Lấy Nhầm Chồng đại Gia

Chương 197


trước sau

Advertisement


Hiện tại dì Triệu đang rất cần tiền.

Nhưng nến bản thân bỗng nhiên tổ chức hoạt động từ thiện thì dì Triệu sẽ từ chối.

Nếu dì ấy là loại người thích nhận tiền từ thiện của người khác thì đã không ngất trong phòng thay đồ vì đói.

Nhưng nếu mới dì Triệu làm người mẫu, thì có thể thuận lợi giúp dì ấy rồi!

Thẩm Thất liền tặng cho Lưu Nghĩa một like!

Chủ ý này thật hay!

Sau khi thương lượng xong, hai người lập tức quay người ngồi xuống cạnh dì Triệu.

Thẩm Thất và Lưu Nghĩa nhìn nhau rồi quyết định Thẩm Thất là người nói ra.

Không còn cách nào khác, bề ngoài của Lưu Nghĩa quá nam tính, không đủ ôn nhu như nước, không đủ đả động lòng người mà!

Thẩm Thất thì khác, tuổi của cô ngang với tuổi của con dì Triệu, hơn nữa còn xinh đẹp ôn nhu, được các bậc phụ huynh yêu thích.

Thẩm Thất hắng giọng nói: “Dì Triệu, có chuyện này cháu muốn nhờ dì chút?”

Dì Triệu nghe vậy liền đáp lại: “Có chuyện gì? Nếu làm được gì, dì nhất định sẽ không từ chối! Nhưng nếu là chuyện khác thì...”

Dì Triệu khó xử nhìn Thẩm Thất: “Cháu cũng biết, ta không có tiền, cũng không có bản lĩnh.”

“Không không không, không phải vậy.” Thẩm Thất vội xua tay nói: “Là thế này, chúng cháu có cuộc thi, cần một người mẫu. Người mẫu này nhất thiết phải là một bà mẹ. Nhưng trong lúc thi đấu như vậy, chúng cháu không thể liên lạc về nhà, chúng cháu cũng không tìm được mẹ mình đến giúp! Có thể nhờ dì, cho chúng cháu được thiết kế theo hình tượng của dì, cứ coi như... coi như con gái dì ở trên trời đã nhờ chúng cháu chăm sóc dì mấy ngày đi! Để thể hiện thành ý, chúng cháu sẽ trả dì tiền công, được không?”

Dì Triệu không ngờ trên đời có chuyện tốt như vậy, ngây người nửa ngày: “Cháu nói thật ư?” Chỉ cần làm người mẫu thôi, cháu sẽ cho ta tiền?”

Thẩm Thất cười gật đầu: “Vâng ạ, đúng là như vậy!”

Lưu Nghĩa tiếp tục giải thích: “Đây là dì lao động mà kiếm được, dì lấy là điều đương nhiên.”


Có câu nói của Lưu Nghĩa, dì Triệu mới ngại ngùng nói: “Được thì được, nhưng ta còn công việc ở khách sạn.”

Thẩm Thất nghĩ rồi nói: “Chuyện này, để cháu xử lý.”

“Vậy thì được, chỉ cần bên khách sạn đồng ý, ta không có ý kiến!” Dì Triệu lập tức trả lời.

Được dì Triệu đồng ý, Thẩm Thất và Lưu Nghĩa rất vui.

Sau khi tạm biệt dì Triệu, Thẩm Thất và Lưu Nghĩa liền báo tin vui này cho các thành viên trong nhóm.

Các thành viên đều rất vui mừng, thể hiện bằng cách quyên tiền để dì Triệu tìm tên gian ác kia!

Bây giờ thiên thời địa lợi đều đầy đủ, tiếp theo chỉ cần tiến hành thôi!

Đợi đã!

Còn thiếu một cái nhân hòa!

Thẩm Thất đột nhiên do dự, mình có nên nhờ Hạ Nhật Ninh giúp không nhỉ?

Chỉ cần Hạ Nhật Ninh nói một câu, không những thả người, có khi người bên khách sạn còn dâng người lên tận nơi ấy chứ.

Nhưng thật sự cần tìm hắn sao?

Đúng rồi, lúc ăn cơm tối, Hạ Nhật Ninh nói hắn đang ở phòng tổng thống trên tầng cao nhất.

Rốt cuộc mình có nên đến nhờ hắn không nhỉ?

Thẩm Thất bỗng chìm trong do dự.

Vừa phải lấy được thắng lợi, vừa phải khổ sở giành lấy tình yêu và hôn nhân.

Thẩm Thất bỗng không biết nên làm sao.

Nếu tìm đến cửa phòng của Hạ Nhật Ninh, có phải sẽ thể hiện bản thân đã thỏa hiệp với hắn không?

Nhưng nếu không tìm Hạ Nhật Ninh, nếu nhóm khác giúp được dì Triệu thì cô và các đồng đội sẽ bị loại mất!

Hai kết quả này đều không phải điều bản thân muốn!

Thật khó nghĩ quá đi.

Đúng lúc Thẩm Thất đang rối rắm, Tiểu Xuân liền đến gõ của phòng.

Lúc nhìn thấy Tiểu Xuân, Thẩm Thất bỗng ngẩn người: “Tiểu Xuân?”

Tiểu Xuân cười gật đầu chào: “Nhị thiếu phu nhân.”

Thẩm Thất khẽ than một tiếng: “Không phải đã nói với cậu ở bên ngoài đừng gọi tôi như vậy rồi sao. Có khi tôi sắp không còn là tổng tài phu nhân của tập đoàn Hạ Thị nữa rồi.”

Tiểu Xuân không tiếp lời, ngược lại nói với Thẩm Thất: “Tổng tài dặn tôi nói với cô một tiếng, chuyện người dọn vệ sinh ở hồ bơi anh ấy đã dặn dò xong rồi. Tổng tài nói, cô không cần lo, dù cô có đi tìm anh ấy hay không thì anh ấy cũng không bận tâm đâu. Ngoài ra tổng tài còn kêu tôi nói với cô, anh ấy sẽ chờ cô ở vòng chung kết.”

Thẩm Thất đứng ngẩn người tại chỗ.

Tin tức Tiểu Xuân đem đến giống như cơn mưa rào xóa tan hết những lỗi lo trong lòng Thẩm Thất.

Nhưng lời của Tiểu Xuân lại khiến đáy lòng cô càng thêm phức tạp.

Hạ Nhật Ninh luôn quan tâm cô, cô làm gì hắn đều biết hết.

Thậm chí hắn còn đoán được suy nghĩ của cô, kêu Tiểu Xuân đến thông báo với cô.

Hạ Nhật Ninh, sao anh phải khổ vậy? Sao anh phải làm vậy?

“Nếu cô không có gì dặn dò thì tôi xin phép về làm việc!” Tiểu Xuân cúi đầu nói.

“Đợi đã.” Thẩm Thất đột nhiên gọi Tiểu Xuân lại: “Hạ Nhật Ninh, anh ấy... anh ấy ở phòng nào?”

Tiểu Xuân mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Thất: “Cuối cùng bên phải.”


Thẩm Thất gật đầu: “Cảm ơn.”

Tiễn Tiểu Xuân đi, Thẩm Thất hít thở sâu.

Được rồi, vẫn là nên đi thôi.

Dù chỉ đi để nói một tiếng cảm ơn.

Bản thân vẫn luôn là người ân oán rõ ràng.

Chịu ơn người ta thì nên đi nói cảm ơn một tiếng.

Thẩm Thất quay người ra khỏi phòng, đi thang máy lên tầng cao nhất.

Đứng trước cửa phòng, Thẩm Thất do dự rất lâu mới đưa tay lên gõ cửa.

Cửa phòng lập tức mở ra.

Thẩm Thất ngẩng đầu liền thấy Hạ Nhật Ninh đang quấn khăm tắm lau tóc. Mái tóc ngắn bị hắn lau loạn lên cũng tỏa ra sức hấp dẫn khác thường.

“Tiểu Thất?” Hạ Nhật Ninh kinh ngạc kêu lên, liền tránh đường: “Vào rồi nói.”

Thẩm Thất đi theo vào trong, nhìn bóng lương săn chắc của Hạ Nhật Ninh, đôi mắt chyển động, thật là quyến rũ mà.

“Em chờ anh chút, anh đi mặc đồ.” Hạ Nhật Ninh giải thích nói: “Vừa tắm xong.”

Thẩm Thất đang định nói không sao, không cần thay đồ. Nhưng khi nghĩ đến Hạ Nhật Ninh đã làm ra chuyện đó cùng Thôi Nguyệt Lam trong khách sạn, hắn đã không còn thuộc về cô nữa.

Ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu, trái tim cô liền đau như bị vật nhọn đâm.

Đúng vậy, hắn không còn thuộc về cô nữa rồi.

Hạ Nhật Ninh luôn ôn nhu, luôn quan tâm, luôn bảo vệ cô

Advertisement
đã không còn thuộc về cô nữa rồi.

Hôm nay cô đến cảm ơn hắn.

Không có gì khác.

Thẩm Thất khẽ quay người, đi đến trước cửa sổ nhìn bóng đêm bất tận bên ngoài cửa kính.

Thật đẹp, thật yên bình quá!

Thẩm Thất ngẩng đầu, nhìn thấy thân ảnh của Hạ Nhật Ninh đang đứng phía sau trên kính.

Dù chỉ là cái bóng thôi cũng đủ khiến tất cả phụ nữ trên thế giới này điên cuồng vì hắn.

“Muốn uống gì không?” Hạ Nhật Ninh nhìn bóng của Thẩm Thất trên cửa, khẽ mở miệng hỏi.

Mắt phượng thâm trầm, giấu đi bao thâm tình, cũng giấu đi bao sự bất lực.

Thẩm Thất nhìn bóng người in trên cửa sổ, cười khổ nói: “Không cần đâu, em đến nói một câu cảm ơn anh. Thời gian không còn sớm nữa, anh nghỉ sớm đi...”

“Chỗ anh có chai rượu trái cây thượng hạng, rất ít men, không ảnh hưởng đến giấc ngủ đâu, muốn uống không?” Hạ Nhật Ninh đột nhiên ngắt lời Thẩm Thất.

Thẩm Thất nhìn vào tôi mắt đầy khát vọng của hắn, bỗng nhiên trái tim mềm ra.

Thẩm Thất bất giác gật đầu.

Khi nhìn thấy sự vui vẻ trong đáy mắt Hạ Nhật Ninh, cô mới hiểu ra bản thân vừa làm chuyện gì.

Thẩm Thất hoảng loạn quay người lại, Hạ Nhật Ninh đã dời mắt đi.

Đáy lòng Thẩm Thất như trút được gánh nặng.

May mà hắn không phát hiện ra sự bối rối của cô.

Hạ Nhật Ninh nhanh chóng đem một chai rượu tới, rót hai ly rồi đi về phía Thẩm Thất.

Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng Thẩm Thất cũng đã khôi phục như thường.


Cô đưa tay nhận lấy ly rượu Hạ Nhật Ninh đưa cho, nếm thử một ngụm đi: “Ừm, đúng là rất ngon.”

“Đoán được em sẽ thích nên anh đã cố ý để lại đó.” Hạ Nhật Ninh khẽ nói.

Ngón tay cầm ly rượu của Thẩm Thất bỗng nắm chặt lại.

Cô lo rằng nếu cứ nghe những lời như vậy thì cô sẽ mềm lòng mất.

Có lẽ trên đời này chẳng có mấy người phụ nữ kháng cự lại được sự ôn nhu đối đãi của Hạ Nhật Ninh.

Sự ôn nhu của hắn quá đẹp, luôn khiến người ta chìm đắm trong men tình, không thể dứt ra được.

Sự quan tâm của hắn quá đẹp, giống như thuốc độc một khi đã uống sẽ khó chữa được.

Con ngươi của Thẩm Thất khẽ run lên, cô không đáp lại.

Hạ Nhật Ninh quay người đi ra phía cửa sổ, nói với Thẩm Thất: “Tiểu Thất, em đến đây khiến anh rất vui. Cho dù em đến tìm anh vì người khác.”

Thẩm Thất cắn môi, không nói gì.

“Nhưng dù em đến vì người khác, có thể nhìn thấy em vẫn khiến anh rất vui.” Hạ Nhật Ninh bỗng nhiên than thở: “Yêu cầu của anh ngày càng thấp rồi nhỉ?”

Thẩm Thất nhìn bóng lưng của Hạ Nhật Ninh, không biết nên nói gì cho phải.

“Thực ra anh cũng phải cảm ơn em.” Hạ Nhật Ninh nói tiếp: “Cảm ơn em đã cho anh được gặp em lần nữa, đã cho anh lý do để tiếp cận em.”

Đáy mắt Thẩm Thất rung động, khẽ nói: “Nếu anh đã quan tâm em như vậy, tại sao anh lại bỏ rơi em? Tại sao lại làm ra loại chuyện đó với Thôi Nguyệt Lam trong khách sạn?”

“Loại chuyện đó?” Hạ Nhật Ninh khựng lại: “Chuyện gì?”

Thẩm Thất lập tức kinh ngạc.

Lẽ nào còn muốn cô nói ra chuyện bọn họ tằng tịu với nhau sao?

Loại chuyện như vậy biết nói sao chứ?

Mắt phượng của Hạ Nhật Ninh khẽ lóe sáng, có vẻ hắn đã nắm được điều gì đó.

Tiểu Thất không giận vì quan hệ anh em của hắn với Thôi Nguyệt Lam, cô đã hiểu nhầm hắn và Thôi Nguyệt Lam đã làm chuyện đó...

Hạ Nhật Ninh đang định mở miệng giải thích thì điện thoại của hắn bỗng kêu lên.

Đây là điện thoại khẩn cấp, chỉ khi xảy ra chuyện lớn mới dùng đến.

Hạ Nhật Ninh đưa tay ám chỉ chờ chút, lập tức nghe điện thoại: “Alo? Tôi là Hạ Nhật Ninh.”

Đầu giây bên kia vang lên giọng của Tiểu Hà: “Tổng tài, anh kêu chúng tôi để mắt đến nhà máy điện Cự Lực, cuối cùng đối phương cũng không chịu được nữa rồi.”

Hạ Nhật Ninh liền bật cười: “Rất tốt, tiếp tục trông chừng cho tôi. Phùng Mạn Luân sắp chủ động đến tìm tôi hợp tác rồi.”

Cúp điện thoại, Hạ Nhật Ninh liền gọi điện thoại cho Văn Nhất Phi và Phạm Thành, Phạm Ly.

Ba người họ cũng ở gần đây, nhận được điện thoại của Hạ Nhật Ninh liền lao như tên lửa đến.

Ba người vào cửa nhìn thấy Thẩm Thất liền đồng loạt ngẩn người, sau đó chào hỏi Thẩm Thất một cách tự nhiên.




Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện