Lấy Nhầm Chồng đại Gia

Chương 335


trước sau

Advertisement


Thẩm Thất giật mình, không biết nên nói gì cho phải.

Nếu như có thể chứng minh không phải do Vưu Tâm Nguyệt giết thì sao?

Thật sự có thể như vậy sao?

Đây không phải do Hạ Nhật Ninh cố ý nói dối để thay đổi nhận thức chứ?

Rõ ràng Vưu Tâm Nguyệt đã tự mình thừa nhận là chính bà ta đã giết ba mình!

Tại sao bây giờ lại biến thành người khác được?

Hỗn loạn, hoàn toàn hỗn loạn rồi.

Vậy cuối cùng sự thật là thế nào?

Vì sao lại loạn thành như vậy?

Hai tay Thẩm Thất ôm đầu, cô cảm thấy mình căn bản không thể nào hiểu được những manh mối này.

Nhìn thấy Thẩm Thất vùng vẫy như vậy, Hạ Nhật Ninh giơ tay lên giữ hai tay cô lại, giọng hắn rất khẽ nhưng lại kiên định nói: “Tiểu Thất, em cho anh thời gian được không? Em không đừng vội kết luận, có được không?”

Thẩm Thất nhìn xuống nói: “Nếu kết cục cuối cùng vẫn giống như bây giờ thì sao?”

Hạ Nhật Ninh không nói gì, hai người im lặng hồi lâu.

Thẩm Thất khiếp sợ run rẩy, cuối cùng vẫn không thoát khỏi, đúng không?

“Anh nhất định sẽ tìm ra được sự thật.” Hạ Nhật Ninh không có ý định khoe khoang khoác lác, chẳng qua chỉ chắc chắn nói: “Nếu như sự thực vẫn là cục diện như bây giờ thì anh sẽ trả lại công bằng cho em.”


Thẩm Thất vừa định hỏi gì đó thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa: “Chuẩn bị ăn cơm thôi.”

Lúc này Thẩm Thất mới lấy lại tinh thần, không ngờ cô và Hạ Nhật Ninh đã ở trong phòng lâu như vậy!

Thẩm Thất đứng cách xa Hạ Nhật Ninh thêm một chút, trong lòng cô cảm thấy có chút lo lắng bất an, cũng hơi ngượng ngùng.

Lần này Hạ Nhật Ninh bị hiểu nhầm, dù hắn không nói gì, nhưng Thẩm Thất lại cảm thấy có chút xấu hổ.

Đương nhiên, trong lòng cô còn có chút vui mừng.

Khi biết được hắn chẳng có quan hệ gì với Thôi Nguyệt Lam, trong lòng Thẩm Thất thật sự thở phào nhẹ nhõm, thậm chí cô còn cảm thấy có chút may mắn.

Cô chỉ là một cô gái bình thường, cô không vĩ đại đến mức có thể chúc phúc cho đứa con của chồng mình và người phụ nữ khác.

Cô nghe được tin tức như thế thì sẽ chỉ nổi điên mà không chúc phúc nổi.

Cô không phải thánh mẫu.

Làm không được chính là làm không được.

Nhưng với cục diện bây giờ, cô nên đối mặt thế nào?

Hai người đã loại bỏ sự hiểu nhầm nên tình cảm vẫn còn, nhưng ngăn cách lớn giữa hai người lại chưa từng biến mất.

Nếu như Hạ Nhật Ninh không thể chứng minh được người giết chết Lâm Vũ Tường năm đó là do người khác thì Thẩm Thất phải đối mặt với Hạ Nhật Ninh thế nào?

Trong nháy mắt, Thẩm Thất cảm thấy khó xử về điều này.

Hạ Nhật Ninh nhìn thấy ánh mắt quật cường của Thẩm Thất thì khẽ than thở một tiếng: “Tiểu Thất, em hãy cho anh một ít thời gian. Anh không muốn bỏ qua từng giây phút nhìn đứa trẻ trưởng thành. Anh là ba của đứa trẻ, anh có quyền được tham dự vào trong quá trình trưởng thành của con.”

Thẩm Thất quay đầu lại, cô không được tự nhiên nói: “Vậy dù sao cũng nên có một thời hạn chứ?”

Hạ Nhật Ninh nghe được câu trả lời của Thẩm Thất, không hiểu sao anh lại thở phào nhẹ nhõm, vừa cười vừa nói: “Vậy đi lấy thời gian con ra đời làm thời hạn được không? Nếu như khi con ra đời mà anh còn chưa thể cho em được một câu trả lời thỏa đáng, vậyanh sẽ… “

Vừa nghĩ tới chuyện phải rời xa, Hạ Nhật Ninh đã cảm thấy lòng mình đau như đao cắt.

Những lời tiếp theo, hắn lại không thể nói được.

Thẩm Thất lặng lẽ gật đầu.

Nếu như khi đứa trẻ ra đời mà còn không thể giải quyết được chuyện này, như vậy một lần chia tay kia đại khái cũng chính là tách ra cả đời đi?

Hai mắt Thẩm Thất nhắm lại.

Vậy cứ để cho mình dùng mấy tháng cuối cùng viết lên một dấu chấm tròn bình thản cho cuộc tình này đi.

Người bên ngoài lại tới thúc giục, lúc này Thẩm Thất và Hạ Nhật Ninh mới rời khỏi phòng, đi ra bên ngoài ăn cơm.

Khi rời khỏi phòng, hai người cố gắng che giấu tâm tình của mình, điều chỉnh trở về trạng thái bình thường.

Cho dù những người khác không thể nhìn ra manh mối từ trên mặt hai người, nhưng chỉ một chi tiết nhỏ là Thẩm Thất đứng bên cạnh Hạ Nhật Ninh vẫn không thể nào tránh được ánh mắt của mọi người.

Trong lòng mọi người đều đang thở dài.

Tiểu Thất muốn tha thứ cho Hạ Nhật Ninh sao?

Nhưng tha thứ cho Hạ Nhật Ninh không có nghĩa là tha thứ cho Vưu Tâm Nguyệt, chỉ sợ mâu thuẫn giữa hai người lại sẽ càng lớn hơn.

Thời điểm năm mới, không nên nói những chuyện không vui.

Tất cả mọi người giả vờ như không có chuyện gì phát sinh, bảo Thẩm Thất và Hạ Nhật Ninh cùng ngồi xuống ăn cơm.


Thẩm Thất ngồi bên cạnh Hạ Nhật Ninh lặng lẽ ăn cơm.

Hạ Nhật Ninh nhìn ra được từ khi Thẩm Thất mang thai đến nay, khẩu vị đã thay đổi rất nhiều, rất nhiều món ăn trước đây cô không hề động tới lại có thể ăn một ít. Mà những món ăn trước đây cô rất thích, bây giờ lại không nhìn tới một lần.

Hạ Nhật Ninh âm thầm nhớ kỹ khẩu vị của Thẩm Thất, hắn định sau này sẽ bảo đầu bếp làm thêm các món Thẩm Thất thích, đưa đến trước mặt cô.

Đang ăn cơm thì dì ba nói với Hạ Nhật Ninh: “Nhật Ninh, cháu có tính toán gì về miếng đất lần trước không?”

Hạ Nhật Ninh quay đầu nhìn Thẩm Thất theo bản năng, sau đó mới lên tiếng: “Cháu thấy Tiểu Thất thích mảnh đất này nên đã để dưới danh nghĩa của cô ấy.”

Tất cả mọi người ngồi đây đều đồng thời dừng đũa, nhìn Hạ Nhật Ninh.

Hạ Nhật Ninh cười gượng: “Cháu vốn định cho Tiểu Thất miếng đất này. Khi đó cô ấy ở Hạ gia không được yên ổn, cháu chỉ muốn chuẩn bị cho cô ấy chút vốn liếng. Bây giờ Tiểu Thất có bầu, cô ấy là nhị thiếu phu nhân của Hạ gia, đã không người nào có thể dao động được vị trí của cô ấy. Tuy nhiên, nếu cháu đã quyết định đưa cho Tiểu Thất thì quyền quyết định lại giao cho cô ấy.”

Thẩm Thất nói: “Chuyện buôn bán, em không hiểu. Bản thân anh cứ xem mà làm. Anh cũng không cần để mảnh đất này trên danh nghĩa của em, em không cần.”

Cô không có nói ra câu nói tiếp theo.

Nếu như Hạ Nhật Ninh không thể chứng minh kẻ giết người không phải là Vưu Tâm Nguyệt, Thẩm Thất và Hạ Nhật Ninh sẽ hoàn toàn tách ra.

Cho dù Thẩm Thất không nói những lời này, nhưng những người đang ngồi đều hiểu được.

Hạ Nhật Ninh giả vờ không hiểu, nói: “Coi như quỹ để cho con đi học sau này.”

Thẩm Thất không phản đối nữa.

Nhưng quỹ đi học mà lại nhiều như vậy sao?

Thẩm lão phu nhân mỉm cười chuyển đề tài nói: “Trời đông giá rét rồi, nếu muốn thi công thì cũng không làm được. Lần này vất vả lắm Nhật Ninh mới đến một lần, ở lại chơi thêm mấy ngày rồi hãy về.”

“Vâng, cháu cảm ơn bà ngoại.” Hạ Nhật Ninh vội vàng trả lời.

Thẩm Thất đang ăn cơm thì điện thoại di động rung lên.

Ngay từ lúc đầu

Advertisement
Thẩm Thất cũng không có để ý mấy, nhưng điện thoại di động liên tục rung khiến cô ngồi cũng không yên.

Thẩm Tử Dao nói: “Có phải Tiểu Nghĩa tìm con có chuyện gì không?”

Lúc này Thẩm Thất mới lấy điện thoại di động ra xem, đó là một mail.

Lưu Nghĩa có việc sẽ gọi điện thoại trực tiếp, chỉ có dì El là người thích gửi mail cho cô thôi!

Giao thừa năm nay, Thẩm Thất vốn định mời El qua cùng đón năm mới, nhưng dì ấy nói đã có sắp xếp nên không thể đón năm mới cùng mọi người.

Vừa đến cuối năm thì dì ấy biến mất, bây giờ lại đột nhiên xuất hiện, lẽ nào có tin tức gì sao?

Thẩm Thất mở mail do El gửi tới, chưa xem thì không sao, vừa xem Thẩm Thất lại giật mình.

Mọi người thấy Thẩm Thất có biểu tình khác thường thì đều hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”

Thẩm Thất chớp mắt mấy cái rồi hỏi ngược lại Thẩm Tử Dao: “Mẹ, mẹ biết được bao nhiêu chuyện có liên quan tới ba vậy?”

Thẩm Tử Dao không hiểu nổi, hỏi: “Sao tự nhiên con lại hỏi về chuyện này?”

Thẩm Thất ngẩng đầu nhìn Thẩm lão phu nhân: “Bà ngoại, năm đó khi cha mẹ cháu kết hôn, bà có biết gì về ba cháu không?”

Cho dù Thẩm lão phu nhân không hiểu tại sao Thẩm Thất lại hỏi như vậy, nhưng bà vẫn trả lời vấn đề này: “Năm đó, mẹ cháu vừa về nước không lâu lại nói gặp mình đã gặp được người quan trọng nhất trong cuộc đời. Sau đó nhất quyết đòi phải gả cho người đó, bởi vậy bà với ông ngoại cũng chỉ điều tra sơ qua rồi đồng ý. Đã xảy ra chuyện gì vậy cháu?”

“Vậy còn chuyện liên quan tới người nhà của ba cháu, mọi người biết được bao nhiêu ạ?” Thẩm Thất tiếp tục hỏi.

Thẩm Tử Dao lắc đầu nói: “Ba con làm gì có người nhà nào? Nếu như không phải con nói con còn có một người dì thì mẹ cũng không biết El là em gái của ba con đâu.”


“Vậy những người khác thì sao ạ?” Thẩm Thất tiếp tục hỏi tới.

“Mẹ chưa từng nghe nói qua!” Vẻ mặt của Thẩm Tử Dao vẫn mờ mịt nói: “Khi mẹ và ba con cưới nhau, ba con đã nói với mẹ, cả nhà của ba con đều bị chết trong trận động đất năm đó, ba con được hai vợ chồng nào đó nuôi dưỡng. Nhưng sau khi ba con trưởng thành không lâu thì hai người cũng bị bệnh mà qua đời. Cho nên lúc đó ba con đã không còn người thân thiết nào nữa.”

Thẩm Thất cảm thất bất đắc dĩ, nhìn tất cả mọi người đang gật đầu phụ họa lời của mẹ, trong lòng cô không biết mình nên nói cái gì cho phải.

Nội dung mail El gửi tới chưa tính là kinh thiên động địa, nhưng cũng có thể dâng lên sóng to gió lớn.

Bởi vì, hai vợ chồng già nuôi Lâm Vũ Tường không phải không có con cháu.

Hai người đã có con trai.

Nhưng từ trước tới nay Lâm Vũ Tường chưa từng nhắc với ai về chuyện này, cho nên Thẩm gia từ trên xuống dưới đều cho rằng Lâm Vũ Tường là một chủ xí nghiệp có thân phận cô nhi, chỉ dựa vào cố gắng và phấn đấu của mình để đi lên.

Bây giờ El gửi mail này tới nói cho Thẩm Thất biết, người con trai của hai vợ chồng già kia bây giờ đang tìm kiếm Lâm Vũ Tường trên toàn thế giới, đòi lại tài sản Lâm Vũ Tường đã kế thừa năm đó.

Trùng hợp là người con trai của hai vợ chồng già kia lại là người Thẩm Thất quen biết!

Người đó không phải là ai khác, mà là chú họ của Triển Bác.

Nói cách khác, Lâm Vũ Tường và ba của Triển Bác cũng là anh em họ trên danh nghĩa.

Làm sao có thể trùng hợp như vậy được?

Trong đầu Thẩm Thất không ngừng xuất hiện câu hỏi này.

Từ sau khi Triển Bác gặp chuyện không may, Thẩm Thất tránh không để cho hai người lớn tuổi nhìn vật mà nhớ người. Cho nên cô rất ít khi đi thăm cha mẹ Triển Bác mà chỉ lặng lẽ gửi qua bưu điện một vài thứ, tỏ chút lòng hiếu thảo thay cho Triển Bác.

Dù sao hai người đã từng yêu nhau.

Triển Bác không còn ở trên thế giới này, cô cũng không thể để cho hai người cô đơn quá mức.

Nhưng Thẩm Thất chỉ gửi đồ qua bưu điện mà lại chưa từng đi gặp hai người, cho nên cô tất nhiên cũng không biết ba của Triển Bác còn là anh em họ trên danh nghĩa của ba mình!

Phát hiện này đơn giản là quá mức chấn động. Cho nên Thẩm Thất ngồi ngây người ở đó không nói được một câu nào.

Nhưng sao dì lại phát hiện ra chuyện này?

Dì là một chuyên gia khảo cổ học, không có khả năng là chuyên gia tình cảm mà!

Chẳng lẽ dì còn có phát hiện gì khác sao?

Thẩm Thất vội vàng nhìn lại mail, quả nhiên ở cuối mail xuất hiện một bức ảnh.

Đó là hình của một dụng cụ bằng đồng.

Dụng cụ bằng đồng này rất đẹp, người và vật được khắc ở phía trên trông rất sống động, vừa nhìn đã biết đây không phải là vật tầm thường.

Ở cuối thư, El có viết một đoạn: Tiểu Thất, dì vẫn luôn tìm kiếm tung tích của cái lư đồng này, nghe nói cuối cùng nó được chôn theo ba cháu vào ở trong nghĩa địa. Cháu có thể xác định lại tung tích cái lư đồng này được không? Ngoài ra, người đàn ông dì đã nhắc tới phía trên cũng đang muốn tìm kiếm tung tích của cái lư đồng này, đồng thời tuyên bố hắn mới là người thừa kế thực sự của nó.


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện