Lấy Nhầm Chồng đại Gia

Chương 338


trước sau

Advertisement


Chìa khóa?

Thẩm Tử Dao thừ người ra suy nghĩ.

Làm gì có chìa khóa nào?

Lúc đó, khi Lâm Vũ Tường cho mình cái hộp này, đâu có đưa chìa khóa nào đâu!

Hạ Nhật Ninh quan sát chiếc hộp một cách kỹ càng, nói: “Mẹ, mẹ xem. Cái khóa này được thiết kế rất đặc biệt, nếu miễn cưỡng mở nó ra, thì món đồ bên trong sẽ bị hủy hoại ngay. Và cũng tức là, trừ khi tìm được chìa khóa, nếu không sẽ không mở được cái hộp này.”

Thẩm Tử Dao đau đầu nói: “Vậy phải làm sao đây? Thật sự mẹ chẳng nhớ có chìa khóa nào. Sự việc cũng đã trôi qua nhiều năm rồi, không nhớ được gì hết.”

Hạ Nhật Ninh suy nghĩ một lúc, lấy điện thoại ra gọi cho Tiểu Xuân: “Gọi Tiểu Đông đến đây cho tôi.”

Tốc độ Tiểu Đông rất nhanh, đứng bên ngoài gõ cửa và hỏi: “Tổng tài, anh có dặn dò gì ạ?”

Hạ Nhật Ninh gật đầu, chỉ tay nói với Tiểu Đông: “Cẩn thận với cái rương này, mang nó đi kiểm tra, xem thử có thấy được gì không. Nhớ là phải cẩn thận! Nhất định không được làm ảnh hưởng đến đồ bên trong.”

Tiểu Đông gật đầu: “Dạ rõ”

Tiểu Đông nhanh chóng mang cái rương rời khỏi, không quên dọn luôn cái thùng gỗ đựng phía bên ngoài.

Thẩm Tử Dao ngồi dưới đất, cười gượng: “Cũng may lúc đó ba mẹ không kết hôn, cho nên đồ của ông ấy tặng mẹ, mẹ đều giữ ở nhà ngoại. Cũng may bà ngoại con đã giữ nó trong phòng của mẹ, nếu không thì.”

Thẩm Thất an ủi: “Mẹ, quà của ba tặng mẹ, nhất định là đồ tốt mà. Nói không chừng, bên trong chứa một sự bất ngờ lớn đó.”

Thẩm Tử Dao lắc đầu mỉm cười: “Bất ngờ thì có ích gì chứ? Người cũng không còn ở đây nữa.”

Mắt Thẩm Thất ửng đỏ: “Mẹ, con xin lỗi.”

Thẩm Tử Dao nhìn Thẩm Thất, biết ngay con bé này lại suy nghĩ quá nhiều rồi, không chịu được ôm lấy Thẩm Thất: “Con bé ngốc này, sao lại nói xin lỗi mẹ?”


Mắt Thẩm Thất đỏ lên: “Cũng tại con bất tài, nếu như lúc đó”

“Ngốc quá, chuyện này đâu liên quan đến con.” Thẩm Tử Dao vội vàng nói: “Con đừng tự trách mình. Vả lại lúc đó con còn nhỏ, cho dù con đã lớn rồi, thì cũng không thể ngăn cản được những chuyện này.”

Thẩm Thất ngay lập tức nhìn qua Hạ Nhật Ninh với vẻ trách móc.

Hạ Nhật Ninh thở dài trong lòng!

Nếu không thể giải quyết vấn đề này, e là cả đời Tiểu Thất cũng sẽ không yên lòng.

Thẩm Tử Dao nói: “Được rồi, nếu cái rương đó tạm thời không mở ra được thì cứ để ở chỗ các con trước. Đợi đến khi tìm được chìa khóa, rồi hãy mở ra cũng chưa muộn. Cũng đã để hai mươi mấy năm rồi, có để thêm một thời gian cũng chẳng sao. Thời gian không còn sớm nữa, hai con ngủ sớm đi.”

Thẩm Tử Dao đi ra tới cửa, quay đầu nói với Thẩm Thất: “Đừng có lúc nào cũng làm khó Nhật Ninh. Con nghĩ gì, mẹ biết hết. Người có lỗi là Vưu Tâm Nguyệt, không phải Nhật Ninh, con đừng giận lây. Như vậy không công bằng cho Nhật Ninh.”

Hạ Nhật Ninh xém chút khóc ra nước mắt, mẹ vợ, mẹ thật tuyệt vời!

Ai nói các bà mẹ vợ đều xấu chứ?

Nhìn xem, nhìn mẹ vợ của tôi xem!

Tuyệt đối là bà mẹ vợ quốc dân!

Thẩm Thất bĩu môi: “Con làm gì có chứ!”

Thẩm Tử Dao đưa tay chỉ vào trán Thẩm Thất: “Con là do mẹ sinh, con nghĩ gì không giấu được mẹ đâu?”

Thẩm Thất xấu hổ: “Con biết rồi mẹ!”

Sau khi Thẩm Tử Dao đi ra, Hạ Nhật Ninh vui vẻ nhìn Thẩm Thất.

Thẩm Thất liếc anh ấy: “Đi ngủ!”

Thẩm Thất quay lưng bỏ đi.

Hạ Nhật Ninh sải bước chân dài, bước về trước cản đường Thẩm Thất.

Thẩm Thất không thèm nhìn anh, Hạ Nhật Ninh đột nhiên đưa tay ra, kéo Thẩm Thất qua ẳm ngang cô ấy

Thẩm Thất hét toáng lên: “Này này này, Hạ Nhật Ninh! Bây giờ còn chưa tới hai tháng, bác sĩ nói, không được cùng phòng đâu!”

Hạ Nhật Ninh cuối đầu cười phá lên: “Hả? Thì ra em muốn cùng phòng à?”

Gương mặt của Thẩm Thất biến sang màu đỏ!

Cô mới không muốn vậy!

Cô chỉ lo anh muốn thôi!

Hạ Nhật Ninh ẳm Thẩm Thất đi từ từ qua cạnh giường, nhẹ nhàng đặt cô ấy xuống, nói nhỏ nhẹ: “Sau này anh cũng sẽ ẵm em như thế có được không? Ẳm em, và ẵm cả con của chúng ta, vậy là anh đã ẵm cả thế giới rồi.”

Thẩm Thất mắt ươn ướt, nhếch miệng nói: “Biết ngay sẽ nói lời đường mật mà.”

Hạ Nhật Ninh cười nhẹ, rồi nói nhỏ qua tai Thẩm Thất: “Anh còn có thể nói ngọt hơn nữa, em có muốn nghe không?”

Trong phút chốc tai của Thẩm Thai biến sang màu đỏ chót.

Hạ Nhật Ninh đáng ghét thật!

Biết rõ tai mình rất nhạy cảm, mà còn làm như vậy!

Không lẽ anh ấy không biết giai đoạn này đang trong thời kỳ nguy hiểm sao?


Mà anh ấy còn.

Hạ Nhật Ninh giả vờ kinh ngạc nhìn Thẩm Thất: “Này, không lẽ em muốn hả?”

“Em làm gì có!” Gương mặt Thẩm Thất đỏ đến sắp nhiễu ra máu rồi, kéo ngay cái gối qua che lấy mặt của mình, kiên quyết không nhìn Hạ Nhật Ninh!

Xấu hổ đến mấy cũng không tới nỗi vậy!

Hạ Nhật Ninh giơ tay kéo gối trên mặt Thẩm Thất xuống: “Coi chừng bí quá biến thành cô ngốc đấy, cơ bản đã không được thông minh rồi.”

Thẩm Thất: “Anh mới ngốc đó!”

“Phải phải phải, anh ngốc! Vợ là thông minh nhất.” Hạ Nhật Ninh khen tiếp: “Vợ là trạng nguyên đại học của tỉnh Nghệ An mà!”

Thẩm Thất hất mặt: “Chỉ biết chế nhạo em! Lúc em thi Đại học, anh đã học xong chương trình đại học rồi.”

Hạ Nhật Ninh cố nhịn cười: “Thì sao nào? Rốt cuộc em muốn nói anh ngốc hay nói anh thông minh?”

Thẩm Thất tức giận nhìn Hạ Nhật Ninh.

Biết ngay cãi không lại anh ấy mà!

Mãi mãi vẫn không nói lại anh!

Hạ Nhật Ninh đưa tay nựng vào mặt Thẩm Thất: “Ngủ đi!”

“Còn anh thì sao?” Thẩm Thất cẩn thận nhìn vào Hạ Nhật Ninh.

Hạ Nhật Ninh cười nham hiểm, nhướng mắt, cười một cách khoái chí, bắt đầu dụ dổ Thẩm Thất: “Vậy em hi vọng anh ngủ ở đâu?”

Trong lòng Thẩm Thất đương nhiên rất muốn rồi!

Nhưng mà, nhưng mà mối thù của ba, không lẽ bỏ qua vậy sao!

Hạ Nhật Ninh chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Lúc nãy mẹ nói rồi, em không được ăn hiếp anh!”

Thẩm Thất cắn chặt răng, biết ngay sẽ lấy mẹ ra làm bia đỡ đạn!

“Vậy anh cứ ngủ trên giường đi! Nhưng mà, anh phải ý tứ chút nhé!” Thẩm Thất cảnh cáo: “Không được động tay động chân!”

Hạ Nhật Ninh cố

Advertisement
nhịn cười: “Ừ! Anh thề nè!”

Thẩm Thất nghe Hạ Nhật Ninh nói thế, mới yên tâm kéo mền ra, chuẩn bị ngủ.

Thẩm Thất vừa thay xong đồ ngủ, đã thấy Hạ Nhật Ninh nằm sẵn trên giường rồi.

Miệng Thẩm Thất nở nụ cười thật tươi.

Nhiều ngày không ở bên nhau, thật ra cô ấy cũng rất nhớ Hạ Nhật Ninh.

Phải làm sao đây? Trong lòng cứ như đang đánh trống.

Một khi đã quay về với nhau, là cả đời này sẽ không xa nhau được nữa đúng không?

Hạ Nhật Ninh khép nép nằm yên một chỗ như đã thỏa thuận, mí mắt nhẹ nhàng chớp một cái, đã phát huy được sức hút mãnh liệt của anh ấy.

Chỉ với một động tác đơn giản, đã chốc lát khiến cho Thẩm Thất đầu hàng rồi!

Không còn cách nào khác, sự ham muốn tình dục là bản chất của con người mà!

Thẩm Thất chui vào trong mền, chưa kịp đợi cô nằm xuống, Hạ Nhật Ninh đã lật cô qua bên này.

Thẩm Thất dùng nấm đấm tay đánh nhẹ vào ngực Hạ Nhật Ninh: “Lúc nãy anh đã thề sẽ không động tay động chân mà!”


Hạ Nhật Ninh trả lời vẻ vô tội: “Phải đó, anh đâu có động tay động chân, anh chỉ động vào mặt, cổ, ngực, eo và chân thôi mà.”

Thẩm Thất: “.”

Hạ Nhật Ninh hôn Thẩm Thất một miếng, hài lòng nói: “Được rồi ngủ thôi!”

Đưa tay cầm lấy cái điều khiển, tắt đèn trong phòng, sau đó ôm Thẩm Thất vào người, có chết cũng không bỏ ra.

Rõ ràng trong lòng Thẩm Thất rất vui, nhưng miệng thì cứ trách: “Anh ôm chặt quá, sẽ đè trúng con đó!”

“Lúc anh 10 tuổi đã học môn nhân thể kết cấu. Cái thai chưa tới hai tháng, chỉ lớn cỡ hạt đậu phộng thôi, em nghĩ có đẻ trúng không?” Hạ Nhật Ninh cười: “Tiểu Thất, anh nói rồi, em chạy không thoát đâu!”

Thẩm Thất vừa định nói, Hạ Nhật Ninh đã đưa tay véo vào chóp mũi Thẩm Thất: “Phụ nữ mang thai phải ngủ đúng giờ! Không được phản kháng!”

Nói xong, Hạ Nhật Ninh đã nhắm mắt chuẩn bị ngủ thật say.

Nhìn thấy anh nhắm mắt, Thẩm Thất cắn môi, ngón tay quắp lại, do dự hồi lâu, cuối cùng mới từ từ đặt lên eo Hạ Nhật Ninh, ôm lấy Hạ Nhật Ninh.

Cảm nhận được sự gần gũi của Thẩm Thất, Hạ Nhật Ninh mỉm cười, và nằm không động đậy.

Thẩm Thất được nghe nhịp đập quen thuộc, ngửi mùi Hương quen thuộc, nên nhanh chóng đã ngủ thiếp đi.

Đợi Thẩm Thất thật sự đã ngủ say, Hạ Nhật Ninh mới từ từ mở mắt ra, nhìn chẳm chằm Thẩm Thất.

Cầm các ngón tay Thẩm Thất lên, hôn vào từng ngón, nhẹ nhàng và chân thành.

“Tiểu Thất, anh không trách em hận anh. Dù sao anh cũng phải gánh chịu hậu quả cho việc mẹ anh đã làm năm xưa. Đặt giả thiết, nếu anh đứng ở vị trí của em, thì anh làm sao có thể tha thứ dễ dàng vậy chứ? Chúng ta đều là những người con hiếu thảo, nên rất dễ thấu hiểu đối phương. Nhưng, Tiểu Thất, đừng dùng lý do này đẩy anh ra. Điều đó không công bằng với anh.” Hạ Nhật Ninh nhẹ nhàng nói: “Cho dù là chuyện gì thì cũng có cách giải quyết. Chỉ cần chúng ta có lòng, thì nhất định sẽ tìm ra được cách giải quyết! Hiện giờ anh thật sự không dám khẳng định, chuyện của năm xưa, có phải do mẹ anh làm không! Cho nên, cho anh thời gian, để anh đi tìm câu trả lời cho bí mật năm xưa.”

“Nếu em đã hứa với anh, thì phải giữ lời hứa. Cho dù xảy ra chuyện gì, cũng đừng bỏ cuộc dễ dàng. Chúng ta khó khăn lắm mới được ở bên nhau. Tình yêu không thể vì một hai lần thử thách mà bỏ cuộc được, mất đi em, anh sẽ hối hận suốt đời. Tiểu Thất, tin anh đi, thử thách lần này, tuyệt đối không phải là lời phán xét cuối cùng của chúng ta.” Hạ Nhật Ninh nói xong câu này, nói tiếp với sự kiên định: “Anh nhất định sẽ làm rõ mọi chuyện!”

Vào sáng sớm mùng ba, Thẩm Thất phát hiện mình đang nằm trong dang tay dang chân.

Ủa? Hạ Nhật Ninh đâu?

Thẩm Thất từ từ quay người, Hạ Nhật Ninh tội nghiệp đã bị dồn vào góc giường.

Thẩm Thất nhìn thấy Hạ Nhật Ninh to lớn như vậy mà chỉ chiếm có một góc nhỏ giường thôi, nên bao nhiêu oán trách cũng đã tan biến trong giây phút này rồi.

Hạ Nhật Ninh nghe tiếng động, ngay lập tức mở mắt: “Tiểu Thất, chào buồi sáng!”

Thẩm Thất không nhịn được liền hỏi: “Sao anh lại nằm xa như vậy?”

Hạ Nhật Ninh trả lời: “Sợ em ngủ mà tự đè trúng mình, bây giờ em đang mang thai, phải để em ngủ thoải mái chút. Anh là đàn ông, ngủ thế nào cũng được mà.”

Thẩm Thất ấm lòng: “Chẳng phải anh nói đứa bé trong bụng em chỉ to bằng đậu phộng sao, đâu có cần phải né tránh chứ?”

Hạ Nhật Ninh vươn vai: “Thói quen là phải được tập từ từ. Anh không muốn đến ngày bụng em to ra, anh ngủ quên, rồi đụng trúng em và con.”

Thẩm Thất mắt ươn ướt: “Đáng ghét, lại nói lời đường mật!”

Hạ Nhật Ninh lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, ngồi bật dậy trên giường, nghiêm túc nhìn vào Thẩm Thất, nói: “Vậy thì câu nói ngọt ngào tiếp theo mà anh nói sẽ là: Vợ ơi, em đáng yêu quá!”


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện