Lấy Nhầm Chồng đại Gia

Chương 188


trước sau

Advertisement


Thẩm Thất nghiến răng một hồi.

Hắn dám uy hiếp mình!

Thế nhưng là chết tiệt, mình quả thật là bị nắm được điểm yếu rồi!

Mặc dù mình quen biết Lưu Nghĩa mới có vài ngày, nhưng lại hình như đã tìm được tri kỷ của đời mình.

Một tri kỷ có thể tin tưởng có thể đem sau lưng của mình giao cho đối phương.

Thẩm Thất cắn môi, ánh mắt kịch liệt lay động vài cái.

Hạ Nhật Ninh nhẹ nhàng một cười, nói: "Bộ dạng mà anh chơi bóng vào hôm nay có đẹp trai không?"

Thẩm Thất ngây người, không ngờ hắn chuyển đổi chủ đề nhanh như vậy.

Câu hỏi này phải trả lời như thế nào?

Là đẹp trai hay là không đẹp trai?

Nếu như trả lời là đẹp trai, hắn hỏi lại người khác có đẹp trai hay không, mình nên trả lời như thế nào?

Nếu như là trả lời là không đẹp trai...

Đoán chừng kết quả của mình sẽ không quá tốt chăng?

Thẩm Thất nghiêm túc cân nhắc một hồi, trả lời: "Rất là đẹp trai, tư thế rất đẹp, tỉ lệ chính xác rất cao, hiển nhiên là quanh năm chơi bóng đấy, kinh nghiệm rất đủ."

Mắt phượng của Hạ Nhật Ninh hất lên, trả lời này quá là máy móc rồi a!

Nhưng mà, không sao. Chỉ cần tiểu Thất cảm thấy rất đẹp trai là đủ rồi!

Bài nhảy thứ hai cuối cùng cũng kết thúc rồi.


Thẩm Thất lui về phía sau một bước, thì định rời khỏi.

Hạ Nhật Ninh lần này không có ngăn trở cô ấy, mặc kệ cô ấy đi ra khỏi sàn nhảy.

Thẩm Thất trở lại chỗ ngồi lúc trước, nhưng không thấy Lưu Nghĩa.

Hửm? Đi đâu rồi?

Đi lấy đồ ăn sao?

Thẩm Thất nghi ngờ ngồi tại vị trí của mình, tiếp tục ăn lấy, chờ Lưu Nghĩa trở về.

Lúc này Lưu Nghĩa bị Văn Nhất Phi ngăn lại rồi.

"Này, dù sao cũng là tiệc tối, cô có thể ăn mặc trang trọng một chút được không?" Văn Nhất Phi suất khí hướng về phía Lưu Nghĩa cười cười, nói: "Hay là nói, cô hoàn toàn không có trang phục trang trọng?"

Lưu Nghĩa phất phất tóc ngắn: "Đúng vậy a, tôi không có a! Tôi nghèo như vậy, tôi tại sao có thể mua được quần áo của người ở tầng lớp trên mặc?"

"Cái áo thun này của cô là đã mặc được bao nhiêu năm rồi?" Văn Nhất Phi trong nháy mắt cảm thấy mình lần đầu tiên nghèo từ để nói!

"Ờ, cái này a, năm năm!" Lưu Nghĩa thản nhiên trả lời.

Năm... Năm năm...

"Đây là nhãn hiệu gì a?" Văn Nhất Phi chỉ như vậy thuận miệng hỏi ra, thật là, anh chỉ là thuận miệng mà hỏi đấy!

"Không biết a, một nhãn hiệu không quen biết." Lưu Nghĩa tiếp tục thản nhiên trả lời.

Nhãn hiệu không... không quen biết?

Nếu như không biết nhãn hiệu, cô ấy làm sao qua được vòng sơ khảo đấy?

"Vậy giá bao nhiêu đấy?" Văn Nhất Phi cảm thấy mình thật sự là có tính nhẫn nại tốt! Lại có thể hỏi ra câu hỏi thấp kém như vậy.

Lưu Nghĩa trả lời được cũng rất kinh tâm động phách: "Để tôi nghĩ thử xem, hình như là... A đúng rồi, là 29 nghìn đồng, bao phí bưu điện đấy!"

2... 29... nghìn đồng, bao... bao phí bưu điện?

Văn Nhất Phi cuối cùng cũng nhịn không được, phụt một cái, đem Cocktail ở trong miệng phun ra rồi!

Văn Nhất Phi kinh hãi nhìn Lưu Nghĩa.

Người này có phải là kỳ ba không a?

Mặc một bộ áo 29 nghìn bao phí bưu điện, còn là mẫu của năm năm trước khoản, tham gia tiệc tối?

Văn Nhất Phi cảm thấy thế giới quan của mình bị đổi mới rồi.

"Nhà cô rất nghèo?" Văn Nhất Phi thật sự là nghĩ không ra những khả năng khác.

"À không." Lưu Nghĩa một biểu cảm đừng ngạc nhiên như vậy mà nhìn Văn Nhất Phi: "Mẹ của tôi có công ty của mình, cha tôi thích lướt sóng bất động sản, bọn họ chỉ có tôi một đứa con, tôi có lẽ không tính là rất nghèo chứ?"

Văn Nhất Phi cảm thấy mình quả thực thấy được kỳ tích nhân gian!

Một cô chiêu mặc một áo thun 29 nghìn bao phí bưu điện còn mặc được năm năm?

"Nếu như không có chuyện gì, phiền lòng nhường qua một chút." Lưu Nghĩa lấy xong thức ăn của mình, chuẩn bị rời đi: "Tôi đêm nay chỉ phụ trách bảo vệ tiểu Thất, tôi sẽ không cùng ngươi giành danh tiếng đấy. Dù cho, ngươi mặc đẹp tới cỡ nào, cũng không có đẹp trai như tôi!"

Nói xong câu này, Lưu Nghĩa quay người bưng lấy đồ ăn mà Thẩm Thất ưa thích phóng khoáng rời đi.

Văn Nhất Phi tan nát cõi lòng.

Anh ở đâu là lo lắng Lưu Nghĩa cùng anh giành mỹ nữ đâu?

Anh là đến tán gái a!


Trận chiến đầu tiên, thất bại!

Văn Nhất Phi không cam lòng nhìn bóng lưng của Lưu Nghĩa.

Anh trước giờ đều là thánh tình bách chiến bách thắng không gì không đánh được a, làm sao có thể liền ngã vào trong tay của tomboy này?

Không được, tuyệt đối không thể chịu thua!

Văn Nhất Phi âm thầm hạ quyết tâm, Nhất định phải làm cho Lưu Nghĩa quỳ xuống dưới quần Tây của anh bị anh chinh phục!

Lưu Nghĩa bưng đồ ăn trở lại chỗ ngồi lúc trước, nhìn thấy Thẩm Thất đã trở về, lập tức vừa cười vừa nói: "Cho, đều là cậu thích ăn đấy. liên tiếp nhảy hai bài, có phải đói bụng lắm rồi không?"

Thẩm Thất cười tủm tỉm nhận lấy: "Cảm ơn."

"Vừa rồi chồng cậu nói với cậu chuyện gì á?" Lưu Nghĩa ngồi ở mặt đối của Thẩm Thất, nhịn không được tò mò hỏi.

Thẩm Thất hơi lúng túng: "Đừng nói như vậy, hai chúng tôi còn không biết có thể tiếp tục đi tiếp không. Hắn..."

Thẩm Thất dừng lại một hồi, cô không muốn cho Lưu Nghĩa biết được nội dụng mà Hạ Nhật Ninh uy hiếp mình, là có liên quan tới Lưu Nghĩa đấy, lập tức đổi giọng nói: "Cũng không có gì, chỉ là nói với tớ một ít chuyện không quan trọng. Có thể bỏ qua đấy."

Lưu Nghĩa biết rõ Thẩm Thất đây là không muốn nói, cho nên cô cũng không hỏi, nói: "Chúng ta ăn nhanh đi, ăn xong rồi chúng ta liền rời đi. Nơi như vậy, tớ không có hứng thú, còn không bằng quay về khách sạn đánh đánh Boxing."

Thẩm Thất gật gật đầu, xung quanh cũng có không ít người đối với hội tiệc này không hứng thú.

Cũng không phải là tất cả mọi người đều muốn nịnh bợ người giàu đấy.

Thôi Nguyệt Lam đương nhiên không thuộc về một trong mấy người này.

Thôi Nguyệt Lam lúc nhìn thấy Hạ Nhật Ninh, vừa định vui vui vẻ vẻ đi qua, thế nhưng là Hạ Nhật Ninh đã lôi Thẩm Thất trượt vào sàn nhảy.

Thôi Nguyệt Lam thấy một cảnh như vậy, sắc mặt trong nháy mắt xanh mét.

Thẩm Thất!

Con tiện nhân không biết xấu hổ này!

Cấu kết với Lưu Nghĩa, lại vẫn cùng Hạ Nhật Ninh dây dưa không rõ!

Hừ! Hôm nay phải vạch trần diện mục thật của cô ấy!

Xem cô ấy ở trước mặt của Hạ Nhật Ninh còn có thể ngụy trang như thế nào!

Đợi Thẩm Thất vừa rời khỏi sân nhảy, Thôi Nguyệt Lam lập tức liền vọt tới, lôi Hạ Nhật Ninh định tiếp tục khiêu vũ.

Nào biết Hạ Nhật Ninh chỉ là nhìn cô một cái, quay người rời đi rồi.

Thôi Nguyệt Lam tức giận đến một dẫm chân, chỉ có thể cùng theo Hạ Nhật Ninh ra khỏi sàn nhảy.

"Anh Nhật Ninh, anh sao không quan tâm tới em? Em lại không có làm gì sai!" Thôi Nguyệt Lam không vui đặt mông ngồi ở phía đối diện của Hạ Nhật Ninh, nói: "Người phản bội anh là Thẩm Thất, người dụ dỗ bậy bạ là Thẩm Thất, với em lại không có liên quan gì! Hơn nữa em còn phát hiện một chuyện, Thẩm Thất cùng Lưu Nghĩa kia nhất định có chuyện gì không thể cho ai biết được. Hôm nay lúc bọn họ cùng nhau từ trong nhà vệ sinh đi ra, bờ môi của Thẩm Thất đều là sưng đấy! Bọn họ còn thường xuyên đi vào chung một phòng, đi vào rất lâu..."

Lúc đầu, Hạ Nhật Ninh còn rất nghiêm túc nghe Thôi Nguyệt Lam

Advertisement
nói chuyện, càng nói, thì trực tiếp nhăn mày lại.

Thôi Nguyệt Lam từ lúc nào trở nên lắm mồm như vậy rồi?

Trước kia Thôi Nguyệt Lam là không phải như thế!

Vừa ngoan vừa đáng yêu lại hiểu chuyện.

Chưa bao giờ ở sau lưng nghị luận thị phi của người khác.

Nhất là chuyện từ không nói có như vậy.

Nếu như không phải hắn đích thân tham dự vào một số chuyện, chỉ sợ đều sẽ tin rồi!

Những thứ khác không nói, Lưu Nghĩa là phụ nữ, cô ấy cùng Thẩm Thất ở chung một phòng có cái gì không đúng?

Chuyện xảy ra ở trong nhà vệ sinh vào buổi chiều hôm nay, là hắn làm đấy...


Hạ Nhật Ninh thoáng chốc cắt ngang qua lời của Thôi Nguyệt Lam đang nói: "Lam Lam, thân là quý tộc, là không thể ở sau lưng nói bậy người khác đấy."

Thôi Nguyệt Lam càng thêm tức giận: "Anh Nhật Ninh, anh có phải là không tin em phải không? Thẩm Thất đúng là luôn đang gạt anh đấy! Chỉ có em đối với anh mới là thật lòng đấy! Anh Nhật Ninh, em thích anh! Thẩm Thất không biết xấu hổ như vậy, các người ly hôn được không? Em gả cho anh! Em cho anh sanh con dưỡng cái!"

Sắc mặt của Hạ Nhật Ninh bỗng nhiên tối lại.

Không chờ Thôi Nguyệt Lam đem lời cho nói hết, giọng nói của Hạ Nhật Ninh lạnh lẽo: "Lam Lam! Anh hôm nay coi như không có nghe qua cái gì. Lời nói như vậy, anh không muốn nghe lần thứ hai! Em là em gái của anh, trước kia cũng là, bây giờ cũng là, tương lai cũng là!"

Nói xong câu này, Hạ Nhật Ninh lập tức đứng dậy, bước nhanh rời khỏi.

Thôi Nguyệt Lam nhìn bóng lưng rời đi của Hạ Nhật Ninh, hai nắm tay nắm chặt, khuôn mặt nữu khúc: "Hạ Nhật Ninh, anh lại có thể... Không, em sẽ không từ bỏ đấy! Cha mẹ đều ủng hộ em, em sẽ không từ bỏ ý nghĩ này đấy!"

Hội tiệc cuối cùng cũng đã tới thời khắc cao trào nhất, thân là chủ nhân của hội tiệc, Văn Nhất Phi phải công bố giải thưởng lớn cuối cùng của tối hôm nay.

"Hôm nay các bạn có thể ở trên sân thi đấu lấy được thành tích, đây là một việc đáng để tự hào. Bởi vì, trong các bạn có người, khiến mấy người chúng tôi cam tâm tình nguyện chịu thua." Văn Nhất Phi đứng ở trong hội trường mỉm cười nói: "Bởi vì đây là chuyện chưa từng bao giờ xảy ra, vì vậy, tôi muốn đưa ra một phần giải thưởng lớn, coi như là phần thưởng của thắng lợi."

Tất cả mọi người trong hội trường dùng ánh mắt tràn ngập sự mong chờ nhìn sang.

Hôm nay Văn Nhất Phi quả nhiên là người lóng lánh, chói mắt đấy.

Cho dù là mọi người tạm thời còn không biết thân phận chân thật của anh là gì, thế nhưng là một người đàn ông tuổi còn trẻ đẹp trai tiền nhiều như vậy, có thể tổ chức tiệc tối xinh đẹp xa hoa như vậy, hơn nữa còn có thể tặng ra một phần quà, liền đủ gây được sự chú ý của người khác rồi.

Văn Nhất Phi hiển nhiên cũng rất hưởng thụ sự chú ý như vậy.

Sau khi hắn thừa nước đục thả câu đủ rồi, cuối cùng cũng tuyên bố: "Phần thưởng là phần thêm điểm của cuộc thi vòng bán kết, điểm số là năm điểm. Mà người nhận được phần thưởng là tổng cộng có sáu người."

Mọi người của toàn hội trường trong nháy mắt trợn to hai mắt.

Cái gì?

Tới tham gia cái hội tiệc cũng có thể thêm điểm?

Trời ạ, để chuyện tốt như vậy đến được mãnh liệt hơn chút đi!

Văn Nhất Phi tiếp tục nói: "Có lẽ các bạn đều chưa phát hiện, hoặc là phát hiện rồi nhưng thờ ơ. Thế nhưng là tôi muốn nói là, bất luận thi đấu gì, mỗi người đều có lý do để phấn đấu, mỗi người cũng đều có trách nhiệm bỏ sức ra. Cuộc thi đấu này tuy rằng chỉ cần năm người lên sân, nhưng lại cần sự ủng hộ của đoàn đội. Tôi muốn hỏi chính là, khi năm người bọn họ chảy cạn mồ hôi, các bạn những người khác đang làm gì đấy?"

Cả hội trường hoàn toàn yên tĩnh không tiếng động gì.

Lưu Nghĩa hiếm khi kinh ngạc nhìn thoáng qua Văn Nhất Phi.

Không có ngờ tới Hoa Hoa công tử này vẫn còn có hiểu biết như vậy.

Thẩm Thất mỉm cười, cô hình như có lẽ đã đoán được Văn Nhất Phi muốn nói gì rồi.

Quả nhiên, Văn Nhất Phi tiếp tục nói: "Đúng vậy, các bạn chỉ là đang vây xem đang hoan hô, sau đó vì thắng lợi mà nhảy nhót vui vẻ, nhưng không ai xuống sân ôm lấy mấy đội viện vì các bạn giành được thắng lợi. Nhưng mà có một người, cô ấy làm được. Cô ấy toàn bộ hành trình đều vì các đội viên của bóng rổ phục vụ. Hỗ trợ đưa nước đưa khăn mặt. Cô ấy gọi là Thẩm Thất, một nguồi cô gái vô cùng bình thường lại không tầm thường. Cô ấy từ trận đầu tiên cho đến trận cuối cùng, cô ấy đều đứng ở phía trước nhất, ôm lấy khăn mặt và nước chờ ở chỗ đó."

Mọi người của cả hội trường trong nháy mắt cúi đầu.

Lời nói của Văn Nhất Phi, khiến cho bọn họ cảm thấy hổ thẹn vô cùng.

"Quả thực, năm người bọn họ là các bạn đề cử ra để tham gia thi đấu bóng rổ đấy. Nhưng các bạn quên mất, năm người bọn họ không có cái nghĩa vụ cùng trách nhiệm này thay thành tích của người khác liều chém. Kết quả của bọn họ nỗ lực, là toàn thân thể chịu lợi. Tôi muốn nói chính là, đây đối với bọn họ không công bằng. Mà cái thế giới này là vĩnh viễn công bằng đấy." Giọng nói của Văn Nhất Phi rất bình tĩnh, nhưng lại làm cho đấy lòng của người rung động.




Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện