn tại sao tới rồi?
Thẩm Thất mở cửa, nhìn xem Hạ Nhật Ninh, chớp mặt vài cái, không biết nên nói cái gì cho phải rồi.

Mặc dù lúc ở Đông Bắc, hai người giải thích rõ ràng chuyện của Thôi Nguyệt Lam.
Thế nhưng là, vấn đề của Vưu Nguyệt Tâm vẫn chưa có giải quyết đây!
Hắn bây giờ thì như vậy tới đây, Đúng là đại trượng phu (mượn từ trong tiếng Nhật, có nghĩa là ổn) không?
Hạ Nhật Ninh dường như không nhìn thấy sự kinh ngạc ở dưới đáy mắt của Thẩm Thất, lắc lắc đồ ở trong tay, nói: "Vừa rồi anh của em gọi điện thoại cho anh, nói đêm nay anh ấy sợ là phải rất khuya mới có thể trở về.

Một mình em ở chỗ này, có lẽ là không có cách nào ăn cơm tối.

Em bây giờ đang mang thai, không thể ngửi khói dầu.

Vì vậy anh cho đầu bếp ở trong nhà làm xong rồi, anh cho em mang tới."
Thẩm Thất không biết nên nói cái gì cho phải rồi.
"Sao? Không muốn ăn đồ của nhà bếp ở trong nhà làm sao? Vậy anh có cần cho người của khách sạn đưa cho em chút?" Hạ Nhật Ninh nhìn thấy sự do dự và ngọ ngoạy ở trên mặt của Thẩm Thất, cố ý giả bộ như nhìn không thấy vậy, nói: "Nếu không, chúng ta đi ra ngoài ăn?"
Thẩm Thất há miệng, nhường ra đường: "Không cần, không cần phải phiền phức như thế đấy."
Hạ Nhật Ninh thuận lợi từng bước từ từ bước vào, đem hộp cơm đặt ở trên mặt bàn.
"Thật ra không cần phải đưa cơm đấy.

Em có thể đi cùng mẹ nuôi cùng tiểu Nghĩa đi ăn đấy." Thẩm Thất thấp giọng nói.
"A, vậy ư? Thế nhưng là anh nghe Nhất Phi nói, hắn đêm nay muốn mời mẹ nuôi cùng tiểu Nghĩa ăn cơm đấy, em cũng muốn đi theo không?" Hạ Nhật Ninh cố ý giả ngu: "Chúng ta đi làm bóng đèn không tốt sao?"
Thẩm Thất nhịn không được chu mỏ.
Cô chính là không muốn làm bóng đèn mới về đó a!
Nếu không thì, bữa cơm của đêm nay này đương nhiên là phải cùng mẹ nuôi cùng tiểu Nghĩa đi ăn rồi!
Hạ Nhật Ninh khẽ cười, bắt đầu đem hộp cơm mở ra, từng thứ bầy đặt lên cả bàn.
Tuy rằng chỉ có hai người ăn cơm, thế nhưng là cũng ước chừng mang theo mười mấy món rồi.
"Rửa tay ăn cơm đi." Hạ Nhật Ninh nhìn thoáng qua Thẩm Thất: "Đừng sửng sờ ở đó.

Ăn no rồi, bảo bảo mới có thể trưởng thành tốt hơn."
"Ờ." Vừa nghe thấy đối với bảo bảo tốt, Thẩm Thất lập tức không còn cách nào khác rồi, ngoan ngoãn đi rửa tay rồi.
Lúc Thẩm Thất lần nữa đi ra, Hạ Nhật Ninh đã đem tất cả đồ ăn đều bầy đặt chỉnh tề.
Nhìn xem Hạ Nhật Ninh nghiêm túc như vậy mà bầy đặt bữa tối, đáy lòng của Thẩm Thất hiện lên một cảm giác ấm áp.
Vứt bỏ ân oán của cha mẹ không bàn nữa, mình cùng hắn cũng có lẽ coi như là tốt đẹp như tiên rồi chăng?
Chỉ đáng tiếc là.
Đáy lòng của Thẩm Thất thở dài một tiếng, mình vẫn là qua không được cái hô kia ở dưới đáy lòng a.
Rất nhiều chuyện, mình rất là rõ ràng, tất cả mọi thứ này đều cùng Hạ Nhật Ninh không có quan hệ gì.
Thế nhưng là chính là không bỏ xuống được không buông thả được cái chấp niệm kia.
Được rồi, ứng phó qua chuyện phần mộ của cha cùng chìa khóa cung điện dưới mặt đất của Đại Đế trước rồi hẳn nói sau.
Giữ được phần mộ của cha trước, sau đó mới nói chuyện tình nam nữ!
Hạ quyết tâm, Thẩm Thất cuối cùng cũng không sĩ diện cãi láo lắm, lanh lẹ ngồi ở phía đối diện của Hạ Nhật Ninh, cầm lấy đôi đũa nói: "Chỉ có hai người chúng ta ăn cơm cũng chuẩn bị được nhiều như vậy a?"
Hạ Nhật Ninh gật đầu: "Những thứ này đều là đầu bếp căn cứ yêu cầu thân thể của em, mà phối hợp ra đấy.

Hôm nay em đi thăm bà, bà có phải cũng dặn dò qua em rồi không?"
Thẩm Thất gật đầu: "Ừ, bà nói với em, cần cho em phái mấy người qua tới chăm sóc.

Em đã cự tuyệt rồi.

Em cũng không phải không nhúc nhích được, em mới mang thai hơn một tháng, cách thời gian hành động bất tiện còn sớm lắm đấy! Người ta vận động viên mang thai ba bốn tháng còn dám tham gia thế vận hội Olimpic đây! Em đây mới vừa mới bắt đầu, chuyện gì cũng không chậm trễ đấy."
Hạ Nhật Ninh cười khẽ: "Cũng tốt.


Thầy thuốc cũng nói rồi, vận động và hoạt động thích hợp, đối với thân thể là có lợi đấy."
Thẩm Thất cùng Hạ Nhật Ninh cùng nhau ăn cơm, nhịn không được hỏi: "Anh trai của em đây là đã đi đâu rồi? Mấy ngày nay anh ấy còn thần bí hơn em."
"Luôn là có chuyện của mình chăng." Hạ Nhật Ninh cười tủm tỉm trả lời:: "Anh ấy là một Hacker đỉnh cao, không có việc gì có thể làm khó được anh ấy đấy."
Nhắc đến Thẩm Lục, Thẩm Thất cũng cười theo: "Đúng vậy a! Em có đôi khi thì suy nghĩ a, anh trai của em lợi hại như vậy, đây phải là một cô gái như thế nào, mới có thể khiến anh trai của em khuất phục a!"
Hạ Nhật Ninh lắc đầu: "Cái này cũng khó mà nói.

Năm đó, anh còn không phải tự ngạo mà cảm thấy, trong thiên hạ liền không có một phụ nữ nào có thể thu phục được anh sao? Mà bây giờ đây? Anh vẫn không phải rất ngoan ngoãn ở trước mặt em bị em chinh phục sao?"
Thẩm Thất đỏ mặt lên: "Em ở đâu có!"
"Khắp nơi đều có!" Hạ Nhật Ninh một vẻ nghiêm túc mà trả lời: "Nhưng mà, anh cam tâm tình nguyện."
Thẩm Thất trợn mắt nhìn hắn một cái, nói: "Bây giờ đừng có ý đồ dùng dỗ ngon dỗ ngọt mà đến lừa bịp em!"
Hạ Nhật Ninh giơ tay thề: "Lời nói của tôi vào ngày hôm nay, tuyệt đối không có nửa phần lừa bịp!"
" Ăn cơm của anh đi!" Thẩm Thất hờn dỗi trừng mắt liếc hắn một cái, nhanh chóng chuyển dời ánh mắt.
Chỉ là tai hồng phấn của cô, đã bán rẻ tâm trạng của cô.
Mắt phượng của Hạ Nhật Ninh cong cong, cầm lấy đũa, cho Thẩm Thất gắp một miếng măng nhọn.
Thẩm Thất yên lặng mà ăn hết rồi.
Ăn cơm xong, Hạ Nhật Ninh ngồi ở trên ghế sa lon, đối với Thẩm Thất vỗ vào

Advertisement
đùi của mình mà nói: "Tới đây, anh cho em mát xoa đầu.

Mấy ngày nay em luôn nghỉ ngơi không được tốt, như vậy sẽ rất mệt nhọc đấy."
Thẩm Thất quẫn bách: "Không cần đâu."
"Đến đây đi." Hạ Nhật Ninh cứ như vậy mỉm cười nhìn xem Thẩm Thất, Thẩm Thất do dự một hồi vẫn là ngoan ngoãn đi đến, nằm ở trên ghế sa lon, gối ở trên đùi của Hạ Nhật Ninh.
Đãi ngộ này, đoán chừng là phần độc nhất vô nhị trên thế giới rồi chăng?
Thẩm Thất nghĩ đến cái này, đáy lòng không hiểu sao mà ngòn ngọt.
Vứt qua nhân tố của cha mẹ, mình thật ra là người hạnh phúc đến cỡ nào a?
Ài.
Thật sự là khó cả đôi đường a.
Là muốn đạo hiếu hay là muốn tình yêu?
Ngón tay của Hạ Nhật Ninh thon dài có lực, khớp xương rõ ràng, nhưng lại không quá mức khoa trương.
Hạ Nhật Ninh cùng ngón tay của Thẩm Lục đều là kiểu vô cùng đẹp mắt, đều hoàn toàn có thể đi làm tay mẫu rồi.
Nhưng mà, ngón tay của Hạ Nhật Ninh có mang theo vết chai mỏng, đây là hậu quả trải qua nhiều năm huấn luyện mang đến đấy.
Đoán chừng đời này cũng rất khó biến mất rồi.
Mà tay của Thẩm Lục lại là trắng nõn non mịn, có chút giống người phụ nữ được bảo dưỡng vô cùng tinh tế.
Hạ Nhật Ninh nhẹ nhàng cho Thẩm Thất xoa lấy huyệt ở trên đỉnh đầu, độ mạnh yếu vừa phải, không nhanh không chậm, khiến Thẩm Thất trong nháy mắt liền buông lỏng cả người.

Thoải mái hưởng thụ lấy sự phục vụ của Hạ Nhật Ninh.
"Nhật Ninh" Thẩm Thất mơ mơ màng màng mở miệng.
"Hửm?" Giọng nói trầm thấp rất nhanh đáp lại, tiếng nói tốt đẹp đến khiến người ta tim đập.
"Nếu có một ngày thất nghiệp rồi, anh có thể đi làm cái thợ đấm bóp." Thẩm Thất thoải mái tới mức thậm chí muốn ngủ mất rồi, mơ mơ màng màng mà nói.
Hạ Nhật Ninh khẽ cười: "Vậy anh chẳng phải là có thể dựa vào kỹ thuật mát xa mà làm giàu phát tài rồi? Anh đẹp trai như vậy!"
Thẩm Thất thoáng chốc mở mắt lên, ngước mắt nhìn Hạ Nhật Ninh.
Vừa nghĩ tới Hạ Nhật Ninh thật sự mặc vào trang phục của mấy anh mát xa, cho những người phụ nữ khác mát xa.
Đáy lòng của Thẩm Thất, trong nháy bắt biển chua nổi sóng.
Chỉ số nhan sắc của hắn cao như vậy, nếu quả thật đi làm anh mát xa, còn không bị người ta chiếm quá nhiều lợi sao a?
Không được, kiên quyết không thể làm như vậy!
Hạ Nhật Ninh nhìn thấy vẻ mặt ghen tuông của Thẩm Thất, phụ một tiếng bật cười, đưa tay lướt qua chóp mũi của Thẩm Thất: "Đồ ngốc! Em cảm thấy anh sẽ thất nghiệp sao? Cả người trên thế giới đều thất nghiệp rồi, anh cũng sẽ không thất nghiệp."
"Nói được tự tin như vậy!" Thẩm Thất bĩu môi nhìn xem hắn.
"Hôm khác a, cho tiểu Xuân cùng em tính xem chồng em có bao nhiêu gia sản.


Trừ phi trái đất bị hủy diệt, nếu không, Hạ gia sẽ không phá sản." Hạ Nhật Ninh tràn đầy tự tin mà trả lời: "Vì vậy, thu hồi vẻ mặt toàn dấm chua của em đi.

Đời này, anh ngoại trừ mẹ của em và bà ra, em là phái nữ thứ ba mà anh phải phục vụ đấy.

Sau này ngoại trừ con gái của chúng ta, không có người nào có đãi ngộ này đấy!"
"Em mới không có!" Thẩm Thất sau khi nghe thấy Hạ Nhật Ninh chỉ cho bà và mẹ chồng phục vụ, trên mặt kìm lòng không được nở rộ một niềm vui vẻ, ngoài miệng vẫn còn đang mạnh miệng.
Hạ Nhật Ninh thò tay chấm vào chóp mũi của Thẩm Thất, một vẻ mặt cưng chiều: "Em a "
"Nhật Ninh, nói một chút chuyện xưa khi còn bé của anh đi?" Thẩm Thất tò mò mà hỏi: "Có thể nói với em không?"
"Đương nhiên là có thể.

Anh cho rằng, em đối với quá khứ của anh dù sao vẫn là không có hứng thú, vì vậy mãi cũng không có nhắc qua với em." Hạ Nhật Ninh cuối cùng cũng chờ đến được ngày này, Thẩm Thất cuối cùng cũng chủ động hỏi về quá khứ của hắn rồi!
Thật là hả hê lòng người!
Thẩm Thất cứ như vậy thoải thoải mái mái nằm ở trên đùi của Hạ Nhật Ninh, cảm nhận lấy cơ bắp chắc khỏe có lực cùng với lực đạo mát xa khiến người thoải mái đến mức muốn thét lên, nghe Hạ Nhật Ninh kể về chuyện quá khứ của hắn.
"Từ lúc anh bắt đầu nhớ chuyện, chính là ở trong huấn luyện trải qua đấy.

Em cũng biết, mẹ của anh là sát thủ, cha của anh là thủ lĩnh của lính đánh thuê.

Hoàn cảnh cuộc sống của anh vào lúc đó có thể nghĩ được.

Mỗi ngày cùng một đám người cùng nhau vác nặng huấn luyện.

Người khác vá nặng được ba mươi kg, anh vác nặng được một kg.

Tóm lại đều là phải vác nặng đấy.

Lúc ấy mẹ của anh đã thuộc về trạng thái nửa lui, cha của anh tốn không ít trả giá, đổi lấy thân tự do của mẹ anh."
"Cái tổ chức kia xem ở trên phần Hạ gia, không dám không nể mặt cha của anh.

Vì vậy nhận lấy tiền của cha anh, thì thả mẹ của anh ra rồi.

Từ lúc đó bắt đầu, mẹ của anh đã không còn là thành viên chính thức ở bên trong tổ chức sát thủ rồi, mà là một tồn tại của một cô vấn tính chất.

Giống như thân phận của em bây giờ ở viện trung khoa, không phải là một biên chế chính thức, nhưng mà cũng treo danh."
Thẩm Thất gật gật đầu, tỏ vẻ lý giải.
"Tính tình của mẹ anh nóng nảy, không có cách, người của cái nghề này phần lớn là cả người tàn bạo." Hạ Nhật Ninh cười gượng: "Điểm này, ủy khuất em rồi, tiểu Thất."
"Về sau, anh luân phiên dưới mọi loại huấn luyện nghiền ép của cha anh và mẹ anh, mãi cho đến thời thiếu niên mới trở lại Hạ gia, chính thức tiếp nhận giáo dục của người thừa kế của Hạ gia." Hạ Nhật Ninh nói qua loa sơ sài: "Lại về sau, Hạ gia cạnh tranh gay gắt như vậy.

Để giự được vị trí này, đúng là hao tốn tâm huyết, đã bỏ ra rất nhiều tâm sức.".


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện