Lấy Nhầm Chồng đại Gia

Chương 176


trước sau

Advertisement


Mặc dù cô đã quyết định rời xa Hạ Nhật Ninh, nhưng tình yêu không phải nói chấm dứt là chấm dứt ngay được.

Nếu như một tình yêu mà có thể tùy tiện chấm dứt thì đó không thể được gọi là tình yêu.

Cô yêu hắn thật lòng, vì vậy, không thể chấm dứt được.

Thẩm Thất do dự một chút rồi lại chạy đến bên cửa sổ nhìn vọng xuống.

Chỗ đó đã không còn người nữa.

Xe cũng không thấy.

Thẩm Thất không miêu tả nổi thứ cảm giác nơi đáy lòng cô.

Luôn cảm thấy bị mất mát thứ gì đó.

Thẩm Thất buồn vô cớ xoay người, nhìn ánh mắt đầy nghi hoặc của Lưu Nghĩa, giấu đầu hở đuôi giải thích rằng: “Tớ xem trời mưa thế nào thôi?”

Lưu Nghĩa chỉ cười cười, không nói gì.

Thẩm Thất quay lại ăn hết tô mì rồi bắt đầu dọn dẹp chăn đệm.

Lúc này có người gõ cửa: “Xin chào, tôi là người phục vụ của khách sạn.”

Hả? Tầm này, người phục vụ gõ cửa làm gì?

Lưu Nghĩa đứng lên: “Cậu cứ ở đó đi, để tớ đi mở cửa cho!”

Lưu Nghĩa đi thẳng ra mở cửa, mở cửa rồi thì nhìn thấy nhân viên phục vụ của khách sạn đang đứng đó.

Người phục vụ ôm một chiếc hộp nói rằng: “Đây là một vị khách nhờ tôi đưa tới, chỉ đích danh là tặng Thẩm Thất tiểu thư.”

Lưu Nghĩa quay đầu nhìn Thẩm Thất: “Tìm cậu này.”


Lúc này, Thẩm Thất cũng đi tới, cô liếc hộp quà trong tay người phục vụ rồi hỏi: “Vị khách nhờ anh đem quà đến đây có dáng người như thế nào?”

“Tôi cũng không biết, tiếp tân bảo tôi đem lên.” Người phục vụ đáp rằng: “Tiếp tân nói, người đó đặt đó rồi đi.”

Thẩm Thất do dự một chút rồi mới nhận hộp quà: “Cảm ơn nha.”

Đóng cửa phòng, Lưu Nghĩa cảm thấy rất hiếu kì: “Là thứ gì vậy? Mở ra xem đi!”

Thẩm Thất cũng giống Lưu Nghĩa, cô cũng tò mò là ai đưa đồ đến, nhanh nhẹn xé bao giấy rồi mở chiếc hộp ra.

Trong hộp là một bó hoa hồng tươi đẹp đang nằm lẳng lặng, còn có một tấm thiệp nữa, trên thiệp viết ba chữ: “Xin lỗi em.”

Không hiểu vì sao, Thẩm Thất lại mơ hồ cho rằng đây là hoa do Hạ Nhật Ninh tặng.

Thẩm Thất vội vàng nói với Lưu Nghĩa một câu: “Tớ xuống dưới đó hỏi một chút.”

Lời vừa dứt, Thẩm Thất đã lao nhanh đi như một cơn gió, cửa phòng cũng không kịp đóng.

Nhìn bóng lưng của Thẩm Thất, Lưu Nghĩa độc thoại: “Xem ra người tặng hoa cũng chính là người khiến cậu rơi lệ?”

Thẩm Thất lao xuống quầy lễ tân lòng nóng như lửa đốt hỏi: “Xin hỏi, người vừa đưa quà đến có bề ngoài như thế nào?”

Lễ tân mỉm cười chuyên nghiệp nói rằng: “Đối phương là đàn ông đeo khẩu trang và đội mũ, còn tướng mạo cụ thể thì không nhìn thấy rõ ạ.”

Thẩm Thất hơi tiếc nuối.

Hạ Nhật Ninh kiêu ngạo như vậy, mặc kệ đến nơi nào, làm bất cứ chuyện gì, hắn cũng không bao giờ đeo khẩu trang và đội mũ để che giấu bản thân.

Xem ra, người tặng hoa không phải là hắn rồi.

Nếu như không phải hắn, vậy thì là ai cũng không quan trọng.

Thẩm Thất khách sáo nói cám ơn rồi xoay người rời đi.

Chờ Thẩm Thất đi khỏi, Hạ Nhật Ninh mới từ một bên đi ra, lấy danh thiếp đặt ở quầy lễ tân: “Làm rất tốt.”

Nhân viên lễ tân cảm thấy vừa mừng vừa lo, nhận lấy tấm danh thiếp rồi luôn miệng vâng dạ cảm ơn.

Hạ Nhật Ninh không nán lại thêm nữa, xoay người rời đi.

Thẩm Thất về đến phòng, nhìn bó hoa hồng, đột nhiên mất hứng thú, thuận tay ném vào thùng rác.

“Cứ cho là người cậu ghét tặng hoa đi nhưng hoa quý như vậy, nói bỏ là bỏ đi như vậy ư?” Khuôn mặt Lưu Nghĩa lộ vẻ tiếc nuối.

Đôi mắt Thẩm Thất hơi buồn bã: “Nếu cậu thích thì tặng cậu đó.”

Lưu Nghĩa lắc đầu: “Tớ sao? Thôi bỏ đi! Đời này tớ chỉ thích cái bao tay boxing thôi.”

Thẩm Thất nhịn không được cong khóe môi: “Đợi cậu leo lên ngôi quyền vương, tớ nhất định sẽ tặng cậu một đôi bao tay boxing xịn nhất!”

Lưu Nghĩa nghe vậy đôi mắt chợt sáng ngời: “Nói được làm được!”

“Nói được làm được!” Thẩm Thất mỉm cười đáp lại.

Hai cô gái lên giường, tắt đèn rồi bắt đầu nói chuyện phiếm.

“Này, Tiểu Thất, tớ có thể gọi cậu là Tiểu Thất không?” Lưu Nghĩa có chút ngượng ngùng hỏi: “Tớ luôn cảm thấy cái tên Tiểu Thất này rất hợp với cậu.”

“Đương nhiên được rồi, Tiểu Thất vốn là tên tớ mà.” Thẩm Thất mỉm cười trả lời.

Lưu Nghĩa thở phào nhẹ nhõm, nói rằng: “Cậu gọi tới là anh Nghĩa được rồi.”

Thẩm Thất cười khúc khích nói rằng: “Tớ sẽ coi cậu là đàn ông mất!”

Lưu Nghĩa gãi gãi đỉnh đầu nói: “Được rồi, cậu gọi tớ là gì cũng được, đừng gọi tớ là Tiểu Nghĩa.”


Thẩm Thất vẫn không nhịn được, lại bật cười khúc khích lần nữa.

“Đúng rồi, cậu có biết một vài quy tắc trong trận đấu lần này không?” Lưu Nghĩa hỏi Thẩm Thất: “Sao tớ lại nghe nói giám khảo của trận đấu này rất khó tính nhỉ? Nghe nói ngay từ đầu đã là những nhân vật không tầm thường rồi, đến cuối cùng còn có CEO của một vài công ty lớn đứng ra lựa chọn nữa.”

Thẩm Thất nghe được câu đó, đột nhiên nhớ ra một vấn đề.

Mục đích đến đây của Hạ Nhật Ninh và Phùng Mạn Luân không phải là để lựa chọn stylist cho nhãn hiệu của công ty họ sao?

Nói như vậy, dù cô có lẩn tránh thì trận chung kết, cô vẫn sẽ phải gặp bọn họ?

Đến lúc đó, lại rắc rối lớn rồi.

Cái suy nghĩ này chỉ thoáng qua thôi.

Lúc này Thẩm Thất đáp lời: “Đúng vậy, tổng cộng chia thành mấy chuyên ngành, theo thứ tự là phục trang, giày túi, đồ trang sức, tạo hình nhân vật và phối đồ cho nam.”

“Cái này không khoa học nha.” Lưu Nghĩa chợt bật dậy: “Mấy cái này rõ ràng là các chuyên ngành độc lập, sao có thể cùng kéo đến tranh tài chứ?”

Chính xác, thiết kế thời trang chưa chắc đã tạo hình được.

Thiết kế được túi chưa chắc sẽ thiết kế được áo cưới.

“Điều này rất dễ hiểu mà.” Thẩm Thất mỉm cười đáp lời: “Lần tuyển chọn stylist này, thực chất là chọn ra những stylist có nền tảng cơ bản thôi, không phải chọn stylist đỉnh cao. Nói thẳng ra, đây là các công ty lớn chọn nhân tài cho đội stylist của mình.”

“Có ý gì chứ?” Lưu Nghĩa không hiểu nhìn Thẩm Thất.

“Nói thẳng ra, đây là chọn những học viên có tiềm lực.” Thẩm Thất tiếp tục giải thích: “Cậu nghĩ đi, stylist đỉnh cao thực sự còn cần gì phải tham gia các cuộc thi đấu kiểu này để thể hiện giá trị của mình chứ?”

Lưu Nghĩa lắc đầu.

“Vậy thì đúng rồi, những người bị thu hút bởi cuộc thi này đều là những người mới học nghề hoặc là những người chưa tiếp xúc nhiều với ngành thời trang muốn được nổi bật. Sau khi vượt qua năm sáu cửa ải, nếu như có thể lọt vào mắt xanh của công ty lớn nào đó thì sẽ trở thành stylist theo hợp đồng của công ty đó. Đối phương sẽ đào tạo và bồi dưỡng có hệ thống, còn stylist

Advertisement
được đào tạo và bồi dưỡng đó phải làm nhân viên cho công ty đó vài năm.” Thẩm Thất giải thích.

Chuyện này, bọn họ từng giải thích với cô rồi, vì vậy cô cũng hiểu.

Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao Charles tiên sinh muốn Thẩm Thất tham gia thi đấu.

Thi đấu là phương thức tốt nhất để rèn luyện.

“Nói cách khác, trận thi đấu này sẽ xuất hiện rất nhiều stylist có tài nhưng không gặp thời hoặc những người tạm thời chưa vượt trội nhưng rất có tài năng.” Lưu Nghĩa đánh giá.

“Đúng vậy.” Thẩm Thất gật đầu.

“Xem ra, đây sẽ là một trận đấu ác liệt đó.” Hai tay Lưu Nghĩa gối lên đầu, ra vẻ suy nghĩ nói: “Tiểu Thất, cậu nắm chắc bao nhiêu phần?”

“Tớ ư? Cũng được, tớ chỉ làm tốt những gì mình có thể làm là đủ rồi.” Thẩm Thất mỉm cười đáp: “Có thể đi được bao xa thì cố gắng bấy nhiêu. Lần này tớ đến đây, không chỉ tham gia thi đấu, chuyện quan trọng hơn là thầy tớ bảo tớ đến để rèn luyện, nhân tiện trình bày ý tưởng thiết kế của tớ với một công ty.”

“Thầy cậu là ai?” Lưu Nghĩa hỏi theo phản xạ.

“Charles tiên sinh.” Thẩm Thất mỉm cười trả lời.

Lưu Nghĩa ngồi thẳng người lên, gương mặt đầy vẻ khó tin: “Charles tiên sinh? Stylist cho các nhãn hiệu hàng đầu thế giới của tập đoàn tài chính Hạ Thị?”

Thẩm Thất gật đầu.

Lúc này đến phiên Lưu Nghĩa há hốc miệng kinh ngạc.

Chẳng trách Thẩm Thất lại ung dung bình tĩnh thế.

Hóa ra có hậu phương vững chắc.

Thẩm Thất nói tiếp: “Có điều, tớ cũng vừa mới vào nghề chưa được bao lâu, trước đây tớ cũng là stylist, chuyên môn của tớ là trang điểm cho những tiểu thư và thiếu gia có tiền. Tuy cũng có một vài thứ tự thiết kế, nhưng còn kém các nhà thiết kế chuyên nghiệp rất xa.”

Lưu Nghĩa cảm khái nói rằng: “Thế cũng chẳng sao, điểm xuất phát của cậu đã rất cao rồi, cậu cố gắng quý trọng, cố gắng nỗ lực thì cậu nhất định sẽ thành cá chép hóa rồng.”

Thấy Lưu Nghĩa không có nửa phần đố kỵ hoặc những suy tính khác, Thẩm Thất cũng cảm thấy an tâm.

Sâu tận đáy lòng cô xác định, Lưu Nghĩa chính là người bạn có thể kết thân.


Một người, gặp phải người có điều kiện tốt hơn mình, có thể cảm khái ngưỡng mộ, nhưng đừng đố kỵ đến phát điên.

Nói như vậy, thành tựu của người đó cũng sẽ có hạn.

Lưu Nghĩa hiển nhiên không phải là người như vậy.

Tính cách của Lưu Nghĩa thiên về nam tính, tùy tiện cẩu thả nhưng có điều rất tâm lý.

Cô ngay thẳng, không có nghĩa là cô là cô ngốc.

Vì vậy Thẩm Thất không muốn nói dối cô.

Sau khi hai người hàn huyên rất lâu, cuối cùng cũng mệt mỏi mà thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau, hai người dậy rất sớm để chuẩn bị.

Hôm nay là ngày tất cả những thí sinh tham gia thi tài phải tập trung để phân tổ.

Tất cả mọi người đều tiến vào căn phòng đã được định trước, đồng thời giao nộp điện thoại di động, máy tính và tất cả những thứ có thể truyền tin, bảo đảm cắt đứt mọi tin tức với thế giới bên ngoài.

Thẩm Thất đang đứng chờ trong đám đông cùng Lưu Nghĩa.

Xa xa đã nhìn thấy Thôi Nguyệt Lam đang đi tới với dánh vẻ kiêu ngạo cong cớn, phía sau có mấy người giúp việc đang đẩy vali giúp cô ta.

Tới tham gia cuộc thi mà hành lý của cô ta nhiều như đi nghỉ dưỡng.

Lưu Nghĩa nhịn không được nói với Thẩm Thất: “Tiểu Thất, cậu nhìn người đó kìa, thật kỳ quái. Tớ nhớ đây là cuộc thi thiết kế mà? Sao cô ta ăn mặc như kiểu đi tuyển chọn diễn viên vậy?”

Mấy người xung quanh cũng nhìn về phía Thôi Nguyệt Lam, nhao nhao bàn tán và cười nói.

Những người khác, cho dù có ăn mặc trang điểm lòe loẹt đến đâu cũng không khoa trương như Thôi Nguyệt Lam.

Thẩm Thất định thần nhìn lại, Thôi Nguyệt Lam mặc một bộ quần áo thuộc một nhãn hiệu nổi tiếng thế giới, có lẽ cô ta sợ người khác sẽ không biết cô ta nhiều tiền thế nào.

Đối với stylist, nhãn hiệu chân chính là theo đuổi đỉnh cao của nghệ thuật, chứ không phải nhuốm mùi thương mại.

Vì vậy, ở đây trừ Thẩm Thất ra thì tất cả mọi người đều nhìn Thôi Nguyệt Lam với ánh mắt khinh bỉ.

Thôi Nguyệt Lam không thấy sự khinh bỉ nơi đáy mắt của người khác nhưng lại thấy được Thẩm Thất không thèm đoái hoài đến cô.

Trong lòng cô có chút tức giận.

Thẩm Thất dựa vào cái gì mà không đoái hoài đến sự tồn tại của cô?

Rõ ràng chỉ là một tên bại tướng dưới tay cô!

Thôi Nguyệt Lam xông thẳng về phía Thẩm Thất.

Thẩm Thất thấy Thôi Nguyệt Lam xông về phía mình, nhất thời không muốn dính dáng đến cô ta nên đưa tay kéo Lưu Nghĩa đi và nói: “Chúng ta đến bên kia đợi đi.”

Thôi Nguyệt Lam thấy Thẩm Thất kéo tay “một người đàn ông” thì chợt trừng mắt kinh ngạc.




Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện