Lấy Nhầm Chồng đại Gia

Chương 337


trước sau

Advertisement


Thẩm Thất vừa định mở miệng nói với Thẩm Tử Dao, cô ấy muốn ngủ cùng phòng với Thẩm Tử Dao.

Ai ngờ Thẩm Tử Dao quay qua đã bị mợ hai kéo đi rồi, giữa câu chuyện em chồng và chị dâu thì Thẩm Thất không thể nhập hội rồi.

Vừa thấy mẹ mình bị kéo đi, Thẩm Thất nhanh chóng nghĩ ngay đến việc tìm Thẩm lão phu nhân để cầu cứu.

Nhưng cô còn chưa kịp mở miệng thì Thẩm lão phu nhân đã được mấy đứa con trai gọi đi.

Bây giờ chỉ còn mấy anh họ ở đó.

Mấy chuyện này làm sao mà mở miệng nói với các anh chứ?

Thầm Tứ nhìn đồng hồ rồi nói: “ÔI, thời gian không còn sớm, mọi người nên ngủ sớm đi! Để mấy người bọn anh lập mưu tính kế chuyện của dượng cho!”

Vừa nói xong, mấy anh đã cùng nhau rời khỏi.

Nhưng cũng may, còn có Thẩm Thất, Hạ Nhật Ninh và Thẩm Lục ở đó.

Thẩm Lục ngẩng đầu lên nhìn Hạ Nhật Ninh, ánh mắt xinh đẹp đó mang đầy vẻ vui sướng.

“Anh” Thẩm Thất nói giọng yếu ớt.

Thẩm Lục đưa tay lên vỗ nhẹ lên đầu Thẩm Thất, rồi nói với Hạ Nhật Ninh: “Bây giờ vẫn còn trong giai đoạn nguy hiểm, nhẫn nại chút nhé.”

“Dạ.” Hạ Nhật Ninh trong chốc lát đã hiểu được ý của anh vợ.

Anh vợ đã giúp hết mình rồi!

Thẩm Lục gật đầu, quay người đi luôn.

Đi. Luôn. Rồi à

Thẩm Thất nhìn từng người một rời khỏi đó, phải làm sao đây?

Không lẽ tối nay thật sự phải ở cùng phòng với Hạ Nhật Ninh, ngủ chung một giường sao?

Có cần phải vậy không!


Cùng lắm thì mình ngủ dưới sán!

Dù sao ở dưới thảm cũng thoải mái!

Hạ Nhật Ninh đột nhiên lên tiếng: “Tiểu Thất, em nằm giường đi, anh nằm dưới sàn được rồi.”

Nói xong, Hạ Nhật Ninh quay mặt bỏ đi với vẻ hết sức buồn bả, cứ như tráng sĩ ra chiến trường một khi đi sẽ không quay về.

Thẩm Thất thấy Hạ Nhật Ninh chủ động lên tiếng, bản thân cảm thấy có chút e ngại.

Chổ này là Thẩm gia, Hạ Nhật Ninh là khách.

Làm sao mình có thể để khách nằm dưới sàn chứ?

Mà, hình như mình cũng là khách mà?

Mà, mình với Hạ Nhật Ninh ai mới là khách?

Ôi, có chút rối rồi.

“Về phòng trước rồi nói.” Thẩm Thất liếc nhìn Hạ Nhật Ninh, quay người nhìn về hướng phòng ngủ và đi qua đó.

Hạ Nhật Ninh sải bước dài, đi theo sau lưng Thẩm Thất, từ từ về hướng đó.

Đẩy cửa vào phòng, hơi ấm trong phòng lan tỏa.

Thẩm Thất chân trần bước lên thảm, trên mặt mang đầy vẻ không cam tâm.

Tuy là hôm nay Hạ Nhật Ninh đã giải thích với cô về chuyện giữa anh và Thôi Nguyệt Lam. Nhưng tận trong đáy lòng vẫn còn mang nhiều ác cảm.

Và chỉ với sự việc của mẹ chồng Vưu Tâm Nguyệt thôi cũng đủ cho hai người phải khổ sở rồi.

Cho nên, hiện giờ Thẩm Thất rất là rối.

Cô muốn được ở cùng Hạ Nhật Ninh, nhưng lại lo sợ đến cuối cùng hai người không thể ở bên nhau.

Vì Hạ Nhật Ninh sẽ không bỏ rơi mẹ của mình, cho nên mình cũng sẽ không bỏ qua chuyện ba mình bị giết hại.

Nếu cả hai người đều không có cảm tình, thì cùng lắm đường ai nấy đi.

Nhưng mà thực tế, trong lòng cả hai còn có nhau.

Mâu thuẩn ơi là mâu thuẩn.

Rối ơi là rối.

Nếu Hạ Nhật Ninh có thể chứng minh hung thủ không phải Vưu Tâm Nguyệt thì hay biết mấy chứ?

ÔI, mình quả thật vẫn chưa chịu bỏ cuộc?

Rối quá đi.

Bây giờ tiếp tục ở bên cạnh Hạ Nhật Ninh, rồi sau này khi chia tay, nhất định sẽ đau khổ hơn bây giờ gấp ngàn lần.

Bây giờ rời xa anh ấy, mình có làm được không?

Hi sinh của anh ấy, nỗ lực của anh ấy, mình đều ghi nhớ trong lòng.

Nếu bây giờ mình nhẫn tâm đầy anh ấy ra.

Thì trái tim mình cũng phải chịu sự dày vò và cắn rứt.

Cả hai lựa chọn đều khó khăn hết.

Phải làm sao đây?

Mình có làm được không?

Hạ Nhật Ninh khá là thông minh, vừa nhìn đã biết Thẩm Thất đang rối rắm và băn khoăn.

Hạ Nhật Ninh đưa tay nắm lấy ngón tay Thẩm Thất, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Thất, đừng tự tạo áp lực cho mình, nếu em muốn ở bên anh, thì cứ việc hưởng thụ cuộc sống của chúng ta đi. Nếu em không muốn”

Em tưởng anh sẽ nói, nếu em không muốn ở bên anh thì em có thể rời khỏi à?


Này, nghĩ cũng đừng có nghĩ tới nhé!

Thẩm Thất, em chỉ có thể thuộc về một mình anh, Hạ Nhật Ninh thôi!

Hạ Nhật Ninh cười nhẹ, tiếp tục nói: “Nếu như em không muốn, anh sẽ âm thầm đi theo em, đến khi em muốn quay về bên anh mới thôi.”

Nghe những lời nói vô lý của Hạ Nhật Ninh, Thẩm Thật không chịu được, phải bật cười ra tiếng: “Thật là bá đạo!”

Hạ Nhật Ninh nói giọng nghiêm túc: “Tiểu Thất, bà nội từng ép cung mẹ, hỏi mẹ chi tiết về sự việc năm xưa. Nhưng mẹ không nói ra được gì hết. Bà ấy là sát thủ, có trí nhớ siêu phàm. Nhiệm vụ nào cũng ghi nhớ trong đầu, không quên một chi tiết nào. Nhưng lúc đó lại không nói ra được tình tiết sự việc, thế thì chắc chắn có vấn đề trong chuyện này rồi. Anh biết, mẹ không thích em, cho nên không thể loại trừ khả năng, bà ấy cố tình giả mạo là tên hung thủ thật chỉ để chia cắt em và anh.”

Cảm xúc của Thẩm Thất trùng xuống.

“Anh biết, những lời nói này của anh sẽ khiến em nghĩ rằng anh đang nói tốt cho mẹ. Nhưng mà, không đâu! Anh không cố tình nói tốt cho mẹ! Tiểu Thất, anh hỏi em, nếu thật sự sát thủ đó không phải mẹ anh, mà mẹ vẫn không thích em, em có còn muốn ở bên cạnh anh không?” Hạ Nhật Ninh cẩn thận nhìn thẳng vào ánh mắt Thẩm Thất, sự cẩn thận đó, làm cho tim Thẩm Thất nhói lên.

Một đế vương kiêu hãnh như thế đấy!

Một người đàn ông đầy uy lực như thế đấy!

Mà ngay lúc này đây, lại thận trọng, mong manh dễ vỡ như thế này.

Thẩm Thất cho dù là một tảng đá, chắc cũng bị làm cho nóng lên rồi.

Huống hồ, cô ấy vẫn còn rất nặng tình nghĩa với Hạ Nhật Ninh chứ?

Làm sao nỡ làm khó anh ấy?

Làm sao nỡ khiến anh ấy đau khổ khó xử?

Thẩm Thất nhắm mắt nhẹ nhàng gật đầu: “Được, em hứa với anh. Chỉ cần anh có thể tìm được hung thủ năm xưa trong khoảng thời gian mà chúng ta đã hẹn. Thì mặc cho ba mẹ anh không thích em, em cũng sẽ vì anh mà chịu đựng mọi áp lục, sống đến đầu bạc răng long với anh!”

Cuối cùng cũng chờ được câu nói này của Thẩm Thất.

Hạ Nhật Ninh kích động đến nỗi không kiểm soát được mình nữa.

Một tay kéo Thẩm Thất vào lòng, dùng sức ôm chặt lấy.

Anh rất sợ, chưa bao giờ sợ đến như thế.

Anh ấy luôn cho rằng mình là vô địch, trên thế giới này không ai có thể làm tổn thương anh.

Nhưng khoảnh khắc này anh biết anh đã sai rồi.

Anh có điểm yếu, mà lại còn là nguyệt chết.

Điểm yếu đó chính là Thẩm Thất.

Mất đi Thẩm Thất, anh ta chỉ thà chết đi.

Và chỉ cần có được Thẩm

Advertisement
Thất, là cũng như anh có được cả thế giới.

“Tiểu Thất, cám ơn em.” Giọng nói của Hạ Nhật Ninh nghe có chút nghẹn ngào.

Thẩm Thất mặc cho Hạ Nhật Ninh cứ thế ôm lấy mình, và nói: “Nhưng trước khi anh có thể chứng minh được tất cả thì Hạ Nhật Ninh à, em e là chúng ta chưa thể hoàn toàn trở về như xưa được rồi.”

Trái tim Hạ Nhật Ninh, nhói lên đau đớn, lên tiếng nói: “Anh biết. Anh chỉ xin em đừng né tránh anh nữa, được không? Hãy để anh nhìn thấy em, để anh biết tình hình của em. Anh đảm bảo, anh sẽ không can thiệp vào bất kỳ sự quyết định nào của em.”

Thẩm Thất nhìn xuống cười gượng: “Cám ơn anh.”

Hạ Nhật Ninh nhẹ nhàng lắc đầu.

Cám ơn? Điều anh ấy cần không phải lời cám ơn.

Ngay lúc này, ngoài cửa truyền vào tiếng gõ cửa rất vội vã, giọng nói của Thẩm Tử Dao vọng từ ngoài vào: “Tiểu Thất, Nhật Ninh. Xin lỗi đã làm phiền hai con nghỉ ngơi.”

Thẩm Thất liền đẩy Hạ Nhật Ninh ra.

Hạ Nhật Ninh cả người hơi choáng váng, vẻ mặt tổn thương.

Thẩm Thất ngay lập tức nhìn đi chỗ khác: “Xin lỗi. Em vẫn chưa chuẩn bị sẵn tâm lý. Dù sao, cái chết của ba, đối với em mà nói, cũng là vết thương lớn nhất.”

Mắt Hạ Nhật Ninh nặng trĩu, phía sau ánh mắt đó đầy sự đau thương, nhưng miệng thì nói: “Không sao. Anh biết. Nếu không phải vì cái chết của ba, thì bây giờ em và Thẩm Lục cũng không trở thành bộ dạng này. Chúng ta ra ngoài đi, xem mẹ tìm chúng ta có việc gì.”

Thẩm Thất gật đầu.

Hạ Nhật Ninh tiến về trước, nắm lấy tay Thẩm Thất.


Thẩm Thất hơi do dự, nhưng rồi không từ chối.

Không thể cho anh ấy ôm thì cũng có thể cho anh ấy nắm tay mà.

Cử chi tự lừa dối mình của Thẩm Thất khiến cho khóe miệng của Hạ Nhật Ninh hé lên.

Không sao, trước giờ anh ấy đều kiên nhẫn mà.

Anh ấy biết, Thẩm Thất chỉ là không qua được ải trong lòng mình thôi.

Anh ấy sẽ cho cô thời gian, từ từ để vượt qua ải đó.

Hạ Nhật Ninh và Thẩm Thất bước tới cửa, vừa mở cửa ra nhìn, Thẩm Tử Dao đứng ngay trước mặt, đang ôm trên người một cái thùng.

“Mẹ?” Thẩm Thất kinh ngạc nhìn Thẩm Tử Dao: “Mẹ đây là”

Thẩm Tử Dao trịnh trọng nói: “Đi, vào trong rồi nói.”

Nói xong, Thẩm Tử Dao bước vào trước, nhẹ nhàng đặt cái rương xuống đất.

Thẩm Thất và Hạ Nhật Ninh nhìn nhau, không biết cái đó để làm gì.

“Đây là món quà mà năm xưa ba con đã tặng cho mẹ khi cầu hôn. Ông ấy nói, tạm thời khoan mở phần quà này ra, đợi đến lúc dầu sôi lửa bỏng hãy mở nó ra. Lúc đó mẹ chỉ xem đó như một câu nói đùa, nên đã nhận lấy phần quà, sau đó để quên mãi trong phòng của mình. Hai mươi mấy năm rồi, hôm nay đột nhiên mẹ nhớ đến chuyện này, không ngờ phòng của mẹ không hề có ai động đến, cái rương này vẫn ở đây.” Thẩm Tử Dao cười nhẹ: “Mẹ cứ cảm giác món đồ trong rương không phải là món đồ bình thường. Cho nên, mẹ muốn tìm các con để cùng nhau giúp mẹ mở cái rương này ra xem.”

Thẩm Thất mở to miệng: “Đây là món quà của ba tặng mẹ năm xưa à? Mẹ thật sự không có mở ra sao?”

Thẩm Tử Dao lắc đầu: “Không. Ông ấy kêu đừng mở, nên mẹ cũng không mở luôn.”

Hạ Nhật Ninh liền lấy con dọc rọc Thụy Sĩ, nhẹ nhàng rọc băng keo ở 4 mặt cái rương.

Cái rương này xem ra cũng có tuổi rồi đó.

Với hình dạng này, và màu sơn đã tróc thành đốm, xem ra cũng mấy chục năm rồi.

Thẩm Tử Dao và Thẩm Thất cùng nhau ngồi xuống thảm, nhìn Hạ Nhật Ninh nhẹ nhàng mở cái rương ra, mà lòng hồi hộp vô vùng.

Cái gì đang nằm trong cái rương đó chứ?

Sao lại niêm phong kỹ như vậy?

Hạ Nhật Ninh động tác rất nhanh, lớp bên ngoài của cái rương nhanh chóng được tháo dở, để lộ một cái hộp gỗ đàn hương nhỏ ở bên trong.

Gỗ đàn hương, là một loại gỗ cứng và chắc, có thể lưu truyền rất lâu về sau. Thêm nữa nó không bị mốc, và không có gì có thể xâm hại được, đây chính là chất liệu hàng đầu dùng để chế tạo nội thất và vật dùng để bảo quản đồ đạc.

Rốt cuộc là cái gì, mà khiến cho Lâm Vũ Tường dùng hộp làm từ gỗ đàn hương để đóng gói kỹ càng như vậy?

Phải biết được ở thập niên chín mươi của thế kỷ trước, tình trạng kinh tế không như bây giờ.

Vào thời điểm đó mà có thể mua nổi rương làm bằng gỗ đàn hương thì tuyệt đối chỉ có người của tầng lớp thượng lưu thôi.

Không như bây giờ, người bình thường nếu có tiền cũng có thể mua được nội thất gỗ đàn Hương để trưng bày trong nhà.

Mà vào thời điểm đó, có tiền cũng chưa chắc mua được.

Lúc đó Lâm Vũ Tường, tuy cũng được xem là người có tiền, nhưng khoảng cách đi đến tầng lớp thượng lưu cũng còn rất là xa.

Thế thì, làm thế nào ông ấy lại có được cái rương gỗ đàn Hương, và làm thế nào niêm phong nó để đưa cho Thẩm Tử Dao chứ?

Tất cả mọi chuyện đều là một dấu chấm hỏi.

Hạ Nhật Ninh nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của Thẩm Tử Dao và Thẩm Thất, liền nói: “Cái hộp này bị khóa rồi, cần phải có chìa khóa mới mở ra được, nếu không sẽ làm hư món đồ bên trong. Mẹ, mẹ thử nghĩ kỹ lại xem, chìa khóa để ở đâu?”


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện